Sau Khi Kết Hôn Rốt Cuộc Tôi Cũng Được Ăn No

Lượt đọc: 2066 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 24

❊ ❊ ❊

. Ngoại trừ linh lực, kiến tạo linh đài nhất định phải chờ đợi thời cơ thích hợp, nhân tài Tu linh giới xuất hiện hết lớp này đến lớp khác, mấy chục ngàn năm qua người thực sự tu thành cũng không đếm được mấy người, trong đó không thể thiếu nguyên nhân gặp thời cơ hiếm có. Không biết bao nhiêu tu sĩ chờ đợi cả đời, nhưng đến chết vẫn không thể chờ đến bước ngoặt linh đài này.

(* mình tra thì linh đài có 2 nghĩa có vẻ liên quan: 1 là vị trí trong ảnh, 2 là tâm linh, tâm hồn

Mà bây giờ, linh thể của Vân Tử Túc còn chưa được hoàn toàn tu bổ, thời cơ linh đài đã xuất hiện.

Bởi vì thiếu hụt trí nhớ, Vân Tử Túc cũng không biết ở Tu linh giới đã trải qua bước xây dựng linh đài hay chưa, thành ra cậu cũng không có cách nào so sánh. Vân Tử Túc chỉ có thể phán đoán tạm thời, có lẽ trước kia cậu tích góp đủ lâu, mọi điều đều đã sẵn sàng chỉ còn thiếu mỗi linh lực, vậy nên lần này có lượng linh khí lớn đổ ập về, mới có thể bắt chuẩn thời cơ.

Tình hình gấp rút, Vân Tử Túc cần lập tức đưa ra quyết định đối với tình hình trước mặt--- cậu không biết khôi linh trong cơ thể Hàn Dịch có thể chống đỡ đến khi tu luyện hoàn thành hay không, cũng không biết quá trình tu luyện có thể bị quấy rầy hay không. Bản thân việc tu luyện thể chất thuần linh cũng dày đặc nguy hiểm, phải có linh khí sung túc làm hậu phương. Một khi linh lực gãy đứt, thể chất thuần linh cũng sẽ trực tiếp tan vỡ, đến lúc đó sợ rằng Vân Tử Túc sẽ phải chôn thân tại Phàm tục giới.

Nhưng mặt khác, cái giá phải trả khi tạm thời đình chỉ tu luyện cũng đắt vô cùng, cưỡng ép đè nén tất nhiên sẽ bị phản phệ, hơn nữa thời khắc linh đài thoáng qua rồi biến mất, nếu bây giờ từ bỏ, cậu cũng không biết sẽ phải chờ bao lâu nữa, cũng không biết rốt cuộc sẽ có lần tiếp theo hay không.

Nhớ đến sư tôn còn ở tại Tu linh giới, Vân Tử Túc cắn răng.

Không, cậu không thể dừng lại.

Cậu hít sâu một hơi, gắng sức giúp mình bình tĩnh lại, cần phải tỉnh táo đối mặt với sự việc tiếp theo.

Hàn Dịch vẫn ôm chặt lấy cậu, lúc này Vân Tử Túc còn thấy cực kỳ cảm ơn loại tư thế này, điều này giúp cậu hấp thu linh lực tối đa.

Quyết định xong, Vân Tử Túc không lần lữa nữa. Khôi linh trong kinh mạch Hàn Dịch xông ra, hợp lại trong cơ thể Vân Tử Túc, gia tăng tốc độ bổ khuyết lỗ hổng tâm khẩu của linh thể.

Cậu muốn tận hết khả năng nhanh chóng tu bổ xong thân thể thuần linh, sau đó bắt đầu xây dựng linh đài.

Bởi vì cần bổ sung khôi linh không ngừng từ cơ thể Hàn Dịch, Vân Tử Túc không thể nào tiến vào Vô Tự Ấn, cậu chỉ có thể dùng thân xác tiếp nhận khôi linh, sau đó đưa linh lực đã được chuyển hóa vào bên trong linh thể. Khôi linh hãy cứ còn dư dả, mà tốc độ chuyển đổi phải tăng đến cực hạn trong thời gian ngắn đã khiến cho Vân Tử Túc có chút chịu không chịu nổi. Mùi vị linh khí từ ngọt thanh biến thành thơm nồng ngào ngạt, thậm chí hương thơm này đã bắt đầu đầu độc tinh thần và trí não, hòng đoạt mất quyền kiểm soát cơ thể của cậu.

Trong giây phút cấp bách này, Vân Tử Túc nhất định phải giữ vững sự tỉnh táo. Cậu một mặt chống cự lại triệu chứng gần như say khí do lượng linh lực dạt dào, một mặt tiếp tục chuyển hóa khôi linh.

Chỉ có điều suy cho cùng khôi linh cũng không phải linh khí thuần túy, cộng thêm từng đợt hấp thu dồn dập, một khi số lượng quá khổng lồ, thì sẽ bắt đầu gây thương tổn cho kinh mạch người tiếp nhận.

Hành động của Vân Tử Túc thực ra vô cùng liều mạng, nếu không phải có sự tích lũy trăm năm tại Tu linh giới, lại thêm mười tám năm khổ tu chưa từng lơ là của cậu, còn có thể chất thuần linh trợ lực, thì chỉ e vào lúc này, kinh mạch của cậu đã sớm bị lượng lớn tạp chất trực tiếp bít kín.

Khi ảnh hưởng tiêu cực từ từ xuất hiện, cũng là lúc quá trình tu bổ thể chất thuần linh tiến đến ngã rẽ cuối cùng. Vân Tử Túc ôm đồm hai nhiệm vụ, vừa phải chuyển thành linh lực vừa cần khống chế linh lực tỉ mỉ tụ về tâm khẩu, công pháp thể chất thuần linh vốn đã phức tạp, tâm khẩu lại còn là vị trí thiết yếu nhất toàn thân, tu bổ nơi này cần đến sự phối hợp của tất cả các bộ phận khác trên thân thể, cậu phải xốc lên 120% tinh thần mà đối địch.

Nhưng theo dòng linh lực tràn vào, tạp chất tích tụ bên trong kinh mạch cũng ngày càng lớn, hiệu suất tu bổ cũng dần dần chậm lại.

Thế này không ổn.

Vân Tử Túc cắn răng, dù có thể tu bổ thành công, xây dựng linh đài lúc sau cũng cần hao phí lượng linh lực lớn. Một khi không cấp đủ linh lực, việc tu luyện thể chất thuần linh sẽ hoàn toàn thất bại.

Cuối cùng, cậu cho ra một quyết định.

Sau khi gom được không ít linh lực, Vân Tử Túc chia linh lực trong từng huyệt khiếu, từng đoạn kinh mạch ra làm hai luồng, sau đó va mạnh vào hai hướng khác biệt bên trong.

Đau đớn do cưỡng chế công kích từ bên trong khiến trước mắt Vân Tử Túc tối sầm, nhưng cậu không hề buông lỏng, trái lại còn nghiến răng gia tăng cường độ.

Mở rộng kinh mạch, tấn công huyệt khiếu, đây là chuyện Vân Tử Túc đã sớm thực hiện tại Tu linh giới. Trong ký ức ban đầu, cậu đã cải tiến kinh mạch và linh đài của mình* thành trạng thái cực kỳ rộng lớn, kinh nghiệm tích lũy cũng coi như phong phú.

(*ở đây là của thân xác chứ không phải của thể thuần linh)

Chẳng qua là sau khi đến Phàm tục giới, linh lực chưa đủ, Vân Tử Túc cũng không mở rộng kinh mạch cho thân thể mới, mà tình hình hiện tại đòi hỏi trong thời gian ngắn cậu phải mở rộng kinh mạch và huyệt khiếu đạt đến trình độ tốn gần trăm năm mới hoàn thành được trước kia, vì mục đích cung cấp cho linh thể càng nhiều linh lực.

Đau đớn khiến thời gian như trải dài vô tận, Vân Tử Túc thể nghiệm được thế nào gọi là đau đến tột cùng, nhưng lúc này lại không thể nói rõ rốt cuộc đau đớn là loại cảm giác gì. Cảm giác tê buốt từ bên trong thân thể làm người ta sống không bằng chết, kinh mạch và huyệt khiếu bị chậm rãi căng rộng từng chút từng chút một, mình đầy thương tích không đủ để hình dung một phần một vạn tình trạng của Vân Tử Túc lúc này, từng vị trí trên cơ thể cậu đều giống như hết lần này đến lần khác bị gặm xé, bị đốt bỏng, bị dùi, bị cào, ngay cả sức lực kêu thảm cũng tiêu biến thành mảng trống không.

Thế nhưng dưới tình hình này, Vân Tử Túc vẫn kiên trì ngăn không cho mình ngất lịm. Từ khi kinh mạch bắt đầu mở rộng, việc tu bổ thân thể thuần linh cũng đã hoàn thành, không có thời gian thư giãn, tiến trình xây dựng linh đài lập tức bắt đầu.

Vân Tử Túc không có quyền được hôn mê, cậu nhất định phải tập trung toàn bộ tinh thần kiểm soát linh lực được rót vào, sau đó xây dựng linh đài từng chút một.

Khôi linh ùa về dồn dập, vết thương của kinh mạch mới bị căng mở tiếp xúc với tạp chất trong khôi linh, khiến cho đau đớn kịch liệt vốn đã nhẹ ngoài gánh nặng của Vân Tử Túc nay lại càng thêm nặng nề.

Tính tình kiên trì bình ổn Vân Tử Túc đã rèn giũa nên qua hàng trăm năm, dường như sắp bị trận chiến này đánh cho hao mòn quá nửa.

Đau khổ dài đằng đẵng đến độ tưởng chừng như không có điểm tận cùng xóa mờ khái niệm thời gian của Vân Tử Túc, cậu không biết rốt cuộc mình đã tốn mất bao lâu. Trải qua lần hung hiểm này, Vân Tử Túc đã gần như mất đi ý thức giữa lúc đau đớn, linh đài đang được hình thành đứng trước nguy cơ tràn ngập, mãi đến khi chịu sự kích thích của cơn đau mà hồi tỉnh lại, cậu mới có thể ổn định linh đài đang nửa hư nửa thực.

Đến lúc linh đài rốt cuộc thành hình, ngay cả sức lực mừng rỡ Vân Tử Túc cũng không có.

Chỉ thấy linh đài bóng loáng nhẵn mịn chậm rãi nhích lên hướng chính giữa tâm khẩu của linh thể, bề ngoài tinh xảo óng ánh như ngọc, mơ hồ tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ. Khi linh đài chính thức trở về vị trí vốn nên thuộc về, linh thể của Vân Tử Túc cũng chói sáng rực rỡ. Sức mạnh ôn hòa trong trẻo theo dòng sáng nở rộ tràn đầy trong thể xác chi chít vết thương, chẳng mấy chốc đã len lỏi đến từng ngõ ngách trong cơ thể.

Tất cả tạp chất và bệnh tật còn sót lại đều được gột rửa hoàn toàn, tất cả dơ bẩn bị dồn lại thành một bãi máu đục. Bãi máu ọc lên theo cổ họng, cuối cùng bị nôn ra ngoài cơ thể.

Linh đài đã dựng, tu luyện đã thành, những việc còn lại không thành vấn đề. Rốt cuộc Vân Tử Túc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, thân thể cậu còn tồn đọng dư vị đau đớn, năm giác quan đều bị kích thích mãnh liệt, đã sớm không còn cảm nhận gì với thế giới bên ngoài, chứ đừng nói là giơ tay lau sạch vết máu trên mép.

Cậu yên lòng ngất đi.

Giấc ngủ êm không mộng mị, thân thể phải gánh vác quá tải cực kỳ ham ngủ. Giấc ngủ sâu dài vừa khoan khoái vừa nhàn hạ, Vân Tử Túc ngủ thẳng đến lúc không thể ngủ tiếp được nữa, mới từ từ tỉnh lại.

Tuy nhiên rõ ràng là, ảo mộng mới là nơi chốn thư thái nhất. Vân Tử Túc còn chưa mở mắt, cánh tay chẳng qua là động một cái, cũng đã cảm giác được đau đớn cuồn cuộn từ xương khớp chân tay.

... Sao vẫn còn đau đến vậy.

Tu luyện thể chất thuần linh chỉ còn thiếu một bước cuối cùng---- kết hợp linh thể và thân xác. Sau khi kết hợp, đau nhức toàn thân sẽ được loại bỏ. Chỉ có điều bước này cần thời gian, mà khi ấy Vân Tử Túc trực tiếp ngất xỉu, thành ra không thể hoàn thành trọn vẹn.

Kế tiếp cậu vẫn cần tìm một vị trí an toàn không ai quấy rối, tiếp tục hoàn thiện bước cuối cùng. Mà hiện giờ còn đang không biết mình ở chốn nào, hiển nhiên không phải thời cơ thích hợp.

Cơn đau dập dờn từng nhịp làm răng người ê buốt, dựa theo nguyên tắc "cố gắng chưa chắc đã thành công, mà không cố gắng thì chắc chắn sẽ nhẹ nhõm", cuối cùng Vân Tử Túc vẫn vững lòng vững dạ lựa chọn từ bỏ.

Thật ra so sánh với đau đớn lúc mở rộng kinh mạch lần trước, đau nhức bây giờ chẳng khác nào sự khác biệt giữa trầy da và cụt tay. Vân Tử Túc cũng không mấy để ý, nghỉ ngơi một chút là có thể xoa dịu.

Trái lại thì không biết, Hàn đại thiếu lúc này thế nào rồi?

Vân Tử Túc đang suy nghĩ, đột nhiên phát hiện phía dưới truyền tới cảm giác mềm mại ấm áp.

Cậu mở mắt cúi đầu, lập tức đối mặt với hai con mắt tròn xoe vàng rực.

Nhóc con lông nhung thò ra từ trong chăn, tròn vo một cục.

Một người một mèo mắt to chống mắt tròn, nhìn nhau không chớp mắt. Chờ đến tận khi con mèo báo nhỏ tiên phong hành động, nó há cái miệng non nớt, gọi một tiếng "meo".

Vân Tử Túc chớp mắt một cái, tiếp tục nhìn nó.

Mèo báo nhỏ thấy cậu vẫn không ừ hử gì, xoay nửa vòng, nhảy một cái về phía lồng ngực Vân Tử Túc. Thân thể nó vừa mới đầy tháng, lại còn là oán linh, thành ra cũng chẳng nặng được bao nhiêu, cũng không tạo thành áp lực gì cho Vân Tử Túc.

Chạy đến lồng ngực người ta rồi, mèo báo nhỏ tìm một vị trí thích hợp mà đứng lại. Vân Tử Túc hé mắt nhìn nó, chỉ thấy nhóc con giơ hai cái chân trước, dùng măng cụt bắt đầu đạp cậu.

Vân Tử Túc: "...?"

Bàn chân nhỏ tròn vo xòe rộng, đệm thịt giẫm lên ngực hết lần này đến lần khác, chẳng dùng bao nhiêu lực, trái lại động tác còn trông rất đáng yêu.

Nhưng mà đang làm gì ấy nhỉ?

Cậu nhìn một vòng xung quanh, mới nhận ra mình đã không còn ở trong căn phòng đặc chế nhà họ Hàn nữa. Nơi này cũng có vẻ không giống những căn phòng khác trong nhà họ Hàn, bốn phía trắng bóc, trong phòng chỉ có một mình cậu, trong không khí còn loáng thoáng mùi thuốc khử trùng.

... Cậu đây là đang ở bệnh viện à?

Vân Tử Túc còn đang nghi hoặc, mèo báo nhỏ không được cậu đáp lại bèn sáp tới gần, dùng cái đầu lông nhung mềm mại cọ lên chóp mũi của cậu. Vân Tử Túc nhìn qua, mèo báo nhỏ lại trở về vị trí lồng ngực, tiếp tục dùng chân trước giẫm giẫm.

Hai phe phái đàm phán chưa thành, cánh cửa đóng chặt đã đột ngột bị đẩy ra, một người đàn ông bước vào.

Vân Tử Túc ngoái đầu nhìn sang, thấy rõ người tới xong không khỏi có chút giật mình.

Thế mà lại là Hà An Khải.

Vừa thấy Vân Tử Túc đã tỉnh, bước chân của Hà An Khải cũng hơi khựng lại.

"Tử Túc? Cậu tỉnh rồi à?"

Không đợi Vân Tử Túc trả lời, Hà An Khải liếc mắt nhìn thấy con mèo con đang giẫm trên ngực đối phương.

"Xuống mau." Cậu ta nhíu mày, định đi tới xua nó xuống.

Mèo báo con nghe tiếng ngẩng đầu, một chút cũng không hề lễ độ mà thử nhe răng về phía Hà An Khải.

"Không sao, nó không đè được tớ."

Vân Tử Túc lên tiếng ngăn cản, nhóc này cũng chẳng ăn chay, nhỡ mà gây hại đến Hà An Khải thì không tốt.

Hà An Khải nhìn con mèo một cái, đoạn xoay mình đi qua bên cạnh rót một cốc nước ấm. Cậu ta bưng cốc trở lại mép giường, đỡ Vân Tử Túc ngồi dậy.

Chiếc gối mềm được chèn sau lưng, Vân Tử Túc chịu đựng cơn đau tứ tung trên người, từ từ ngồi dậy.

Hà An Khải đưa cốc nước đến bên miệng Vân Tử Túc, động tác của cậu ta rất cẩn thận, chếch một góc nghiêng phù hợp, vừa giúp Vân Tử Túc uống được nước, vừa không làm cậu sặc.

Tuy nhiên sau khi Vân Tử Túc thích ứng đau nhức trên thân, cậu uống một hớp nước trên tay Hà An Khải, rồi tự cầm lấy cốc nước.

Hà An Khải xác nhận đối phương có thể cầm chắc xong, bèn thu tay lại.

Cậu ta nhìn con mèo báo nhỏ một bên, giải thích: "Con mèo con này mới đến hôm qua, chỉ gần gũi mỗi cậu, không chịu cho người khác lại gần, cứ gần một tí là cào người."

Vân Tử Túc cúi đầu nhìn xuống dưới thân, con mèo báo nhỏ cực kỳ phối hợp liếm liếm cái chân, lộ ra đầu vuốt sắc bén giấu dưới đệm thịt.

Hà An Khải nói: "Tớ đuổi nó kiểu gì, dùng đồ ăn đồ chơi dụ nó ra sao, nó cũng không chịu rời đi. Sợ dùng biện pháp mạnh thì nó sẽ làm cậu bị thương, đành phải để nó ở lại."

Hà An Khải có một loại tư chất bẩm sinh, trời sinh cậu ta thu hút động vật. Bất kể là vẹt hay sáo mỏ ngà, hay là các loại chó mèo, đều sẽ thích gần gũi với cậu ta. Vân Tử Túc học cùng cấp ba với cậu ta, điều kiện trường học rất tuyệt, diện tích phủ xanh cũng lớn, vậy nên liền nhận nuôi không ít chó mèo hoang không chủ động tấn công người và đã được tiêm phòng dại. Đám học sinh đến trường hay tan học, không ít đứa chạy qua đùa nghịch với đám thú nhỏ này, trường học còn có câu lạc bộ động vật riêng biệt.

Mà khi còn học cấp ba, Hà An Khải tuyệt đối chính là sự tồn tại bằng xương bằng thịt của bạc hà mèo. Người khác chạy đi chọc mèo, mèo lạnh lùng kinh khủng, cầm cá khô ra dụ dỗ cũng chưa chắc đổi được một cái liếc mắt. Thế mà đợi cho Hà An Khải rảo bước đi qua, đã thấy sau lưng cậu ta là một chuỗi mèo dài xếp hàng theo gót, có khi còn treo lủng lẳng trên ống quần.

Sau đó vào quân đội rồi, Hà An Khải cũng học được mấy chiêu từ đội trưởng đội huấn luyện chó nghiệp vụ. Nếu không phải vì thân thủ của cậu ta quá tốt, trung đội trưởng không chịu nhả người, đội trưởng đội huấn luyện chó nghiệp vụ đã sớm giật cậu ta đi.

Vậy nên lần này hiếm thấy mà gặp một con mèo mềm cứng không ăn, Hà An Khải cũng có chút kinh ngạc.

Cậu ta hỏi: "Tử Túc, cậu quen nó à?"

Vân Tử Túc gật đầu: "Ừ."

Cậu biết chuyện Hà An Khải đặc biệt hút động vật, tuy nhiên mèo báo nhỏ đã không thể đứng cùng hàng ngũ vật nuôi bình thường, các thể loại cá khô hiển nhiên không có sức hấp dẫn đối với nó. Trên thực tế, căn bản nó sẽ ôm thái độ thù địch với tất cả loài người. Nó bằng lòng thân cận Vân Tử Túc, chẳng qua là bởi Vân Tử Túc đã từng giúp đỡ nó, lại còn có thể cho nó ăn no.

Cậu đang nghĩ dở, thì thấy con mèo báo nhỏ ve vẩy cái đuôi, tiếp tục nhào lên lồng ngực cậu. Bởi vì Vân Tử Túc đã ngồi dậy, thế nên mèo báo nhỏ chỉ có thể gác hai chân trên người cậu. Nó đứng vững hai cái chân sau, rồi lại bắt đầu dùng hai chân trước giẫm ngực Vân Tử Túc.

Vân Tử Túc cúi đầu nhìn, đầu óc mụ mị: "Nó đang làm gì vậy?"

Hà An Khải khá là quen thuộc với chó mèo, hẳn là cậu ấy sẽ biết ý nghĩa của hành động này đi?

Hà An Khải có chút bối rối, cậu ta ho nhẹ một tiếng: "Chắc là đói."

Vân Tử Túc nghi ngờ: "Vậy sao nó hải đạp tớ?"

Hà An Khải đáp: "Đây là bản năng của mèo con, nó đang giẫm ti, là đang đòi mèo mẹ cho bú."

Vân Tử Túc: "..."

Trầm mặc một hồi, Vân Tử Túc bèn nhờ Hà An Khải lấy giúp mình chiếc áo khoác, cậu làm bộ tìm đồ trong túi, thuận tay mò một viên thuốc màu nâu từ trong Vô Tự Ấn ra.

Đưa viên đan dược được ngụy trang thành thức ăn cho mèo cho Hà An Khải, nhờ cậu ta hòa tan trong một cốc nước, mèo báo nhỏ bị mùi vị linh khí hấp dẫn, cuối cùng cũng không giẫm Vân Tử Túc nữa.

Vân Tử Túc tiện tay đặt áo khoác sang một bên, cậu nhìn Hà An Khải đứng phía mép giường, tò mò: "A Khải, tại sao tớ lại nằm viện?"

Hà An Khải trầm mặc một chút, vẻ mặt có chút cứng lại.

Vân Tử Túc hỏi: "Sao vậy?"

Lúc này Hà An Khải mới cất lời: "Cậu bị Hàn Dịch đánh bị thương, đã hôn mê xấp xỉ hai ngày."

Vân Tử Túc: "...??"

Hà An Khải tiếp tục nói: "Bác sĩ vừa mới truyền đường glucose cho cậu, sắp đến thời gian kiểm tra rồi, bác sĩ sẽ tới ngay lập tức."

"Từ từ đã..." Vân Tử Túc không thể tin hỏi lại: "Cậu nói gì cơ, Hàn Dịch đánh tớ?"

Hà An Khải mím chặt đôi môi mỏng, khuôn mặt kiên cường để lộ đôi phần tiêu điều xơ xác.

Cậu ta nhỏ giọng nói: "Lúc tớ và người họ Hàn bước vào, cậu thương tích đầy mình. Khi ấy Hàn Dịch đã tỉnh táo lại, ngay trước mặt mọi người, cậu phun một ngụm máu lớn, sau đó xỉu luôn."

Ngụm máu tươi bắn lên lồng ngực Hàn Dịch, mảng máu thê thảm trông mà giật mình, khiến người xem lòng đau như cắt.

Hà An Khải vĩnh viễn không thể nào quên bộ dạng Vân Tử Túc mặt mày tái nhợt, còn chưa thể lau đi vệt máu bên môi đã chìm vào hôn mê khi ấy.

Vân Tử Túc: "..."

Chờ một chút, hình như có gì đó sai sai.

Đúng là cậu hộc máu thật, nhưng mà đó là cơ thể tự lọc sạch, không liên quan gì đến Hàn đại thiếu hết!

Chẳng trách cậu tỉnh lại không thấy Hàn Dịch đâu, hiểu lầm này hình như hơi quá trớn rồi.

Vân Tử Túc cuống cuồng muốn giải thích: "Đấy không phải lỗi của Hàn tiên sinh..."

Nhưng Hà An Khải lại cắt lời cậu với vẻ mặt nghiêm túc.

"Tử Túc."

Cậu ta trầm giọng gọi tên Vân Tử Túc, cặp con ngươi đen thẳm tràn đầy tình tự phức tạp.

"Anh ta đã đối xử với cậu đến mức này... mà cậu vẫn thích anh ta đến thế sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024