Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12700 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 231

❊ ❊ ❊

Những nhiệm vụ này, không phải là đối phó với thây ma tiến hóa, thì là hỗ trợ ngăn chặn động vật thây ma cỡ lớn.

Thây ma đã xuất hiện trí tuệ, đối với loài người mà nói chính là tai họa, điều này có nghĩa là không thể dùng vũ khí hạng nặng để tấn công ồ ạt, chúng sẽ trốn tránh, sẽ đi đường vòng, chỉ cần bị chúng áp sát, sức phá hoại là vô cùng kinh người, vì vậy cần có những người thức tỉnh với tốc độ và sức mạnh tăng lên gấp bội để đối kháng với chúng.

Đối với Tô Hàm hiện tại, trong số những loài thây ma này đã không còn đối thủ nào của cô nữa, nếu cô dốc hết toàn lực, cho dù là thây ma khổng lồ với sức mạnh vô địch, cô cũng có thể so tài cao thấp mà không hề kém cạnh.

Tuy nhiên, chí hướng của cô không phải ở đây, để Tề tướng quân và giáo sư Đường cho rằng kế hoạch thức tỉnh có thể tạo ra những cỗ máy chiến tranh bất khả chiến bại không phải là một ý kiến hay.

Xét cho cùng, thành công của cô không thể sao chép được, cô không muốn giáo sư Đường trở nên điên cuồng hơn với kế hoạch thức tỉnh, khiến những vật thí nghiệm khác bị cuốn vào vòng xoáy vô vọng hơn.

Những người thức tỉnh như Tần Việt là quá đủ rồi, nhân loại cần những người lính mạnh mẽ như vậy.

Vài nhiệm vụ đều hoàn thành mỹ mãn, Tô Hàm đứng trên bục cùng các đồng đội khác nhận thưởng, tiếng vỗ tay vang dội từ phía dưới.

Dời ánh mắt khỏi màn hình video, Tô Nguyên tắt TV, nghiêng đầu: “Ý bà là sao?”.

Giáo sư Thôi mỉm cười: “Để cô xem chị gái cô bây giờ oai phong như thế nào.”

Tô Nguyên không thèm để ý đến bà ta nữa.

Năm ngoái, cô ấy đã đến Lâm Thành suôn sẻ.

Thành phố vừa mới được xây dựng này tràn đầy sức sống, nhưng đồng thời cũng đầy rẫy nguy hiểm, để dọn dẹp những nguy cơ tiềm ẩn trong thành phố, cô ấy bận rộn đến mức chân không chạm đất, hiếm khi rảnh rỗi thì giáo sư Thôi lại cho cô ấy xem màn hình ghi hìnhChương trình bên Thiên Dương, trong lòng cô ấy hiểu, cô ấy và chị gái đều giống nhau, dù hai chị em có lợi hại đến đâu thì thực chất cũng chỉ là quân cờ trong tay người khác, bị người ta điều khiển.

Gần đây, những tên do thám muốn lôi kéo cô ấy đến Thiên Dương đã bí mật liên lạc với cô ấy, mang đến thành ý do lãnh đạo cấp cao nhất của Thiên Dương hứa hẹn.

Các thế lực lớn ở Bắc Kinh cách xa ngàn dặm, mặc dù đã ngầm đồng ý sắp xếp cô ấy ở bên ngoài, nhưng cũng không từ bỏ việc lải nhải bên tai cô ấy.

Thấy giáo sư Thôi đã đạt được sự hợp tác đôi bên cùng có lợi với cô ấy, bà ta cũng nuôi dưỡng tham vọng và hy vọng có thể hiện thực hóa chúng thông qua cô ấy.

Như vậy, Tô Nguyên không khỏi kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, nhưng cô ấy cũng biết, tình hình hiện tại đã là tốt nhất rồi, cô ấy rời xa khu an toàn Bắc Kinh để có được chút cơ hội *****, cô ấy sẽ có thêm nhiều khả năng hơn.

Vì vậy, đối mặt với sự thăm dò của giáo sư Thôi, cô ấy không thể bướng bỉnh chất vấn, cùng lắm là im lặng.

Nhìn thấy dáng vẻ này của cô ấy, giáo sư Thôi cũng biết không thể thăm dò quá mức, Tô Nguyên là người mềm mỏng.

“Đừng giận, tôi chỉ muốn cho cô xem tình hình gần đây của chị gái cô thôi, tôi biết cô luôn quan tâm đến cô ấy, tôi không có ý gì khác.”

“Vậy thì cảm ơn, biết chị ấy sống tốt là tôi yên tâm rồi.” Tô Nguyên tiếp lời.

“Cô có muốn chị gái cô sống tốt hơn không?

Kỹ thuật bên Thiên Dương không ổn định, nhưng lại mạnh miệng tuyên truyền chị gái cô là người thức tỉnh hoàn hảo, nếu không được sửa chữa gen thì chị gái cô sẽ không sống được bao lâu nữa, đến lúc đó Thiên Dương lợi dụng cô ấy triệt để rồi vứt bỏ không thương tiếc, có khi còn không toàn thây, cô nhẫn tâm sao?”

Những lời nói đó như lời thì thầm của ác quỷ, mang theo sự cám dỗ vô tận.

Tô Nguyên đã biết sẽ như vậy.

Bên Thiên Dương muốn cô ấy, bên Bắc Kinh cũng muốn chị gái cô ấy, nhưng cô ấy cũng không biết bên nào mới là tốt nhất.

Xét cho cùng, bên Bắc Kinh cũng tuyên bố cô ấy là thể thức tỉnh hoàn hảo, nhưng cơ thể của mình thì mình tự biết, từ sau khi thức tỉnh, cơ thể cô ấy đã mắc phải không ít bệnh tật.

“Nhưng kỹ thuật bên Bắc Kinh cũng không phải là hoàn hảo nhất, bà nghĩ tôi thực sự là người thức tỉnh hoàn hảo sao?”

“...” Giáo sư Thôi khẽ nói: “Nhưng tôi là người hiểu rõ kế hoạch thức tỉnh người cá nhất, mọi nguồn gốc đều nằm ở tôi.”

“Bà sắp c.h.ế.t rồi.” Tô Nguyên nhìn vào mắt bà ta, không hề bất ngờ khi nhìn thấy đồng tử của giáo sư Thôi co rút, sự điên cuồng bị kìm nén lộ ra dấu vết.

Giáo sư Thôi cũng nhìn chằm chằm vào mắt Tô Nguyên: “Nhưng tôi vẫn chưa chết, chỉ cần tinh thần bất tử, cơ thể c.h.ế.t đi thì có gì to tát.”

Thấy bà ta cứng miệng không chịu đối mặt với hiện thực, Tô Nguyên cũng không muốn tiếp tục chọc vào nỗi đau của bà ta, ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi hiểu rồi, chỉ là tôi đã nói với bà rồi, quan hệ giữa tôi và chị gái tôi không tốt, tôi căn bản không có khả năng giúp bà dụ dỗ chị ấy đến đây, bà muốn làm gì thì tự mình đi làm đi.”

“Cô lại nói như vậy, chứng tỏ lòng cô không ở Bắc Kinh.

Tô Nguyên, lần này tôi không phải bàn bạc với cô, mà là mệnh lệnh của cấp trên yêu cầu cô phối hợp.

Kế hoạch thức tỉnh người cá đã rơi vào bế tắc, cô lại không muốn cung cấp tủy xương nữa, cấp trên đành phải tìm kiếm tiến triển ở bên ngoài, Tô Nguyên, cô phải hiểu rõ.”

Nhìn bóng lưng xe lăn của giáo sư Thôi rời đi, Tô Nguyên nắm chặt tay, cúi đầu xuống, trong lòng đã có chủ ý.

Nửa tháng sau, một đoàn thương nhân từ Lâm Thành tiến vào Thiên Dương. Lý do Lâm Thành được chọn làm thành phố vệ tinh là vì nơi đó có mỏ dầu từ trước mạt thế.

Sau khi Lâm Thành được xây dựng, các thế lực lớn lần lượt vào đóng quân, chưa đầy nửa năm đã biến nó thành hình ảnh thu nhỏ của khu an toàn Bắc Kinh, phe phái hỗn tạp.

Trong khe hở tranh giành quyền lực, có đoàn thương nhân thừa cơ trỗi dậy, lần này đoàn thương nhân đến khu an toàn Thiên Dương là do có đoàn thương nhân kiếm được một lô dầu mỏ, định bụng đến Thiên Dương bán lấy vật tư sinh tồn.

Cùng với việc đoàn thương nhân tiến vào thành, Tô Vệ Quốc đã phát hiện một bức thư trên quầy thu ngân của cửa hàng tạp hóa, và cuối cùng bức thư đó đã được trao cho Tô Hàm.

Nhìn lá thư do chính tay Tô Nguyên viết sau nhiều năm xa cách, trái tim Tô Hàm khẽ rung động, sau khi đọc xong, cô càng thêm trầm ngâm.

Việc Tô Nguyên gửi thư báo cho cô là điều nằm ngoài dự liệu, hai chị em đã ngầm giữ khoảng cách với nhau, đáng tiếc mọi chuyện đều khó lường, họ bị cuốn vào vòng xoáy, cuối cùng vẫn phải đối mặt.

Tuy nhiên, Tô Hàm không quá lo lắng, cô biết rõ ràng Tề tướng quân đã bố trí bao nhiêu người xung quanh mình, trong trường hợp bình thường, chỉ cần cô không tìm đến cái chết, thì phía Bắc Kinh sẽ không thể nào chạm tới cô.

Cô không biết Tô Nguyên trong đời này có thể xây dựng khu an toàn như trong phần giới thiệu của “Nữ hoàng mạt thế giáng lâm.” hay không, cô sẽ kiên nhẫn chờ đợi, tìm kiếm thời cơ để phá vỡ thế cục.

Cô không nói với ai về chuyện bức thư, cô không muốn để Tề tướng quân cho rằng việc để cô ra mặt lôi kéo Tô Nguyên là một kế hoạch khả thi.

Khu an toàn Thiên Dương vừa hoàn thành vụ gieo trồng mùa xuân, năm nay lại tiếp tục khai hoang thêm hàng vạn mẫu ruộng tốt, nhiệm vụ xây dựng tường thành mỗi ngày đều được ban bố hàng vạn lượt, mang đến rất nhiều công việc cho người dân ở cơ sở không có nhiều khả năng săn giếc thây ma.

Khu an toàn Thiên Dương đang trên đà phát triển thịnh vượng, thỉnh thoảng ra ngoài nhìn khung cảnh xây dựng hừng hực khí thế, trong lòng Tô Hàm lại dâng lên một tia hy vọng “cứ tiếp tục cuộc sống thế này thật tốt”.

Đúng vậy, cuộc sống thế này thật tốt, khiến lòng người yên ổn, tràn đầy hy vọng.

Cho đến một đêm hè oi bức, Tô Hàm đang ngủ say thì bị bảo mẫu gọi dậy, bảo mẫu hảng hốt nói: “Cô Tô, mau dậy đi, có người đến đón cô kìa.”

Bên ngoài tiếng sấm rền vang, những ngày hè oi bức ngột ngạt cuối cùng cũng được mưa hè ghé thăm, nhưng Tô Hàm lại cảm nhận được một luồng khí không lành.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »