Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12596 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 213

❊ ❊ ❊

“Bán cho cô giá này là rẻ rồi đấy, nếu cô đến mua vào năm ngoái thì còn đắt hơn. Sao thế, đội ngũ Bắc Kinh đó đến mấy năm rồi, sao bây giờ cô mới bắt đầu có hứng thú muốn điều tra?”

Tô Hàm chỉ cười, không trả lời, đưa thù lao cho Hổ Gia xong liền cầm tư liệu định rời đi. Đi đến cửa cô quay đầu lại hỏi: “Có thể mua được tin tức về kế hoạch Thức Tỉnh Người Cá không?”

Hổ Gia vẫn cười ha hả: “Cô gái, tôi là thương nhân làm ăn chân chính, tuân thủ pháp luật.”

Ba ngày sau, tin tức đội ngũ Bắc Kinh sắp rời đi cuối cùng cũng truyền ra, các bang phái và đội lính đánh thuê cũng theo đó có động tĩnh.

Đội ngũ nghiên cứu Bắc Kinh trở về, trên đường chắc chắn rất an toàn, bọn họ muốn đi theo sau kiếm chút lợi lộc, cũng đến khu an toàn Bắc Kinh một chuyến, muốn kiếm tiền thì phải liều lĩnh.

Phương Trấn Nhạc cũng nảy ra ý định, dự định dẫn một đội đi, đến lúc đó cùng những người khác quay về, đây chính là cơ hội hiếm có, phải biết rằng anh ta đã sớm muốn đến khu an toàn Bắc Kinh.

Bang Bình An vì việc chọn người đến Bắc Kinh mà trở nên náo nhiệt, đám người anh Từ suy nghĩ mấy ngày, quyết định sẽ đi kiếm một món hời lớn, ngoại trừ Tần Việt, anh Từ, ông Chu và Khâu Gia Đồng đều sẽ đi.

“Đại ca nói, anh ấy đến đại sảnh hành chính nhận một số nhiệm vụ ủy thác dân sự, cô biết đấy, sau mạt thế nhiệm vụ tìm người là phổ biến nhất, ở đại sảnh có rất nhiều nhiệm vụ tìm người hoặc đưa thư đến khu an toàn Bắc Kinh, suýt chút nữa thì đại ca không giành được, rất nhiều người tranh giành!”

Khâu Gia Đồng cười nói: “Tôi cũng muốn đến đó tìm cha mẹ và người thân, biết đâu bọn họ đã chạy đến khu an toàn Bắc Kinh lánh nạn rồi.”

“Mọi người thiếu gì cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp mọi người bổ sung.” Tô Hàm mỉm cười nói.

“Chuyện của chúng tôi chỉ là chuyện nhỏ, Tiểu Hàm, vậy còn chuyện của cô thì định thế nào?”

Nghe anh Từ hỏi vậy, Tô Hàm thu lại nụ cười, ngập ngừng một lát rồi nói: “Tôi định tham gia vào dự án này.”

“Cô đồng ý rồi sao? Tiểu Hàm, đây không phải chuyện đùa đâu!” Anh Từ kích động nói.

“Tiểu Hàm, cô nên suy nghĩ lại đi, kế hoạch Thức Tỉnh Người Cá có quá nhiều điểm đáng ngờ, trước đây chẳng phải cô còn khuyên chúng tôi sao.” Tần Việt lo lắng nhìn cô.

“Tiểu Hàm, nhà chúng ta cũng không thiếu thốn thứ gì—” Tô Vệ Quốc sốt ruột.

Trên người Tiểu Hàm vốn đã có chút phép thuật, chẳng phải tốt hơn so với việc biến thành người cá sao?

Không cần thiết phải làm vậy đâu!

Gia đình và bạn bè đều cảm thấy đây không phải là một ý kiến hay.

“Chuyện này tôi không quyết định được, nếu họ nhất quyết muốn tôi đi, tôi làm sao có thể chống lại một khu an toàn lớn như vậy?” Tô Hàm nhìn bọn họ: “Tôi có người thân, có bạn bè, khó đảm bảo họ sẽ không dùng các người để uy h.i.ế.p tôi.

Thay vì bị động chịu trận, chi bằng tôi chủ động xuất kích.”

“Chị gọi đây là chủ động xuất kích sao?

Chị sẽ bị đưa đi làm vật thí nghiệm đấy, tuy rằng nếu thành công có thể trở thành người cá, nhưng cũng có khả năng thất bại, em không muốn chị đi đâu, nguy hiểm quá.” Tô Thiên Bảo sắp khóc đến nơi.

“Chuyện hẳn là sẽ không tồi tệ như vậy đâu.

Tôi có một cách, trốn đi thôi, hiện tại việc quản lý hộ tịch không nghiêm ngặt như trước kia, chỉ cần cô không ra khỏi khu an toàn, không cần dùng đến chứng minh thư thì sẽ không ai có thể tìm thấy cô.”

Nghe anh Từ nói xong, Tô Hàm lắc đầu: “Tôi không muốn trốn tránh.” Từ bỏ tất cả những gì mình đã nỗ lực để sống một cuộc sống co rúm, cô của hiện tại không thể chịu đựng được sự uất ức như vậy.

“Nhưng mà tôi sẽ không nghe theo lời bọn họ hoàn toàn đâu, tôi sẽ không đến khu an toàn Bắc Kinh.”

“Cô có kế hoạch gì vậy?”

Tô Hàm khẽ nhếch mép nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Ai cũng yêu thích miếng bánh ngon, các người nói xem nếu bên Thiên Dương biết tôi được bên Bắc Kinh yêu thích như vậy, liệu họ có yêu thích tôi không?”

Vào ngày đoàn vận chuyển vật tư của Bắc Kinh đến, Tô Hàm đã chủ động tìm đến người phụ trách viện nghiên cứu của khu an toàn Thiên Dương, bày tỏ ý nguyện của mình.

Đối với việc này, người phụ trách đương nhiên vô cùng hoan nghênh.

Bên Bắc Kinh mang theo thành quả nghiên cứu khoa học đến, lại còn ở địa phương tìm kiếm vật thí nghiệm, kỹ thuật tụt hậu, khu an toàn Thiên Dương chỉ có thể nhẫn nhịn.

May mắn là hiện tại bọn họ đại khái đã nắm được kế hoạch Thức Tỉnh Người Cá, hiện tại Tô Hàm, vật thí nghiệm dự bị được bên Bắc Kinh coi trọng lại chủ động ở lại địa phương, phối hợp thí nghiệm, đây quả là chuyện tốt trời cho.

Vật thí nghiệm mà bên Bắc Kinh thèm muốn, bọn họ chắc chắn cũng hoan nghênh!

Hai bên bàn bạc xong điều kiện và thù lao, Tô Hàm nhận được một khoản vật tư khổng lồ làm tiền cọc, khi vận chuyển đến tòa nhà, cả bang Bình An đều chấn động.

Theo ý của Tô Hàm, ba phần vật tư đưa cho bang Bình An, số còn lại đưa cho người thân và bạn bè, mỗi người đều được chia một phần.

Sau lưng mọi người, Tần Việt rất lo lắng: “Sao tôi lại có cảm giác cô ấy đang sắp xếp hậu, hậu sự vậy?” Anh ta không muốn nói ra từ này, nhưng những lời Tô Hàm nói và việc cô làm trước khi đi đều thể hiện ý nghĩa này.

“Cô ấy sợ bản thân không thể quay về, nên mới giúp chúng ta sắp xếp…” Anh Từ ngày thường thông minh lanh lợi, lúc này lại không hiểu nổi nguyên nhân Tô Hàm làm như vậy.

Đúng là những lý do Tô Hàm nói đều rất hợp lý, nhưng anh ấy luôn cảm thấy đó không phải là nguyên nhân thực sự.

So với việc đánh mất mạng sống, từ bỏ tất cả những gì hiện có thì việc chạy trốn căn bản không đáng nhắc tới, sự lựa chọn của Tô Hàm không giống như bước vào đường cùng không còn cách nào khác, ngược lại giống như thuận thế mà làm.

Viện nghiên cứu rất coi trọng Tô Hàm, bố trí cho cô năm lớp bảo vệ, đợi đến lúc đoàn đội Bắc Kinh đúng ngày đến tìm cô, thì ngay cả cái bóng cũng không tìm thấy.

Trong khu an toàn Bắc Kinh, giáo sư Thôi sau khi tỉnh lại nghe được tiến triển mới nhất, tức giận dùng đuôi cá đập phá bồn tắm, bồn tắm bị bà ta đập đến nứt toác, nước trong bồn tràn ra ngoài.

“Ngu xuẩn!

Giá trị của Tô Hàm là thứ mà những thứ đó có thể đổi được sao?

Cậu đi nói với bọn họ, xem thành quả của Tô Nguyên đi, đó là em gái song sinh của cô ta, hai chị em bọn họ có lẽ là vật thí nghiệm phù hợp nhất!

Tôi đã nói rồi, bất cứ giá nào cũng phải bằng lòng!

Các người coi người ta là kẻ ngốc sao, còn hùng hổ đi mời người ta ngay trước mắt Thiên Dương, các người mời thì cô ta đương nhiên có thể từ chối!

Sao không nghĩ ra cách nào khiến cô ta không thể từ chối chứ!

Lũ ngu ngốc!”

Trong một phòng thí nghiệm ngầm nào đó, Tô Nguyên phối hợp ghi hình xong một đoạn video tuyên truyền, mãi đến khi trở lại bể nước, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

“Video tuyên truyền sẽ được phát sóng vào tháng sau, đến lúc đó cô sẽ là người thức tỉnh năng lực người cá mạnh nhất cả nước, mọi người sẽ ngưỡng mộ và ghen tị với cô, cô sẽ trở thành vì sao sáng giữa màn sương đen của ngày mạt thế.”

Nghe những lời kích động lòng người này, Tô Nguyên ngược lại không hề lay động, bởi vì cô ấy đã nghe người dân làng Dương Sơn nói như vậy quen rồi, cho nên mỗi lần đều có thể xem như gió thoảng bên tai, còn giả vờ như vô ý lặn xuống đáy nước.

Giọng nói của người nọ trở nên mơ hồ: “...

Chị gái của cô...”

Cô ấy lập tức trồi lên mặt nước, sắc mặt trầm xuống: “Chị tôi làm sao! Không phải đã nói sẽ không đi tìm chị ấy sao? Có tôi còn chưa đủ hay sao!”

Thấy cô ấy xúc động, trên mặt bắt đầu xuất hiện vảy, vị bác sĩ mặc áo blouse trắng cau mày: “Cô hãy kiểm soát cảm xúc của mình, nếu không tôi sẽ phải tiêm thuốc an thần cho cô.

Cô nên biết, đây là chỉ thị của cấp trên, cô không thể ngăn cản, tôi cũng không có khả năng đó.

Chuyện của chị cô nếu tôi giấu cô, cô cũng sẽ không biết, vì vậy cô cũng đừng dùng vẻ mặt chất vấn tôi, bây giờ tôi nói thêm với cô một câu, cũng là vì tình nghĩa của chúng ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »