Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 198

❊ ❊ ❊

Mọi người nói cười vui vẻ, cho đến khi có ba đồng đội không qua được xét nghiệm giấy thử, ba người như bị sét đánh, nhân viên đã rất có kinh nghiệm đối phó với tình huống này: “Đừng vội, đừng vội!

Các anh tự xem thông báo dán bên ngoài, đừng chen lấn ở đây.”

“Đi theo tôi, tôi biết dán ở đâu.”

Tô Hàm dẫn họ qua, trấn an: “Đừng lo lắng, ba người các anh có bị chuột thây ma cào không?

Thông báo có nói, nếu trong thời gian ngắn bị thây ma hoặc động vật thây ma cào, hàm lượng chất độc trong m.á.u sẽ tạm thời tăng cao, không thể kiểm tra bằng giấy thử, phải quan sát mười giờ rồi mới kiểm tra lại.”

Mọi người xem xong thông báo, miễn cưỡng yên tâm. Phương Trấn Nhạc bảo những người khác vào thành trước, anh ta ở lại canh giữ, mười giờ sau mới quay lại.

Nghe thấy động tĩnh ở dưới nhà, Tô Hàm xuống xem, quả nhiên thấy Phương Trấn Nhạc và ba người kia đã trở lại.

Mọi người quan tâm hỏi han, Phương Trấn Nhạc cười sảng khoái nói: “Không sao, không sao đâu!

Sau này gặp phải tình huống như thế này cũng đừng lo lắng.

Các người còn đồ ăn không?

Mau lấy ra đi, chúng tôi sắp c.h.ế.t đói rồi.”

Nhìn thấy Tô Hàm, Phương Trấn Nhạc cười chào hỏi: “Cô Tô, cô có muốn ăn cùng không?”

Tô Hàm lắc đầu: “Anh Phương, các anh cứ ăn đi, tôi không đói.”

Đợi cô lên lầu, Phương Trấn Nhạc cười ha hả đuổi mọi người: “Các cậu về phòng của mình đi, hôm nay mọi người đều vất vả rồi, về nghỉ sớm đi!”

Các đồng đội cùng nhau rời đi, trên cầu thang vừa đi vừa trò chuyện: “Anh Phương đối xử với Tô Hàm thật khách sáo, mỗi lần gặp cô ấy đều cười tươi như hoa.”

“Anh Phương đối với chúng ta chẳng phải cũng cười tươi như hoa sao?”

“Không phải, không giống nhau! Ngữ điệu nói chuyện cảm thấy không giống nhau.”

“Ha ha, anh ghen tị rồi sao?

Không cần thiết, Tô Hàm lợi hại mà, là anh Phương đích thân chiêu mộ vào, chắc chắn phải nhiệt tình hơn rồi, Tô Hàm lợi hại như vậy, tôi cũng rất ngưỡng mộ cô ấy, làm rạng danh phụ nữ chúng ta!”

“Cũng đúng, tôi thấy anh họ cô ấy đẹp trai quá, rõ ràng đẹp trai như vậy, nhưng người lại ngốc nghếch...”

Ngôi nhà được phân cho Tô Hàm có ba phòng ngủ và hai phòng khách, sau khi họ chuyển đến, họ lại ngăn thêm một số vách ngăn theo nhu cầu, ngăn thêm một phòng cho bốn anh em Tô Hồng Vũ ở.

Tô Hồng Vũ kiên cường dũng cảm, cậu biết mình và em trai em gái là “người đi kèm” của Tô Hàm khi gia nhập bang Bình An, vì vậy cậu rất tích cực thể hiện sự hữu dụng của mình.

Những ngày này, cậu dẫn theo em trai em gái chạy khắp nơi dò hỏi tin tức, nắm rõ bản đồ khu an toàn hơn bất kỳ ai.

Tối nay, cậu đưa cho Tô Hàm một bản đồ tự chế.

“Tất cả đều do các cậu làm sao? Làm tốt lắm.” Tô Hàm nhìn một chút, khen ngợi cậu vài câu.

Tô Hồng Vũ và em trai em gái mỉm cười, trông rất vui vẻ.

Cổng vào khu an toàn có bản đồ, nhưng đều là bản đồ lớn, còn bản đồ mà Tô Hồng Vũ đưa cho cô lại là bản đồ chi tiết về khu Đương Dương nơi họ sinh sống, nhà dân, cửa hàng, chợ và cấu trúc bên trong chợ, tất cả đều rất rõ ràng, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể hiểu ngay.

“Chị Hàm, những cửa hàng mà em khoanh tròn màu xanh lá đều là cửa hàng chưa cho thuê, không phải chị nói muốn mở cửa hàng sao?” Tô Hồng Vũ lại lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bên trong ghi đầy đủ địa chỉ liên lạc của chủ những cửa hàng cho thuê, số tiền thuê và mặt hàng mà cửa hàng đã từng kinh doanh.

Có thể thấy Tô Hồng Vũ và mấy đứa nhỏ thật sự đã tốn nhiều tâm tư. Tô Hàm cười với họ: “Được, các em vất vả rồi, ngày mai bảo anh Thiên Bảo làm trà sữa cho các em uống nhé.”

Bốn người tỏ ra vui mừng hơn, mắt sáng lấp lánh.

Việc cửa hàng, Tô Hàm đích thân đi khảo sát, Tô Hồng Vũ đi cùng, cô nhanh chóng chọn ra một cửa hàng, diện tích nhỏ, chỉ khoảng mười mét vuông, nhưng đủ để mở một cửa hàng tạp hóa.

Không gian của cô đã chật cứng từ lâu, ngoài những vật tư thiết thực như thực phẩm, xăng dầu, còn có vô số đồ vật khác không dùng đến hoặc dùng không hết, đã đến lúc phải dọn dẹp rồi.

Cô nói với vợ chồng Tô Vệ Quốc: “Con đã hỏi thăm rồi, trang trại bên này tạm thời không tuyển người, hay là mở cửa hàng trước đã.”

Mở cửa hàng thì tốt, chỉ cần ngồi là có thể thu tiền, nhàn hơn nhiều so với việc xuống ruộng làm việc.

Chỉ trong vài ngày, hai vợ chồng đã dọn dẹp xong cửa hàng, Tô Hàm lại lấy ra một tràng pháo để đốt, mở cửa hàng tạp hóa một cách náo nhiệt.

Cửa hàng cách không xa nơi ở của bang Bình An, chỉ cần lái xe mười phút là đến, vợ chồng Tô Vệ Quốc mỗi ngày đều đạp xe đi mở cửa hàng, rất nhanh đã thích nghi với cuộc sống mới.

Những lúc không có nhiệm vụ, Tô Hàm sẽ đến đó dạo một vòng, giúp bổ sung hàng hóa.

Lúc mới mở tiệm, công việc kinh doanh khá yên ắng nhưng dần dần cũng đi vào quỹ đạo kinh doanh, một ngày có thể thu về vài cân, thậm chí cả chục cân lương thực.

Bang Bình An lại thực hiện thêm vài nhiệm vụ, lần nào cũng hoàn thành thuận lợi, dần dần cũng tích góp được một số vật tư thưởng nhiệm vụ, bù đắp cho những hao phí trên đường.

Đợi khi tích góp được chút danh tiếng, Phương Trấn Nhạc bắt đầu chạy quan hệ, kéo được một nhiệm vụ hợp tác quân dân, phải đến mỏ hộ tống khoáng sản và thợ mỏ.

Anh ta dẫn người đi, Tô Hàm mới ra hai nhiệm vụ, lần này Phương Trấn Nhạc không cho cô đi, cười nói để cô ở nhà nghỉ ngơi.

Tô Hàm không phải là người chịu ngồi yên, cô dẫn theo Bạch Đông đến một ngọn núi gần đó để săn bắn.

Trên núi có không ít người đi săn, cô luôn có thể nghe thấy tiếng s.ú.n.g săn và tiếng người hô hoán.

“Hôm nay phải dựa vào anh rồi, con mồi ở đâu?”

Vừa đến trong rừng, Bạch Đông như trở về nhà mình, anh ta ngửi ngửi không khí, ra hiệu cho Tô Hàm đi theo.

Tô Hàm nghiêm túc hỏi: “Đi về hướng nào?”

“...Hướng đó.” Bạch Đông phát âm rất rõ ràng, ngược lại có vẻ hơi kỳ lạ. Nhưng Tô Hàm lại gật đầu an ủi: “Được, đi thôi.”

Thành quả săn bắt hôm nay rất phong phú, nhiều nhất là một ổ thỏ, Bạch Đông ăn no nê, số còn lại có thể nhét đầy cốp xe, nhưng Tô Hàm có thể nhận ra, dường như Bạch Đông không mấy thỏa mãn.

“Anh còn cần ăn loại động vật thây ma đó nữa không?” Tô Hàm hỏi anh ta.

Bạch Đông cảm nhận cơ thể, gật đầu: “Ăn, cần ăn, thế này không đủ.” Anh ta chỉ vào cốp xe.

Tô Hàm gật đầu: “Lần trước giếc chuột thây ma, anh không phát hiện ra điều gì đặc biệt, trước kia anh ăn đều là loại có kích thước lớn——lớn hơn chuột thây ma, phải chăng sau này cũng phải tìm trong đám chó sói thây ma?”

Bạch Đông lắc đầu: “Không phải, chỉ có lần đó, không có.”

Hiểu rồi, trong đàn chuột thây ma lần đó không xuất hiện thể khác, không có nghĩa là sau này sẽ không xuất hiện.

“Sau này tôi sẽ chú ý giúp anh.”

Đã là đồng đội thì phải giúp đỡ lẫn nhau: “Sau này tôi ra ngoài làm nhiệm vụ, nếu anh muốn đi săn thì đi cùng tôi, dù sao thì ngoài anh ra, không ai phân biệt được.

Nhưng tôi phải nói rõ với anh trước, bây giờ anh là người, đừng có lúc nào cũng dùng móng vuốt, đừng trợn mắt, tôi hiểu ý anh, anh dùng móng vuốt là lợi hại và tiện nhất, nhưng bây giờ anh là người, hiểu không?”

Tô Hàm kiên nhẫn giải thích với anh ta: “Không biết còn có người khác... giống như anh hay không.

Cho dù có cũng chắc chắn sẽ không nhiều.

Nếu phát hiện ra tình huống đặc biệt của anh, viện rất có khả năng sẽ bắt anh đi nghiên cứu, cuộc sống của anh sẽ không còn tự do như bây giờ nữa”.

Nghĩ đến viện nghiên cứu, cô lại nghĩ đến giấy thử máu, đó thực sự là một phát minh vô cùng lợi hại, Tô Hàm rất kính trọng các nhà khoa học nghiên cứu.

Nếu không làm tổn hại đến sự an toàn của bản thân, cô sẵn sàng giúp đỡ, nhưng bí mật trên người cô quá lớn, cô không thể chịu được một chút rủi ro nào.

Tuy nhiên, cô cũng không muốn để Bạch Đông nghĩ rằng viện nghiên cứu là hang ổ của rồng và hổ, vì vậy cô đã phân tích cặn kẽ những ưu và khuyết điểm cho anh ta, để anh ta tự lựa chọn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »