Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12613 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 255

❊ ❊ ❊

Nhưng tôi không tin thần!

Khoa học mới là chân lý duy nhất!

Tô Nguyên là vị thần do tôi tạo ra, thần không phải là không thể lay chuyển, Tô Hàm, cô phải đánh bại nó, thần gì chứ, đó là thứ quỷ quái gì!

Lòng người là không thể điều khiển, tôi tuyệt đối sẽ không để nó toại nguyện!

Giết tôi đi! Nó muốn tôi làm sứ giả tạo thần, tôi sẽ không để nó được như ý! Cuộc đời này của tôi đã sống đủ rồi, tôi không c.h.ế.t được đâu, cô cứ thiêu tôi thành tro bụi đi!

Nếu cô không ngại phiền phức, thì rắc tro cốt của tôi xuống chân núi nghĩa trang của khu an toàn Thiên Dương của các người, tôi sẽ ở đó chuộc tội cho những người đã c.h.ế.t vì thí nghiệm chưa hoàn thiện, nhưng tôi sẽ không hối hận, phát hiện của tôi, thành quả nghiên cứu của tôi đã thúc đẩy xã hội loài người tiến lên một bước lớn, khiến loài người có lợi thế hơn trong cuộc chiến đấu với lũ thây ma không ngừng tiến hóa, tôi chưa bao giờ hối hận.”

Nói không hối hận nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu của giáo sư Thôi lại ánh lên tia nước.

Tô Hàm trầm giọng: “Tôi chưa từng nghĩ sẽ giếc bà.”

Giáo sư Thôi lại cười: “Tôi biết, nếu cô muốn giếc tôi, thì đã sớm ra tay không chút lưu tình như giếc Vu Nương Nương rồi.

Cô muốn ‘chiêu hàng’ tôi, để tôi đứng về phía cô, nếu là tôi trước đây...

Tôi sẽ tức giận phản kháng, nhưng bây giờ tôi mệt mỏi rồi, mệt mỏi đến mức không còn tìm thấy sức lực để sống nữa.” Bà ta vỗ vỗ n.g.ự.c mình, nghiêng đầu, “Bên trong không còn tiếng tim đập nữa, tôi không còn là người sống nữa, bây giờ tôi có thể tỉnh táo phân tích với cô nhiều như vậy, không có nghĩa là sau này tôi còn có thể tiếp tục tỉnh táo.

Tôi muốn c.h.ế.t trong tỉnh táo, cũng không muốn bị điều khiển mà sống mãi. Cô có thể đồng ý với tôi không?”

“... Được.”

“Cảm ơn.”

Tô Hàm rút d.a.o ra, giáo sư Thôi mấp máy môi, nhắm mắt lại, khẽ nói: “Cô cứ trực tiếp c.h.ặ.t đ.ầ.u tôi xuống đi.”

“Bà không hối hận?”

“Không hối hận.”

“Được.”

Giáo sư Thôi cứ tưởng một d.a.o này giáng xuống thì mình sẽ lập tức đầu lìa khỏi cổ, nhưng rất nhanh sau đó bà ta liền cảm thấy lưỡi d.a.o kia đâm thẳng vào đỉnh đầu mình, nó đi dọc theo đúng vị trí mà bà ta đã tự đâm trước đó.

Bà ta mở mắt ra, khó hiểu nhìn Tô Hàm.

“Giáo sư Thôi, tạm biệt.” Tô Hàm nhẹ nhàng nói lời từ biệt với bà ta, tay dùng sức.

Cảm nhận được điều gì đó, trong mắt giáo sư Thôi hiện lên ý cười, khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, bà ta cứ nhìn Tô Hàm như vậy, nhìn vật thí nghiệm hoàn mỹ mà bà ta hằng mơ ước có được, giống như đang nhìn một giấc mơ đẹp đẽ mà mình hướng tới, cho đến khi thần thái trong đồng tử hoàn toàn tiêu tan.

Bà ta nhắm mắt xuôi tay với nụ cười trên môi.

Bịch.

Giáo sư Thôi ngã xuống đất, không còn động đậy nữa.

Rút d.a.o ra, Tô Hàm tùy ý lau lau rồi tra vào vỏ d.a.o sau lưng, mở cửa, Bạch Đông đang đợi cô ở cửa.

“Giúp tôi một việc, thiêu xác bà ta đi.”

Lần này, Tô Hàm tận mắt nhìn xác của giáo sư Thôi bị thiêu thành tro bụi.

“Tiểu Hàm, có phải em không vui không?” Bạch Đông là người nhạy cảm nhất với sự thay đổi cảm xúc của Tô Hàm.

“Phải, tôi căm ghét một thứ, hận thấu tận xương tủy, anh nói xem, tôi phải làm sao mới có thể hủy diệt nó hoàn toàn đây?” Tô Hàm nhìn ngọn lửa, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng, ánh lửa nhảy nhót trong mắt cô, Bạch Đông nhìn đến ngây người, một lúc lâu sau mới nói: “Vậy... vậy anh giúp em, anh mạnh mà.”

“Bạch Đông, anh phải luôn là Bạch Đông, anh có thể làm được không?” Tô Hàm quay đầu lại nói với Bạch Đông như vậy.

Câu nói này có chút khó hiểu đối với Bạch Đông, nhưng anh chưa bao giờ từ chối Tô Hàm, lập tức gật đầu: “Đương nhiên anh là Bạch Đông rồi, luôn luôn là vậy.” Cái tên trước đây của anh là Đông, sau khi gặp Tô Hàm thì đổi thành Bạch Đông, anh thích cái tên sau hơn.

Nụ cười trên môi Tô Hàm mới có lại chút hơi ấm: “Được, vậy quyết định như thế nhé.”

Mà Tô Nguyên là đang trên đường chạy trốn mới cảm thấy không ổn, khoảnh khắc đó cô ấy cảm thấy tim mình đập nhanh, sau đó cảm thấy mình đã mất đi thứ gì đó.

Lần trước xuất hiện tình huống này, là lúc Vu Nương Nương chết, lúc đó cô ấy còn cảm thấy kỳ lạ.

Nhưng trải qua nhiều chuyện như vậy, cô ấy cũng tìm ra được một số quy luật.

Cho dù là Vu Nương Nương hay giáo sư Thôi, dường như đều đang cố gắng đẩy cô ấy đến một vị trí nào đó.

Cụm từ “Nữ Hoàng Cứu Thế” này, ban đầu khi nghe thấy cô ấy chỉ cảm thấy buồn cười, nhưng sau đó cô ấy lại càng ngày càng tiến gần hơn đến từ này.

Dường như từ khi tham gia thí nghiệm thức tỉnh người cá, cô ấy đã bị một thế lực thần bí nào đó cuốn vào, đi trên một con đường hoàn toàn trái ngược với dự đoán của bản thân.

Sau khi Vu Nương Nương chết, Tô Nguyên lại cảm nhận được một ánh mắt kỳ dị nhìn chằm chằm vào mình, chính là từ trên người giáo sư Thôi.

Mặc dù sau đó dã tâm của giáo sư Thôi khiến cô ấy sợ hãi, nhưng cô ấy luôn tin rằng, giáo sư Thôi sẽ không làm hại cô ấy, suy nghĩ này chưa bao giờ thay đổi.

Nhưng giáo sư Thôi không làm hại cô ấy, lại đi làm hại người nhà của cô ấy, khi nhìn thấy người mẹ già đi mười tuổi kéo theo cái đuôi cá tàn tật yếu ớt ngâm mình trong bể nước bẩn thỉu, lửa giận trong lòng Tô Nguyên thiêu rụi toàn bộ lý trí của cô ấy.

Cô ấy cứu mẹ ra ngoài, cấp trên đưa ra kẻ thế tội, cô ấy không chút do dự giếc c.h.ế.t bọn họ.

Bị nhốt ở Bắc Kinh, Tô Nguyên cũng không cảm thấy mình đã đi đến đường cùng.

Cuối cùng cô ấy không nghe lời Hạ Vĩ Thông đi cầu cứu Thiên Dương, cô ấy đã sớm thề sẽ không bao giờ đến gần chị gái mình nữa, Thiên Dương không đi được, vậy thì đi căn cứ khác.

Lén lút tập hợp tất cả những người cá thức tỉnh trung thành với mình, Tô Nguyên cùng bọn họ chạy trốn.

Tối hôm đó, tim cô ấy đập nhanh quá, cô ấy ôm ngực, cau mày.

Điều này khiến Hạ Vĩ Thông sợ hết hồn, vội vàng tìm thuốc cho cô ấy uống.

“Không cần đâu, em không cần uống thuốc. Anh Vĩ Thông, em cảm thấy... giáo sư Thôi c.h.ế.t rồi.”

Hạ Vĩ Thông ngẩn người: “Sao có thể cảm nhận được chứ?”

“Em chính là cảm nhận được, chính là linh quang lóe lên, em biết bà ta c.h.ế.t rồi, rất kỳ lạ đúng không, mấy năm nay em vốn dĩ càng ngày càng kỳ lạ rồi.”

“Cũng... cũng không phải là rất kỳ lạ, trước đây hai người hợp tác mật thiết như vậy, cùng nhau làm nhiều thí nghiệm như vậy, có lẽ giữa hai người đã hình thành nên một loại từ trường đặc biệt nào đó...” Hạ Vĩ Thông cũng không nói tiếp được nữa.

Tô Nguyên cười khổ: “Anh Vĩ Thông, có đôi khi em thực sự rất sợ hãi, em cảm thấy em không còn là em nữa rồi.”

“Đừng suy nghĩ lung tung!

Em chính là em, sao lại không phải là chính mình chứ?

Tiểu Nguyên, em chỉ là bị áp lực quá lớn thôi!

Nghe anh, đừng suy nghĩ nhiều nữa, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, nếu em không thể kiên trì được nữa, thì hãy nghĩ đến mẹ em, rồi nghĩ đến anh, chúng ta sẽ luôn ở bên em.”

Cuối cùng, Tô Nguyên chìm vào giấc ngủ trong vòng tay an ủi của Hạ Vĩ Thông, cô ấy lại nằm mơ.

Trong mơ là một mảng lửa đỏ rực, cô ấy nhìn thấy giáo sư Thôi ngồi trong lửa cười nham hiểm với cô ấy, bên cạnh ngọn lửa, chị gái đứng đó cũng nhìn về phía cô ấy, cũng là một khuôn mặt đầy ác ý.

Giật mình tỉnh giấc, Tô Nguyên chẳng thể nào chợp mắt lại được nữa. Nghe tiếng ngáy đều đều của Hạ Vĩ Thông bên cạnh, cô ấy ôm gối, ngồi bó gối đến tận sáng.

Rạng sáng, Hạ Vĩ Thông nhẹ nhàng bò dậy. Thấy cô ấy cuộn tròn ngủ thiếp đi mà không đắp chăn, anh ta xót xa đắp chăn cho cô ấy. Động tác của anh ta rất dịu dàng, nhưng Tô Nguyên vẫn bị đánh thức.

“Tiểu Nguyên, ngủ tiếp đi...”

Tô Nguyên mở mắt ra, những lời còn lại của Hạ Vĩ Thông nghẹn lại trong cổ họng. Anh ta kinh ngạc nhìn Tô Nguyên: “Tiểu... Tiểu Nguyên?”

“Sao vậy anh Vĩ Thông?

Trời sáng rồi, đêm qua em bị mất ngủ, đến nửa đêm mới ngủ được.” Tô Nguyên ngồi dậy, mỉm cười nói: “Chuẩn bị bữa sáng thôi, hôm nay em muốn tuyên bố một chuyện.

Anh Vĩ Thông, sao anh lại nhìn em kỳ lạ vậy?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »