Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12586 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 166

❊ ❊ ❊

“Bạch Đông, sao vậy?”

“Gừ gừ!” Con cáo trắng hét lên một tiếng khi cô đến gần, một bóng trắng lao ra khỏi cửa, chớp mắt đã biến mất.

“Tiểu Bạch sao vậy?” Tô Thiên Bảo bối rối: “Nó không phải vẫn thích bám lấy chị sao, như thể chị là đùi gà mà nó thích nhất, sao hôm nay vừa nhìn thấy chị đã chạy mất?”

Tô Hàm cũng không biết: “Chờ nó về rồi nói sau.” Cô nhìn ra ngoài: “Trời sắp tối rồi, chúng ta ăn tối thôi.”

Ăn xong trời đã tối hẳn, thấy mọi người trong nhà đều đi ngủ, Tô Hàm cẩn thận ra ngoài, cô định đến tòa nhà kiểm soát dịch bệnh để xem tình hình.

Mười ngày trôi qua, khu an toàn vẫn chìm trong bóng tối nặng nề không thể thoát ra, mới hơn bảy giờ tối, đèn đường đã sáng nhưng trên đường không có một bóng người.

Tô Hàm tránh đội tuần tra đến tòa nhà kiểm soát dịch bệnh, thuận lợi trèo tường vào trong.

Tòa nhà kiểm soát dịch bệnh đèn đuốc sáng trưng, khắp nơi đều có người qua lại, có thể thấy rằng ngay cả khi màn đêm buông xuống, công việc ở đây vẫn rất bận rộn.

Cô dùng ống nhòm nhìn, thấy mỗi phòng bệnh đều có cảnh vệ cầm súng, trên giường có những bệnh nhân bị trói bằng dây thừng trong tình trạng biến thành thây ma nghiêm trọng, mắt họ mở to, tay chân giãy giụa dữ dội, trong mắt xen kẽ lý trí của con người và sự khát m.á.u của thây ma, trông có vẻ như sắp bị sụp đổ rồi.

Tránh khỏi khu cách ly, Tô Hàm mò đến nơi có lính canh nghiêm ngặt hơn ở phía sau, rất rõ ràng đây mới là trung tâm của toà nhà kiểm soát dịch bệnh.

Tránh khỏi lính canh, bước chân trong bóng tối, tránh khỏi sự giám sát, Tô Hàm vào một phòng chứa đồ, lôi ra một chiếc áo choàng trắng đầy bụi và mặc vào.

Các nhân viên y tế trong toà nhà vội vã đi lại, không ai phát hiện ra có thêm một vị khách không mời mà đến, Tô Hàm cẩn thận quan sát, cuối cùng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Giáo sư Thôi.

Giáo sư Thôi tiều tụy hơn nhiều so với một tháng trước nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy sức sống, bà đang nói chuyện với các nhân viên y tế khác.

“...

Số 11 đã hoàn toàn biến thành thây ma, sáng mai sẽ thực hiện an tử...

Sáng mai cho số 23 dùng thuốc mới, xem có hiệu quả không...

“ Bà sắp xếp xong xuôi, mệt mỏi day day huyệt thái dương: “Đại khái là vậy, mọi người giải tán đi!”

Nhìn thấy bà, cảm giác quen thuộc đó lại ùa về, rõ ràng hơn trước, dường như là... giống loài. Tim cô run lên, không nhịn được ôm lấy ngực, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cùng lúc đó, giáo sư Thôi cũng có cảm giác, bà nhìn xung quanh.

“Giáo sư Thôi, sao vậy ạ?”

“Không có gì, có lẽ là quá mệt nên có chút ảo giác.” Giáo sư Thôi cười cười, chào tạm biệt đồng nghiệp rồi rời đi.

Tô Hàm nín thở, đi theo giáo sư Thôi. Giáo sư Thôi đi một mạch về ký túc xá, đột nhiên quay đầu lại.

Hành lang tối tăm không có một bóng người.

Mệt mỏi khiến tầm nhìn của bà bị ánh đèn làm cho hơi mờ, bà chớp chớp mắt, tưởng là mình nhìn nhầm.

Vào phòng, bà tiện tay khóa cửa rồi bắt đầu rửa mặt, Tô Hàm nhẹ nhàng nhảy xuống từ trần hành lang, lẻn vào phòng.

Hơi thở trong phòng càng nồng hơn, Tô Hàm cảm thấy như mình đã trở về một cái hang, một cái hang của đồng loại, trong không khí có mùi tanh hôi trơn trượt.

Tô Hàm hít thở chậm lại, lắng nghe tiếng rửa mặt trong phòng tắm, cảm nhận được một hơi thở nhớp nháp hơn truyền đến từ phòng tắm.

Thình thịch thình thịch!

Tim cô không nhịn được đập nhanh hơn, vừa định tiến đến gần phòng tắm thì nửa tờ giấy rơi xuống từ bàn làm việc, cô dùng thị lực nhạy bén hơn để nhìn thấy hình vẽ trên đó, chỉ trong chớp mắt đã khiến đồng tử cô co lại.

Cô lập tức tiến lại gần lấy tờ giấy ra, trên đó vẽ rõ ràng là khúc xương rồng tổ mà cô nhặt được!

Không kịp nghĩ nhiều, trong phòng tắm truyền đến một tiếng rên rỉ đau đớn, trong tiếng nước chảy ào ào, tiếng rên rỉ ngày càng lớn.

Tô Hàm tăng tốc độ, cạy tủ tìm tài liệu, cuối cùng mới đến phòng tắm.

Hơi thở của đồng loại càng thêm nồng nặc, Tô Hàm cau mày mở cửa phòng tắm.

Không mở được, cửa bị khóa.

Xem ra giáo sư Thôi rất cảnh giác, sống một mình, tắm rửa còn khóa cửa phòng tắm.

Cô buông tay, định ra ngoài âm thầm báo cho lính canh lên cứu người nhưng bụp một tiếng, có thứ gì đó đập vào cửa phòng tắm.

Đó là một cái đuôi!

Tô Hàm nhẹ nhàng cắn môi, tháo xẻng công binh trên lưng, dùng đầu phá cửa gõ nhẹ vào cửa kính.

Vài tiếng vỡ vụn, cửa kính phủ đầy vết nứt như mạng nhện, Tô Hàm đập thêm một cái, kính vỡ tan tành rơi xuống đất, một đôi mắt hoảng sợ trong phòng tắm ngẩng lên nhìn cô.

Lướt qua mắt giáo sư Thôi, tầm mắt Tô Hàm dừng lại ở chân bà, hai chân bà dính vào nhau, hai bàn chân khép lại gần như không nhìn ra hình dạng bàn chân người, trên đó có một lớp vảy xám nhớp nháp trơn trượt, nhìn thoáng qua còn tưởng là đuôi cá.

“Cô là ai!” Giáo sư Thôi nghiêm giọng hỏi.

Tô Hàm kéo quần áo trên tường ném cho bà, thấy giáo sư Thôi mặc vào, cô mới lùi ra vài bước, nhỏ giọng nói: “Nghe thấy tiếng động, tôi tưởng bà xảy ra chuyện, vội vàng phá cửa vào, thật ngại quá.

Còn tôi là ai, giáo sư Thôi hẳn là cảm nhận được mùi của tôi chứ?”

“Mùi?” Bà cảm nhận một lúc, cau mày: “Cảm giác của cô rất kỳ lạ, cô hẳn là có mùi, nhưng tôi lại không ngửi thấy.”

Trong lòng khẽ động, Tô Hàm đưa tay, để hai mảnh vảy nổi lên trên cổ tay.

Giáo sư Thôi thở gấp: “Cô, cô cũng được chọn sao! Sao cô lại có màu vàng?”

“Tôi không biết được chọn là gì, chỉ cảm thấy chúng ta hẳn là cùng loại, bà có thể giải thích cho tôi biết nguyên nhân khiến bà và tôi thay đổi không?” Tô Hàm giả vờ không biết gì, chỉ để lộ đôi mắt chân thành bối rối.

“Màu vàng?

Vẫn luôn là màu này mà.”

Giáo sư Thôi chống tường đứng dậy, khó khăn ngồi lên bồn cầu, đôi chân thay đổi rõ ràng khiến bà rất đau đớn nhưng vẻ mặt bà vẫn bình tĩnh, dường như không có khó khăn nào có thể đánh gục bà, chỉ có thể nhìn ra từ sự cuồng nhiệt trong mắt bà, thực ra tâm trạng bà rất kích động, sự xuất hiện của Tô Hàm khiến bà vô cùng chấn động.

Thở dài một hơi, bà bảo Tô Hàm lại gần: “Để tôi sờ thử.”

Thấy Tô Hàm đứng im không nhúc nhích, trong mắt vừa do dự vừa nghi ngờ, bà biết người phụ nữ bí ẩn đột nhiên xuất hiện trong phòng mình này không phải là không có đầu óc, mà vẫn còn cảnh giác với bà.

Bà cười khẽ trong lòng, cảnh giác thì sao chứ?

Không phải vẫn xông thẳng vào đây, để lộ bí mật lớn nhất của mình rồi sao. Ánh mắt bà kín đáo nhìn chiếc giường bên ngoài, ở đó có một cái nút, chỉ cần ấn xuống, lính canh ở tầng dưới sẽ lên.

“Cô đừng sợ, chúng ta là đồng loại mà, tôi sẽ giúp cô, cô cũng sẽ giúp tôi đúng không?” Bà đau đớn rên lên một tiếng: “Tôi rất khó chịu, cô có thể dìu tôi lên giường không?

Tôi biết trong lòng cô có rất nhiều thắc mắc, lát nữa tôi sẽ kể cho cô nghe hết.”

Tô Hàm vẫn không nhúc nhích: “Bà cứ nói đi, trong phòng tắm ẩm ướt, hẳn là thoải mái hơn trên giường.”

“...Cũng đúng, cô, cũng thích môi trường ẩm ướt sao?”

Tô Hàm cụp mắt: “Chẳng phải bà biết rõ rồi sao? Tình trạng của chúng ta như thế này, đã khác với con người rồi.”

“Than ôi, cũng không còn cách nào khác, để sống tốt hơn, một số hy sinh cần thiết vẫn có thể chịu đựng được.” Giáo sư Thôi thở dài, quan tâm hỏi: “Cô tên gì, tìm tôi là cần tôi giúp gì sao?”

“Tôi vừa nói rồi, tôi muốn biết nguyên nhân khiến tôi trở thành như thế này, rõ ràng trước đây tôi vẫn rất bình thường, cho đến khi tôi nhìn thấy bà, cảm nhận được mùi quen thuộc trên người bà...

Bà thực sự không ngửi thấy mùi trên người tôi giống bà sao?”

“Thực sự không, có lẽ tình trạng của cô nhẹ hơn.” Không thể nào!

Vảy màu vàng, từ màu sắc đến sắc thái đều có thể thấy, mức độ dị hóa của người phụ nữ này còn cao hơn bà.

Giáo sư Thôi suy nghĩ miên man, trên mặt lộ vẻ quan tâm: “Cô trở thành như thế này thế nào?”

“Còn bà? Tôi muốn biết của bà.”

“Tôi ư? Tôi là một sự ngoài ý muốn--”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »