Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12624 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 258

❊ ❊ ❊

Ăn cơm xong, Tô Thiên Bảo và anh Từ đến thăm Tô Hàm. Tô Thiên Bảo đến báo tin vui, Liêu Thi Văn đã mang thai.

“Đã ba tháng rồi đấy!” Tô Thiên Bảo vui vẻ nói: “Chị, chị sắp được làm cô rồi!”

Tô Hàm nghe xong cũng thấy vui, liền thu xếp một ít đồ bổ dưỡng tặng cho Liêu Thi Văn.

“Thi Văn nói là vẫn muốn tiếp tục đi làm, em bảo cô ấy đừng đi làm nữa, nhưng cô ấy không nghe em.

Chị, chị giúp em khuyên cô ấy với.” Tô Thiên Bảo có chút phiền não: “Cô ấy một ngày nôn mấy lần, mang thai mà người lại gầy đi.”

“Thi Văn tự có tính toán của mình, em cũng đừng ép cô ấy, hai người hãy bàn bạc cho thỏa đáng.”

Tô Thiên Bảo vẫn luôn nghe lời Tô Hàm: “Vâng, lát nữa tan làm em sẽ đến đón cô ấy.”

Buổi tối, Tô Vệ Quốc và vợ tan làm về, nhìn thấy Tô Hàm đều rất vui mừng.

Hai người tự tay nấu một bàn đồ ăn ngon để chào mừng Tô Hàm trở về.

Buổi trưa ăn cơm cùng Loan Chiêu Nghi, Tô Hàm nghe toàn là “chuyện lớn” trong khu an toàn, buổi tối thì được nghe người nhà kể những chuyện vụn vặt trong cuộc sống của bạn bè, người thân, cô đều nghe đến say sưa, giống như từ cuộc chiến tranh giếc chóc lạnh lùng, đẫm m.á.u bỗng chốc trở về với cuộc sống đời thường, khiến người ta cảm thấy mình vẫn là một con người.

“... À đúng rồi, Tiểu Nguyên thường xuyên mang đồ đến, cha bảo con bé đừng mang đến nữa nhưng nó không nghe.

Cha nghe nói, thím hai con dạo này sức khỏe không tốt, bên Bắc Kinh toàn là người xấu, hành hạ thím hai con đến mức tiều tụy.

Tiểu Hàm à, nếu con muốn thì hãy đến thăm bà ấy một chút, dù sao cũng là mẹ ruột sinh ra con, haiz.”

Vương Nguyệt Nga cũng tán thành với lời của Tô Vệ Quốc, mặc dù trước đây bà rất ghét người em dâu này, nhưng giờ đây cuộc sống của bà đã tốt đẹp như vậy, nhìn thấy Cát Thu Lệ sống thê thảm, bà còn so đo tính toán gì nữa?

Tô Hàm lắc đầu: “Con không muốn gặp, không cần thiết.”

Vương Nguyệt Nga thở dài: “Mẹ chỉ sợ sau này con sẽ hối hận, cũng sợ người khác nói con m.á.u lạnh vô tình, bây giờ con cũng là người có chức có quyền rồi, phải chú ý đến danh tiếng.”

Tô Hàm cười nói: “Mẹ, con không sợ những thứ đó, con cũng không dựa vào hư danh mà sống, chỉ cần con không làm chuyện vi phạm pháp luật, thì sẽ không có ai dám đến trước mặt con mà lải nhải.”

Cô sẽ không gặp Cát Thu Lệ, không cần thiết.

Nhưng cô vừa trở về sau nhiệm vụ, thì không thể tránh khỏi việc Tô Nguyên đến thăm, sau khi từ chối vài lần, cô mới đồng ý gặp mặt.

Tô Nguyên quả nhiên lại nhắc đến chuyện muốn cô đi gặp Cát Thu Lệ: “Em đến phòng thí nghiệm thăm mẹ, giáo sư Đường nói cơ thể của mẹ không trụ được bao lâu nữa, có lẽ không thể chờ đến lúc viện nghiên cứu điều chế ra loại thuốc mới...”

Bị Tô Hàm từ chối.

Tô Nguyên có vẻ rất buồn, Hạ Vĩ Thông ôm cô ấy rồi đưa cô ấy ra ngoài, một lúc sau mới tự mình quay lại.

Nhìn thấy vẻ mặt vừa kích động vừa mong chờ của anh ta, Tô Hàm nhẹ giọng nói: “Sắp có manh mối rồi.”

Anh ta thở phào nhẹ nhõm, lại khuyên thêm hai câu cho có lệ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ liền rời đi.

Nghỉ ngơi ở nhà hai ngày, Tô Hàm đến viện nghiên cứu gặp giáo sư Đường, trước tiên cô đến xem nhóm người thức tỉnh mới nhất.

Thí nghiệm người thức tỉnh hiện tại không cần phải thực hiện trong nước nữa, do đó mỗi đối tượng thí nghiệm đều có một căn phòng riêng.

Nhìn qua cửa sổ quan sát, cảm nhận hơi thở ổn định trong không khí, trong lòng Tô Hàm tràn đầy vui mừng.

Giáo sư Đường nhìn thấy Tô Hàm cũng rất vui, nói với cô rằng tình trạng của nhóm đối tượng thí nghiệm này rất tốt, tỷ lệ thức tỉnh trên 91%, là nhóm có tỷ lệ thức tỉnh cao nhất từ trước đến nay.

“Tôi thấy khí chất của nhóm đối tượng thí nghiệm này là của quân nhân.”

“Đúng vậy, nhóm này đều là quân nhân, người dân đăng ký quá ít, tôi đang gom lại dự định sẽ cho vào một nhóm để thực hiện.

Tề tướng quân đã hạ lệnh, yêu cầu tập trung chỉ tiêu vào quân nhân, ông ấy muốn xây dựng một đội quân hùng mạnh.”

Tô Hàm rất vui khi thấy điều này, cô không nói gì thêm.

Hôm nay cô đến đây là để hỏi thăm tình hình sức khỏe của Tô Nguyên, giáo sư Đường không giấu giếm: “Cơ thể của cô ấy hiện tại vẫn ổn định, nhưng đã bắt đầu xuất hiện triệu chứng khô vảy, đây là triệu chứng phổ biến nhất ở những người cá thức tỉnh đời đầu.”

“Cô ấy gia nhập Thiên Dương, cống hiến cho Thiên Dương, yêu cầu duy nhất mà cô ấy đưa ra là được tham gia kế hoạch thức tỉnh của Thiên Dương, tiến hóa lần hai.” Tô Hàm chỉ ra.

“Đúng vậy, tôi đã có kinh nghiệm liên quan đến việc tiến hóa lần hai từ Chiêu Nghi và những người khác, nhưng vẫn chưa thực sự hoàn thiện.

Hơn nữa...” Giáo sư Đường có ý riêng: “Khi nào hoàn thiện, điều này phải do Tề tướng quân quyết định.”

“Tôi có thể làm người bảo lãnh, cho cô ấy làm thí nghiệm trước.”

Giáo sư Đường ngạc nhiên: “Cô muốn làm người bảo lãnh? Sao cô đột nhiên lại có ý nghĩ này, không phải cô với em gái bất hòa sao?”

Tô Hàm cụp mắt, dường như đang thở dài: “Dù sao cũng là m.á.u mủ ruột thịt, mẹ của chúng tôi... cũng sắp mất rồi, thôi vậy, coi như tôi thỉnh thoảng mềm lòng một lần, xem như an ủi lương tâm mình.”

“Cô thật là...” Giáo sư Đường vẻ mặt phức tạp, ông đẩy gọng kính, nhìn trái nhìn phải, sau đó mới nói với Tô Hàm: “Cô không lo lắng em gái cô sau này sẽ giống như cô sao?

Hiện tại cô là người duy nhất thức tỉnh vảy rồng, là người thức tỉnh hoàn mỹ duy nhất của Thiên Dương, thậm chí là cả nước, cô là tác phẩm thành công nhất của tôi, là niềm tự hào lớn nhất của tôi, tôi không muốn cô sau này rơi vào cảnh khốn cùng.”

Ông nói rất uyển chuyển, Tô Hàm nghe ra ý của ông, có chút bất ngờ vì giáo sư Đường lại lựa chọn cô giữa lợi ích của cô và lợi ích của Tề tướng quân.

Nhưng ngay sau đó cô liền hiểu được tâm trạng của giáo sư Đường, dù sao ông cũng là người làm nghiên cứu, cho dù đứng về phe nào, thì trong lòng vẫn coi trọng nghiên cứu nhất.

“Cảm ơn ông đã nhắc nhở, nhưng tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi, có thể chấp nhận mọi biến cố trong tương lai.”

Thấy Tô Hàm đã quyết tâm, giáo sư Đường thở dài một hơi không nói gì nữa.

Sau đó, Tô Hàm quả nhiên đã tìm Tề tướng quân nói rõ ý nghĩ của mình.

Tề tướng quân vốn còn muốn trì hoãn Tô Nguyên thêm một thời gian, nhưng vì Tô Hàm đã nguyện ý bảo lãnh, nên ông cũng phải nể mặt cô một chút.

Tô Nguyên sau khi nhận được tin tức thì ngẩn người, sau đó nghẹn ngào nói: “Chị đúng là mềm lòng, chị ấy nói không muốn gặp mẹ, nhưng vẫn vì em mà lên tiếng.

Anh Vĩ Thông, tại sao hai chị em em lại phải xa cách như vậy chứ?

Rõ ràng là hai người thân thiết nhất trên thế giới này, ngay cả việc đối xử tốt với em, chị ấy cũng phải nói bóng gió, nếu như chị ấy có thể làm hòa với em thì tốt biết mấy.”

Tâm trạng của Hạ Vĩ Thông lúc lên lúc xuống, anh ta ban đầu là tức giận, sợ Tô Nguyên bây giờ tiến hóa xong thực lực sẽ càng mạnh càng khó đánh bại, sau đó ép buộc bản thân bình tĩnh lại.

Tiểu Hàm đã nói sẽ giúp đỡ, cô không thể nào giúp đỡ cô em gái giả mạo này trở nên mạnh hơn được!

Vậy thì, thí nghiệm này nhất định có vấn đề.

Vì muốn đuổi con quỷ hoang trong cơ thể bạn gái ra ngoài, Hạ Vĩ Thông đã lén lút sử dụng đủ mọi loại phương pháp huyền học, nhưng đều vô dụng.

Lúc này vừa nghĩ thông suốt mục đích nhúng tay vào của Tô Hàm, anh ta liền đoán, chẳng lẽ Tiểu Hàm định dùng phương pháp khoa học sao?

Làm vậy có được không?

“Làm vậy có được không?” Trong phòng thí nghiệm, giáo sư Đường cũng đang hỏi Tô Hàm câu hỏi này, ông có chút bất an: “Tôi cảm thấy ý nghĩ này của cô quá nóng vội, quá nguy hiểm!

Tôi cảm thấy cần phải báo cáo với Tề tướng quân một tiếng, Tô Hàm, cơ thể của cô không chỉ thuộc về riêng cô, đó cũng là tài sản của cả khu an toàn Thiên Dương, cần phải được trân trọng bảo vệ.”

Ban đêm, Tô Hàm ở tầng hầm thứ ba của viện nghiên cứu, đưa ra một yêu cầu với giáo sư Đường, cô hy vọng khi Tô Nguyên làm thí nghiệm, có thể kết nối sóng não của cô vào.

“Tôi biết lúc ông làm kế hoạch Cáo Trắng đã thử nghiên cứu về sóng não, có rất nhiều động vật thây ma, ông đã kết nối sóng não dị thường của chúng với sóng não của Cáo Trắng, cố gắng kích thích động vật thây ma, tạo ra con cáo thây ma thứ hai, đúng không?

Lai lịch của Cáo Trắng, tôi biết ông đã rõ như lòng bàn tay, Bạch Đông đã nói với tôi, những ngày đó đầu óc anh ấy rất hỗn loạn, có thể nhìn thấy rất nhiều ký ức lộn xộn.

Những ký ức đó, đều là ký ức sinh tồn của động vật thây ma, chúng săn mồi, truy đuổi gặm nhấm con người, những ký ức đó khiến Bạch Đông rất khó chịu.”

Giáo sư Đường kinh ngạc kêu lên: “Vậy mà lại có hiệu quả sao? Nhưng lúc đó cáo trắng nói là không cảm thấy gì mà! Sau đó tôi đành phải dừng thí nghiệm đó.”

Tô Hàm mỉm cười: “Mọi người dỗ dành một con cáo, nó đương nhiên cũng có thể lừa lại mọi người.

Tuy nó không hiểu ông đang làm gì, nhưng rõ ràng ông đã đồng ý giúp nó biến thành người cá, nhưng mỗi ngày lại vây quanh nó làm đủ loại thí nghiệm kỳ quái, nó đương nhiên không vui, nó muốn ông nhanh chóng giúp nó làm thí nghiệm biến thành người cá thức tỉnh, cho nên khi ông hỏi, nó liền phủ nhận toàn bộ, nó muốn ông từ bỏ những thí nghiệm đó, chuyên tâm giúp nó làm thí nghiệm thức tỉnh.”

“Trời ơi! Sao nó lại gian xảo như vậy chứ!” Nghĩ đến những thí nghiệm đã bị bỏ phí, tim giáo sư Đường như đang rỉ máu.

Thấy Tô Hàm mỉm cười nhìn mình, Giáo sư Đường thở dài: “Tôi hiểu rồi, gậy ông đập lưng ông, là lỗi của tôi, là tôi quá kiêu ngạo tự đại.

Có vẻ như thí nghiệm sóng não là do cáo trắng nói với cô, vậy thì cô phải biết rằng thí nghiệm đó chưa hoàn thiện!

Sao cô dám mạo hiểm như vậy?”

“Không sao, tôi chỉ cần một phương tiện.” Một phương tiện để tiến vào thế giới tinh thần của Tô Nguyên, nắm bắt lấy thế lực đang xâm chiếm cơ thể cô ấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »