Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12549 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 210

❊ ❊ ❊

Tô Hàm liếc cậu: “Nữ thần của em không phải là Liêu Thi Văn sao?”

Mặt Tô Thiên Bảo đỏ bừng: “Làm gì có! Không có!”

Tần Việt và những người khác bật cười, Khâu Gia Đồng đang tự băng bó cho chân mình, nghe vậy cũng ngẩng đầu cười lớn: “Thiên Bảo, người ta vừa xinh đẹp lại giỏi giang, còn từ bỏ thành phố của mình đến tìm em, lần trước chị còn thấy hai đứa nắm tay nhau đi dạo phố nữa, em phải cố gắng lên, mau chóng rước người ta về nhà cho rồi, yêu đương lâu như vậy là không được đâu”.

“Chị Gia Đồng!” Mặt Tô Thiên Bảo đỏ như gấc chín, trong xe tràn ngập tiếng cười vui vẻ.

Giữa chiến hỏa, khói lửa, nước mắt và nụ cười, mọi người đều cố gắng sống thật vui vẻ.

Một ngày nữa lại trôi qua.

Nghe tiếng cười nói rôm rả trên xe, Tô Hàm nhìn ra ngoài cửa sổ, tự hỏi Bạch Đông đã chạy đi đâu.

Chắc là lại đi lấp đầy bụng rồi, đối với con người đây là tai họa, đối với Bạch Đông đây là cơ hội ngàn năm có một để được phục vụ tận nơi. Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vượt qua cổng thành đang đóng, mọi người bang Bình An thành công vào thành, trở về tòa nhà của mình nghỉ ngơi.

Ai cần chữa trị vết thương thì đến chỗ Hứa Y Sanh, ai đói thì đến nhà ăn, Vương Nguyệt Nga hôm nay đang phụ giúp trong bếp, thấy mọi người trở về liền bưng cơm canh lên: “Đều còn nóng hổi đây!”

Trong lúc ăn cơm, mọi người không khỏi bàn tán về người cá thức tỉnh.

“Thực sự rất lợi hại, bạn tôi canh giữ cổng thành phía đông nói bên đó có một người thức tỉnh có thể một mình đánh nhau với thây ma bò, hơn nữa còn thắng!

Này, tôi đăng video lên nhóm rồi, mọi người xem đi!”.

Năm ngoái, khu vực an toàn đã khôi phục được một phần liên lạc và mạng lưới, mọi người cuối cùng cũng có thể sống những ngày tháng có mạng.

Tô Hàm click vào nhóm chat, quả nhiên hiện ra mười mấy video, đều là video chiến đấu của những người cá thức tỉnh, được quay từ nhiều góc độ khác nhau, xem ra vô cùng hồi hộp, gay cấn.

Rời khỏi nhóm chat của bang phái, click vào nhóm hỗ trợ khu vực Đương Dương và các nhóm công cộng khác, cũng tràn ngập video của những người cá thức tỉnh, sau khi xem hết mà không tiếc dung lượng, Tô Hàm đã ước lượng được phần nào về năng lực của những người thức tỉnh này.

Nếu lấy cô làm tiêu chuẩn, thì có lẽ lúc này những người thức tỉnh đó cũng giống như lúc cô vẫn đang hấp thụ những viên ngọc trai trong không gian.

Lần đầu tiên cô cảm nhận được sự thay đổi về chất khi hấp thụ năng lượng của ngọc trai, ngày hôm đó chỉ dùng một chiêu đã giếc c.h.ế.t con thây ma bò da đỏ đang muốn đánh lén cô.

Nhìn những người thức tỉnh nam giới chiến đấu với thây ma bò trong video, cô cho rằng nếu lúc đó bản thân đối đầu với anh ta, cô có thể chiếm ưu thế.

Thực ra đây là một tín hiệu không tốt lắm.

Kế hoạch Thức Tỉnh Người Cá đã được thực hiện trong ba năm, đây đã là năm thứ tư, khu an toàn cho đến nay mới chính thức công khai mười bảy người, cho thấy đây đã là những đối tượng thí nghiệm thành công nhất.

Vài năm trước, những người thức tỉnh được mang ra quảng cáo đều không nằm trong số mười bảy người này, khiến Tô Hàm nghi ngờ rằng những người đó đã không còn nữa.

Mặc dù khu an toàn không công bố số lượng người đăng ký tham gia dự án trong những năm qua, nhưng Tô Hàm ước tính phải đến vài chục nghìn người, thậm chí là hơn trăm nghìn người.

Tỷ lệ thành công quá thấp.

Tô Hàm thích cuộc sống tương đối ổn định ở đây, chỉ mong rằng tầng lớp cao cấp của khu an toàn đang che giấu thực lực, vẫn còn con át chủ bài chưa tung ra.

“Chị ơi, sao anh Đông vẫn chưa về vậy?”

Tô Thiên Bảo sau khi đã nói chuyện phiếm với mọi người đủ rồi, cuối cùng cũng nhớ đến người “anh họ” cứ ra khỏi khu vực hoang dã là mất hút: “Cổng thành đóng rồi, anh Đông tối nay lại không về nữa sao?”

“Em đừng lo lắng cho anh ta, anh ta có thể tự lo cho bản thân mình.” Tô Hàm hếch cằm về phía cửa sổ: “Liêu Thi Văn đến tìm em kìa.”

Tô Thiên Bảo lập tức thò người ra nhìn, ném lại một câu “Chị giúp em cất bát nhé” rồi chạy vụt đi như một cơn gió.

Liêu Thi Văn ngẩng đầu mỉm cười với Tô Hàm, đợi Tô Thiên Bảo đi xuống, cô ấy liền đưa tay sờ lên mặt cậu, vẻ mặt đầy quan tâm.

Tô Thiên Bảo ngại ngùng quay đầu lại nhìn, sau đó kéo Liêu Thi Văn bỏ chạy.

Cuộc khủng hoảng bao vây thành phố này, phải mất một tháng mới được giải trừ hoàn toàn, trong suốt một tháng đó, ngay cả bên trong khu an toàn cũng có thể ngửi thấy mùi khét của xác chết, những người sống ở ngoại vi thường than thở trong nhóm chung, nói rằng đêm nào cũng gối đầu lên mùi hôi thối mà ngủ, thật là thê lương.

Bạch Đông trở về trong tiếng bàn tán xôn xao của mọi người về người cá thức tỉnh lần đầu tiên ra chiến trường, tóc anh đã dài che cả tai, rõ ràng một tháng trước còn để đầu đinh, không biết đã ăn gì ngon ở ngoài mà dinh dưỡng lại dư thừa đến vậy.

“Anh mang đồ tốt về cho em này!” Dưới ánh đèn, Bạch Đông vui vẻ lấy từ trong túi ra một thứ đưa cho Tô Hàm.

“Cái gì đây?” Tô Hàm vừa xem xét vừa hỏi, chất liệu cứng, đường cong tròn trịa, hình như là sừng của loài động vật nào đó?

“Sừng bò!” Bạch Đông vui vẻ nói: “Anh đã ăn thịt con bò đó rồi, cái sừng này để dành cho em, chẳng phải em nói muốn có một vũ khí thật tốt sao? Cái sừng này rất cứng, có thể làm vũ khí được.”

Lúc này Tô Hàm mới chợt nhận ra: “Thì ra là sừng bò.” Cái sừng bò này được bẻ ra từ con bò thây ma biến dị, kích thước lớn, chất liệu quả thực rất cứng, nếu mài nhọn đầu sừng thì chắc chắn sẽ trở thành một lợi khí.

“Cảm ơn món quà của anh, tôi rất thích.”

Bạch Đông càng vui vẻ hơn: “Anh đi tắm đây!”

Sau khi tắm xong, anh lại đến phòng của Tô Hàm, Tô Hàm ngẩng mắt nhìn anh: “Anh không ngủ sao?”

Điều kỳ lạ là, Bạch Đông lại né tránh ánh mắt của cô, đây quả là chuyện hiếm thấy, Tô Hàm đặt sừng bò xuống, hỏi anh có gặp phải vấn đề gì khó khăn hay là làm hỏng thứ gì không.

“Đều không phải sao? Vậy thì anh cứ nói thẳng ra đi.”

Ba năm trôi qua, Tô Hàm đã dung hợp hoàn toàn sức mạnh huyết thống, Bạch Đông cũng ngày càng giống con người hơn, ngữ điệu nói chuyện và thần thái đều không khác gì con người.

Dưới ánh đèn màu cam nhạt, mặt Bạch Đông đỏ bừng, anh liếc nhìn Tô Hàm, rồi lại cụp mắt xuống, sau đó lại liếc nhìn thêm lần nữa, khiến Tô Hàm không khỏi cảm thán Bạch Đông cuối cùng cũng có được hai phần giống con người rồi, cái dáng vẻ muốn nói lại thôi này, biểu cảm thật là sống động.

Tô Hàm thấy hiếm lạ, mỉm cười nhìn anh, ánh mắt như đang nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm.

Ánh mắt này khiến trái tim Bạch Đông nguội lạnh, ánh mắt của Tô Hàm thơm tho này, sao lại không giống như đang nhìn một con cáo đực chứ!

Anh vội vàng nói: “Anh, anh sắp đến kỳ ***** rồi, em, em, khi nào thì đến kỳ ***** của em vậy?”

Trong quá trình hòa nhập vào xã hội loài người, Bạch Đông cũng tự mình thêm vào những hiểu biết riêng.

Ví dụ như việc nam nữ loài người ngủ cùng nhau, anh cho rằng hai người đó đã bước vào thời kỳ *****, nhà kia ban đêm có người “ngủ”, anh đều ngửi thấy mùi.

Chỉ là anh quen biết Tô Hàm lâu như vậy, rõ ràng trông cô đã trưởng thành, nhưng anh chưa bao giờ ngửi thấy mùi Tô Hàm ***** với ai khác.

“...” Tô Hàm bị cách nói ***** làm cho kinh ngạc, dừng lại hai giây mới dở khóc dở cười nói: “***** gì chứ, con người không có cách nói này.”

“Nhưng họ ngủ mà, ban đêm ngủ cùng nhau.”

“Đó là chuyện vợ chồng làm với nhau, không liên quan gì đến *****.” Nghĩ nghĩ, Tô Hàm hỏi anh: “Loài cáo các anh đến kỳ *****, có phải phải tìm bạn đời không?”

Chuyện này hơi rắc rối, Bạch Đông không phải cáo bình thường, bảo anh đi tìm cáo cái bình thường chắc anh không chịu, nếu không thì đã sớm tìm rồi.

Vậy là muốn tìm con người rồi?

Nhưng Bạch Đông cũng không phải con người thực sự, hai bên không cùng loài, thật sự khó đấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »