Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 245

❊ ❊ ❊

Tiểu Chân đã lên tiểu học, thành tích học tập rất tốt, cả văn hóa và thực nghiệm đều đạt điểm cao trong kỳ thi cuối kỳ.

Cơ thể của chị dâu Từ vì chạy trốn mà bị thương năm xưa, cuối cùng cũng được điều dưỡng tốt trong cuộc sống an ổn, chị ấy đã ứng tuyển làm giáo viên tiểu học, một lần nữa nhặt lại nghề nghiệp trước ngày mạt thế.

“Thiên Bảo ngày mai là cưới rồi, hôm nay đừng có mà uống nhiều quá, cẩn thận ngày mai không dậy nổi đấy! Ngày mai còn nhiều cơ hội cho cậu uống nữa mà!”

Tô Thiên Bảo cười hì hì: “Ngày mai còn phải nhờ các anh chị giúp đỡ nhiều đấy!”

Cậu và bạn gái Liêu Thi Văn quyết định kết hôn, ngày cưới được ấn định vào mùng một Tết, Liêu Thi Văn nói không cần phải xem lịch nữa, cứ lấy ngày mùng một Tết đi, đó là ngày đầu tiên của một năm, không còn ngày nào đẹp hơn ngày này nữa.

Sáng sớm ngày hôm sau, anh Từ, Tần Việt và những người khác đã cùng Tô Thiên Bảo đi đón dâu về nhà mới.

Nhà mới là do Tô Thiên Bảo dùng điểm của mình mua được, từ năm ngoái, khu an toàn Thiên Dương đã bắt đầu mở cửa cho phép mua bán nhà, Tô Thiên Bảo mua một căn hộ ba phòng ngủ, một phòng khách, còn đặc biệt nói với Tô Hàm, sau này nếu quân đội quản lý không nghiêm ngặt, đồng ý cho cô ra ngoài ở, thì hãy về nhà mà ở.

Tô Hàm cũng dẫn theo một đám vệ sĩ đến nhà mới, nếu để cô nói, thì hiện tại không có ai có thể làm hại cô được, những vệ sĩ này thật sự không cần thiết.

Trần Tuấn Yến khuyên nhủ: “Đây là uy phong của cô, tướng quân còn tăng gấp đôi số vệ sĩ cho cô so với trước đây đấy ạ.”

“...” Tô Hàm im lặng.

Tuy nhiên, đội hộ vệ cũng biết ý tứ, hôm nay đặc biệt mặc thường phục, tản ra bên ngoài phòng tân hôn, không vây quanh Tô Hàm quá lộ liễu.

Liêu Thi Văn mặc chiếc váy đỏ, gương mặt tràn đầy niềm vui, đầu tiên họ kính trà cha mẹ, Tô Vệ Quốc và Vương Nguyệt Nga đều cho lì xì, bây giờ không dùng tiền giấy nữa, họ để thẻ tích điểm vào trong đó.

Sau đó là đến lượt kính trà chị gái, theo tục lệ thì không cần quỳ, nhưng Tô Thiên Bảo lại cùng vợ quỳ xuống.

Khoảnh khắc ấy, Tô Hàm kinh ngạc suýt nữa thì đứng bật dậy.

Khách khứa cũng kinh ngạc ồ lên, sau đó là những tiếng cười thiện ý, ông Chu lên tiếng: “Thiên Bảo giỏi lắm!”

Hai vợ chồng dập đầu với Tô Hàm, Tô Hàm nhìn gáy của Tô Thiên Bảo, mắt bỗng nhiên cay cay.

Tô Thiên Bảo ngẩng đầu, nói với Tô Hàm: “Chị, chị như người mẹ thứ hai của em vậy, chị nghiêm khắc với em cũng là vì muốn tốt cho em, trước đây em không hiểu chuyện, còn lén lút vừa khóc vừa mắng chị hung dữ, bây giờ nghĩ lại thấy thật ấu trĩ, chị, hôm nay em kết hôn rồi, sau này em và Thi Văn sẽ luôn kính trọng và yêu thương chị.”

“Tốt, tốt, sau này hai đứa sống thật hạnh phúc nhé.” Tô Hàm tặng một đôi vòng vàng cho đôi vợ chồng mới cưới làm quà, Tô Thiên Bảo lập tức đeo cho vợ.

“Cảm ơn chị.” Liêu Thi Văn thoải mái nói lời cảm ơn.

Đôi vợ chồng mới cưới tiếp tục đi mời rượu khách khứa, Tô Hàm nhìn theo bóng lưng bận rộn của họ, nhớ lại dáng vẻ của Tô Thiên Bảo vài năm trước, những lúc nũng nịu, những lúc khóc lóc, những lúc gian xảo lười biếng, những lúc đồng cảm và đau buồn...

Tất cả những gương mặt non nớt ấy đều đã biến mất, thay vào đó là gương mặt trưởng thành, kiên định của hiện tại.

Tô Thiên Bảo đã trưởng thành rồi.

Tô Hàm không nhịn được mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.

“Tâm trạng thế nào?” Tần Việt bước tới ngồi xuống, mỉm cười cụng ly với Tô Hàm.

“Tâm trạng rất tốt, tâm trạng tốt hiếm có sau ngày mạt thế.” Tô Hàm nhấp một ngụm rượu, mắt hơi nheo lại, cười nói: “Lần trước khi làm nhiệm vụ tôi gặp một cô gái trong đội của anh, cô ấy hỏi thăm anh đấy, anh thấy sao?”

“Cô nói Tiểu Phương à? Chúng tôi không hợp nhau đâu. Lần sau nếu cô ấy hỏi thăm, cô giúp tôi từ chối nhé.”

Tô Hàm gật đầu: “Biết rồi.”

Có lẽ là bị bầu không khí kết hôn của Tô Thiên Bảo hôm nay lây nhiễm, Tô Hàm ngày thường không phải người thích buôn chuyện, lúc này lại không nhịn được hỏi: “Vậy anh thích kiểu con gái như thế nào, nếu tôi gặp được sẽ để ý giúp anh.”

Tần Việt vừa định lên tiếng thì Bạch Đông xen vào.

“Tiểu Hàm, rượu của em có phải ngon hơn không? Cho anh uống với.” Bạch Đông nhìn Tô Hàm với vẻ mong đợi.

Hôm nay tâm trạng của Tô Hàm quả thật rất tốt, cũng lười so đo với Bạch Đông, đưa ly rượu cho anh, Bạch Đông lập tức vui vẻ uống một ngụm, nghiêm túc gật đầu như chú mèo trộm mỡ: “Thật sự ngon hơn!”

“Ngốc.” Tô Hàm liếc anh một cái, tiếp tục nhìn đôi vợ chồng mới cưới đang mời rượu, cảm thấy toàn thân thư thái, dễ chịu.

Tần Việt nhìn cô, siết chặt ly rượu. Cảm nhận được ánh mắt cảnh giác của Bạch Đông, anh ta cười khổ, cụng ly với Bạch Đông. Sau đó là bữa tiệc thịnh soạn, mọi người vui vẻ náo nhiệt.

Sau đám cưới, Tô Hàm liền trở về, Tần Việt tiễn xe của Tô Hàm khuất xa, hồi lâu vẫn không nhúc nhích. Anh Từ tiến lên khoác vai anh ta, vỗ về an ủi.

“Làm gì vậy, tôi không sao.”

“Đừng cố nữa, tôi biết cậu đang buồn, đi, chúng ta đi uống rượu tiếp.”

“Tôi thật sự không sao.” Tần Việt xoay người.

Anh Từ nhanh chóng đi theo, khoác vai anh ta: “Tiểu Tần, cậu hãy nghe lời anh, lấy dũng khí mà tỏ tình với Tiểu Hàm đi, cậu không thử thì làm sao mà biết là không được?

Đã mấy năm rồi!

Ngay cả Thiên Bảo cũng đã trưởng thành và kết hôn, cậu còn chờ gì nữa?”

Tần Việt thở dài: “Bạch Đông thích Tiểu Hàm.”

“Chuyện này thì có gì đâu, Tiểu Hàm vẫn chưa nhận lời cậu ấy mà, hai người cứ cạnh tranh công bằng thôi.” Anh Từ không cho là vậy, ra sức khuyên nhủ: “Thật lòng mà nói, cậu và Tiểu Hàm có duyên phận với nhau từ rất lâu rồi cơ mà!”

Tần Việt cười khổ: “Chuyện tình cảm đâu phải cứ ai đến trước là sẽ được. Anh Thiên Hòa, anh nói Tiểu Hàm không nhận lời Bạch Đông, là không thích cậu ấy sao? Anh còn nhớ Hạ Vĩ Thông chứ?”

Anh Từ sững người.

“Tiểu Hàm đối với người mình thật sự không thích, tuyệt đối là tránh xa ngàn dặm.”

“Tiểu Tần, cũng không thể nói thế được, Bạch Đông cậu ấy… cậu cũng biết lai lịch của cậu ấy mà, ban đầu cậu ấy là thú cưng của Tiểu Hàm, quan hệ của hai người họ trước đây rất tốt, cho dù biến thành người rồi, Tiểu Hàm nhìn cậu ấy cũng như nhìn trẻ con vậy, Bạch Đông đơn thuần ngây thơ, Tiểu Hàm chưa chắc đã xem lời tỏ tình của cậu ấy là thật.”

“Trước đây tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng sau đó tôi phát hiện mình đã nghĩ sai rồi.” Tần Việt dừng bước.

“Anh Thiên Hoà, lần sau anh có thể quan sát quan hệ giữa bọn họ, anh sẽ hiểu tôi đang nghĩ gì.

Không phải mấy năm nay tôi không muốn tỏ tình, nhưng tôi biết điều đó sẽ chỉ gây thêm phiền toái cho Tiểu Hàm, cô ấy chắc chắn sẽ không đồng ý.”

“Đi thôi, uống rượu nào.” Tần Việt thở dài, đưa tay vòng qua vai anh Từ.

Bên kia, Tô Hàm không trực tiếp về Mẫu Đơn Viên, Bạch Đông nói có quà muốn tặng cô.

“Là quà năm mới! Em nhất định sẽ thích!”

Thế là đoàn xe đổi hướng đi lên núi.

Đầu tháng 12 đã bắt đầu có tuyết rơi, trên núi ít người qua lại, xung quanh là một màu trắng xóa, đẹp đến lạ thường.

Tô Hàm không cho đội hộ vệ đi theo, đoàn xe dừng ở chân núi, hai người cùng nhau leo lên, tốc độ của họ đều rất nhanh, Bạch Đông dẫn đường, rất nhanh đã đến nơi.

“Nhìn này! Ngôi nhà băng này tặng cho em!”

Tô Hàm sững sờ.

Bạch Đông như khoe kho báu dẫn cô đi vào: “Bên trong rất đẹp, em vào xem thử đi.”

Ngôi nhà băng nằm sâu trong rừng cây này nhìn bề ngoài rất bình thường, chỉ là hình dạng một cái bát úp ngược tròn trịa, nhưng khi mở cửa gỗ cúi người đi vào, mới phát hiện ra bên trong ngôi nhà này chỗ nào cũng rất tinh xảo.

Đồ nội thất bằng gỗ được bài trí đầy đủ trong nhà băng, trên bàn ghế có đệm lông, trên giường có thảm da hổ, trung hòa cảm giác lạnh lẽo của băng, khiến người ta cảm thấy ấm áp.

Nơi này giống như một ngôi nhà vậy, trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ còn đặt một chiếc bình hoa bằng băng, bên trong cắm đầy hoa ngũ sắc sặc sỡ.

“Anh đi chợ mua đấy, đẹp không?”

Những bông hoa nhựa đơn giản, trước mạt thế đã bị người ta chê là lỗi thời, nhưng Bạch Đông lại cảm thấy loại hoa này đặc biệt đẹp, quanh năm nở rộ không tàn, màu sắc rực rỡ, không sợ gió thổi mưa dầm lại càng không cần chăm sóc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »