Sau Khi Kết Hôn Rốt Cuộc Tôi Cũng Được Ăn No

Lượt đọc: 2018 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 48

❊ ❊ ❊

trong tay, ma tu vây quanh bày xong phiên trận. Bọn chúng đang muốn phát động tấn công về phía kiếm Vô Ngần đang bị Ma tôn áp đảo, phiên kỳ lay động theo gió mơ hồ tản ra âm linh màu xám tro.

(*phiên: cờ hiệu hẹp và dài; phiên kỳ: chỉ chung các loại cờ.

Nhưng trong khoảnh khắc ngay trước khi trận địa hoàn thành, bỗng có một tia sáng bạc lóe lên giữa không trung, rơi thẳng vào hồn phiên ở tâm trận, trực tiếp xé nát lá cờ đen trụi, âm linh tụ tập cũng tan ra trong nháy mắt.

Vân Tử Túc một roi phá hỏng đợt công kích của ma tu, sau đó quăng linh khí về hướng hai người đang tranh đấu.

Linh khí này vừa chạm vào âm linh xung quanh đã tản ra thứ ánh sáng chói mắt, thậm chí khiến cho Ma tôn luôn chiếm ưu thế cũng không thể không lùi về sau một bước.

Nhân lúc không có gì cản trở, người đàn ông thương tích đầy mình vung kiếm, đám ma tu vừa bị phá trận kêu thảm một tiếng, đồng loạt ngã quỵ, đám cá lọt lưới còn lại cũng khó mà gây nên thành tựu gì.

Linh khí chỉ có thể ngăn cản một kích của Hóa Thần kỳ, rồi mau chóng tan biến. Trận giao tranh giữa kiếm Vô Ngần và Ma tôn vẫn đang tiếp diễn, Vân Tử Túc không dám ở lại lâu, quăng linh khí xong bèn tiếp tục chạy thẳng về hướng đông nam.

Chỉ có điều cậu vừa mới gắng gượng dùng linh lực, gần như là ngay tức khắc, Điên Loan tản ra tay cắn trả Vân Tử Túc. Ngọn lửa vốn đã được miễn cưỡng đè xuống đột nhiên bị tạt một chảo dầu sôi, khiến Vân Tử Túc thiếu chút nữa không nhịn được hừ lên một tiếng.

Không được...

Tầm mắt bị ánh nước che phủ, Vân Tử Túc gắng gượng đọc thầm tâm pháp, cắn rắng tiếp tục tiến vào trong bóng đêm dày đặc. Không còn hơi sức để ý đến xung quanh, cậu như bị ném vào trong một lò luyện đan, chỉ một giây tiếp theo là sẽ bị hòa tan tại chỗ.

Phải, rời khỏi nơi này...

Mong muốn không thể chống đỡ thân thể, trước mắt Vân Tử Túc tối sầm, cuối cùng thoát lực nhào về phía trước.

Nhưng chờ đón cậu cũng không phải mặt đất lạnh lẽo cứng rắn, mà là một cánh tay thon dài hữu lực.

Người mới đến, ôm lấy vòng eo mềm mại của Vân Tử Túc, hơi thở kề sát khiến cho Vân Tử Túc trúng Điên Loan tản vô thức phát ra một tiếng thở gấp nóng bỏng khó nhịn.

Cậu nỗ lực xốc tinh thần, mở mắt, nhìn thấy một một chiếc mặt nạ màu đen khắc hoa văn chìm hoa lệ.

"Sư..."

Nửa chữ còn lại, tan rã trong âm cuối yếu ớt.

Sư phụ.

Cánh tay người mới đến siết chặt, ôm cậu vững vàng.

Hơi thở âm linh thuộc về ma tu giúp Vân Tử Túc tỉnh táo hơn đôi chút, cậu nhìn cặp mắt tối tăm lộ ra phía sau chiếc mặt nạ, nhận ra vẻ trầm ổn và trấn tĩnh bên trong.

Rốt cuộc Vân Tử Túc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù tình hình đã bê bét đến độ không thể bê bét hơn được nữa, hiện giờ sư phụ không nhập ma, đây là một tin tức tốt lành không thể nghi ngờ.

Cậu được Ma tôn khí thế hùng hồn dùng động tác nhẹ nhàng cẩn thận đỡ cậu đứng vững, giây tiếp theo, một âm thanh thông qua linh lực truyền vào tai.

"Phòng ngự phía đông nam đã được chuyển đi, ta không biết có thể tỉnh táo bao lâu, mau rời khỏi đây."

Vân Tử Túc còn đầy bụng nghi vấn muốn hỏi, sau khi bị bỏ thuốc, cậu không hề thấy Ma tôn xuất hiện, trước khi thoát khỏi, cũng chỉ kịp để lại một viên đá truyền âm mà chỉ riêng hai người nghe hiểu. Nhưng trước khi cậu mở miệng, người đỡ cậu đã xoay người phất tay áo, đỡ lấy nhát kiếm sắc lạnh nhắm thẳng vào vị trí yếu hại.

Ma tôn không nhiều lời, rút tay nghênh tiếp Vô Ngần kiếm.

Bên trong chính đạo, chỉ có Vân Tử Túc biết hai thân phận của Ma tôn, vậy nên khi nhìn người bạn tri kỷ và sư phụ đối đầu, cậu không có cách nào cất lời khuyên giải.

Cắn răng, Vân Tử Túc chỉ có thể tiếp tục chạy về phía đông nam.

Kiếm Vô Ngần tiếp tục giao tranh với Ma tôn, thân pháp hai người đều lấy tấn công làm chủ, ma tu ra tay tàn độc, Vô Ngần kiếm tu coi sát phạt là đạo, lại thêm khác biệt chính tà, trận tỷ thí giữa hai người bọn họ đã có xu thế rung trời lở đất.

Vân Tử Túc chạy về hướng đông nam cũng không may mắn thoát khỏi, cậu đoán có lẽ mình đã đi xa được khoảng mấy dặm, đến lúc trận chấn động sau lưng truyền đến, Vân Tử Túc đã bị Điên Loan tản hành hạ đến tàn tạ tức khắc ngất đi trong thời gian ngắn.

Mơ màng tỉnh lại, kinh mạch toàn thân Vân Tử Túc rỉ ra đau nhức thấu xương. Cậu cố hết sức nhổm người dậy giữa đám cỏ dại, chỉ thấy cách đấy không xa, có một bóng người đi về phía cậu.

Vân Tử Túc không vận được linh thức, ngã trở về trong đám cỏ, cảnh vật trước mắt mơ hồ hóa thành một mảng tối đen, một bàn tay hơi lạnh đưa tới, ôm lấy eo cậu.

Thậm chí Vân Tử Túc còn không thể thấy rõ mặt mũi đối phương, chỉ nhớ được mình đã bị bế ngang.

Là ai...? Điên Loan tản... đừng... không thể chạm vào...

Lời chưa ra khỏi miệng, cậu đã chìm vào giấc ngủ mê man.

Sự an nguy của sư tôn và bạn bè, sự bình yên của vùng phòng hộ, sự hỗn loạn trong cuộc chiến giữa tà và chính, đè nặng trên vai Vân Tử Túc, nhưng thứ thật sự đánh thức cậu, lại chính là chỗ đau xé rách truyền đến từ lồng ngực và dưới thân.

Ai...

Xung quanh không có dù chỉ một tia sáng, sau lưng là tảng đá gồ ghề lạnh lẽo, hai chân bị nâng cao đến độ gần như bị gập đôi phóng đại đau đớn sau lưng, nhưng tất cả những đau đớn này cộng lại, cũng không bằng một phần trăm của sự xâm nhập dưới thân.

Ý thức quá hỗn loạn, Vân Tử Túc thậm chí còn ngây ngốc một hồi lâu. Linh lực trong kinh mạch xộc ra bên ngoài cơ thể theo tư thế giao hợp, tất cả huyệt khiếu đều bị ép cạn linh lực, rồi tuôn ra ngoài theo vị trí gắn sát dưới thân.

Đau... đau quá...

Rốt cuộc, là ai...

Chìm trong bóng tối, còn chẳng thể nhìn thấy mặt mũi đối phương, nữa là cuồng vọng ảo tưởng khước từ và trốn tránh. Hơi thở quanh thân không hề xa lạ, nhưng bởi vì linh lực tán loạn mà Vân Tử Túc mất đi cả năng lực nhận biết đối phương.

Đau đớn bỏng rát ăn mòn từ đầu đến chân, kinh mạch giống như bị từng đao từng đao cứa đứt, đến tận khi hút cạn giọt linh lực cuối cùng. Sau cùng, ngay cả linh đài cũng lung lay sắp vỡ, đốm sáng bên trên lại không có bất kỳ lực phòng ngự nào.

Nước mắt lạnh lẽo trượt xuống từ khóe mắt trợn to, cổ họng khản đặc biến âm không thể thốt lên một phần một vạn nỗi đau đớn chân thực.

"Không..."

Lời cầu xin yếu ớt mà hèn mọn bị chôn vùi theo đốm sáng linh đài.

Nguyên anh của Vân Tử Túc tan rã.

"Không --------!"

Vân Tử Túc bừng tỉnh giữa tiếng kêu kinh hãi, lồng ngực thắt lại đau đớn, nước mắt lạnh như băng trượt xuống cằm.

"Ai..."

Vân Tử Túc bóp trán, liều mạng muốn túm lấy kẻ mang đến đau đớn cho cậu. Thế nhưng giấc mộng như cát chảy qua, khi cậu tập trung nhớ lại, những hình ảnh ấy đã chớp tuột khỏi kẽ ngón tay.

Chỉ còn sót lại nỗi tức giận và tuyệt vọng nơi lồng ngực.

Rõ ràng giấc mộng đã nhanh chóng rút đi sau khi tỉnh lại, nhưng đoạn ký ức trong mơ lại giống như mảnh giấy bị thả vào nước, nét chữ bên trên hoảng loạn nhòe đi, có cố gắng thế nào cũng không thể thấy được.

"Tách" một tiếng, đèn nhỏ đầu giường được mở lên, ánh đèn vàng cam ấm áp vẩy lên chăn đệm, Vân Tử Túc toàn thân rét lạnh nghe được một giọng nói trầm thấp thân quen.

"Tiểu Túc?"

Là Hàn Dịch.

"Sao vậy... gặp ác mộng?"

Vân Tử Túc giương đôi mắt đẫm nước mắt, đờ đẫn nhìn đối phương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024