Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 184

❊ ❊ ❊

“Hình, hình như là lũ bùn đất, sao lại có lũ bùn đất!”

“Mưa lớn như vậy, trước đó không phải còn gặp giun thây ma sao, tình trạng của núi có thể không tốt.” Tô Nguyên bình tĩnh nói: “Đi bên này, đường cũ không đi được nữa!”

Nhưng những trận lũ bùn đất lớn từ khắp nơi đổ xuống, nơi này vốn đã bị đào sập vì ấp trứng trăn thây ma, địa thế thấp, núi bị đào xới tơi tả bị mưa lớn tưới tắm trở nên mềm nhũn, khi sụp đổ thì đổ ập xuống nơi thấp hơn.

Tình hình hiện tại, có thể nói là tứ bề thọ địch, Tô Nguyên bọn họ tìm đúng một hướng cố gắng chạy, trên lưng Hạ Vĩ Thông, Tô Hàm cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng đó, nhãn cầu dưới mí mắt đảo nhanh hơn.

Tỉnh lại! Mau tỉnh lại!

Để mạng sống của mình phụ thuộc vào người khác, còn khó chịu hơn cả giếc cô!

Tỉnh lại! Tỉnh lại!

Tô Hàm đột nhiên mở mắt, há miệng hít thở mạnh.

Ngay sau đó, cô cảm thấy có một bàn tay đột nhiên sờ vào người cô, bàn tay này, bàn tay này—— Hạ Vĩ Thông chỉ cảm thấy trên lưng đột nhiên truyền đến một lực đạo, Tô Hàm trên lưng dường như nhảy xuống, anh ta quay đầu lại, liền thấy Tô Hàm và Tô Nguyên cùng lăn xuống.

“Tiểu Nguyên! Tiểu Hàm!”

May mà hai người chỉ lăn vài vòng thì dừng lại, Hạ Vĩ Thông nhảy xuống đón nhưng thấy Tô Hàm bò dậy trước, một tay bóp c.h.ặ.t t.a.y Tô Nguyên, một tay bóp chặt cổ Tô Nguyên.

Cảnh tượng này không nghi ngờ gì là vô cùng kỳ quái và có sức công phá cực lớn, Hạ Vĩ Thông gần như hét lên thất thanh: “Tiểu Hàm, em đang làm gì vậy!” Tình yêu của anh ta dành cho Tô Nguyên khiến phản ứng đầu tiên của anh ta là tiến lên kéo Tô Hàm ra, Tô Hàm nghiêng đầu nhìn anh ta: “Đứng im đừng nhúc nhích.”

Dưới tay dùng sức, Tô Nguyên đau đớn phát ra tiếng rên rỉ, khó khăn hít thở.

“Tiểu Hàm!” Hạ Vĩ Thông vô cùng kinh hãi: “Em đang làm gì vậy! Sao em có thể đối xử với Tiểu Nguyên như vậy! Cô ấy bất chấp nguy hiểm xuống cứu em, em, em sao có thể đối xử với cô ấy như vậy!”

Tô Hàm không tranh cãi với anh ta, cô chỉ tin vào mắt mình.

“Đứng im đừng nhúc nhích.”

Quay đầu nhìn Tô Nguyên, thấy cô ấy khó chịu há miệng thở, đau buồn nhìn mình.

Cô nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Nguyên, có phải em không khống chế được bản thân không?”

Ánh mắt Tô Nguyên không ngừng thay đổi, giãy giụa, luồng sáng kỳ lạ trong mắt cô ấy thoắt ẩn thoắt hiện, nước mắt không ngừng trào ra, cô ấy đau khổ vì không khống chế được cơ thể làm tổn thương người thân, vì chị gái không hoàn toàn kết tội cô ấy, chỉ ra sự bất đắc dĩ của cô ấy mà chua xót.

“...Chị, chị... Chị đi đi, chị đi đi! Đi đi!”

Trong lòng Tô Hàm dâng lên nỗi buồn không thể nói nên lời, cùng với sự tức giận không thể giải tỏa.

Thế giới này, thế giới này!

Cô đánh ngất Tô Nguyên, đ.ấ.m mạnh xuống đất, cõng Tô Nguyên chạy trốn.

Lũ bùn đất gần ngay trước mắt, cuốn theo đá vụn, cành cây và xác động vật, ập đến dữ dội.

Mưa lớn khiến tình hình càng tệ hơn, Hạ Vĩ Thông gần như không nhìn rõ đường nhưng phía trước Tô Hàm cõng Tô Nguyên chạy nhanh như vậy, như đi trên đất bằng, anh ta chỉ có thể nghiến răng đuổi theo.

Trong lòng anh ta rối như tơ vò, trong đầu hiện lên vô số ý nghĩ nhưng tất cả đều không có đáp án.

Cuối cùng ba người cũng tránh được lũ bùn đất nhưng vẫn bị mắc kẹt dưới đáy thung lũng không thể thoát ra được, chỉ có thể tìm một sườn dốc cao hơn một chút để trú ẩn.

Hạ Vĩ Thông không tin cô nữa, yêu cầu cô trả Tô Nguyên lại cho anh ta.

Anh ta nghiêm mặt, Tô Hàm cũng không muốn tranh cãi với anh ta, đưa người qua.

Trên sườn dốc, ba người một cáo im lặng đứng trong mưa.

Tô Hàm ngồi xuống, mưa đối với cô cũng giống như không khí, không khó chịu.

Cô đang kiểm tra tình trạng cơ thể, vừa rồi kiệt sức ngất đi, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô, rõ ràng khi sử dụng sức mạnh rất thuận lợi, kết quả vừa giếc c.h.ế.t trăn thây ma thì cô đã ngất đi.

Vẫn có chút miễn cưỡng, cơ thể cô bây giờ vẫn là thân người, đại khái vẫn chưa thể hoàn toàn dễ dàng gánh vác sức mạnh huyết mạch, nhất thời sử dụng thoải mái, sau đó để lại hậu quả, không thể cử động.

“Ư.” Bạch Đông ngẩng đầu nhìn cô, lông toàn thân bị mưa làm ướt, Tô Hàm nhìn một cái liền cảm thấy vừa đáng yêu vừa buồn cười.

Cô xoa đầu nó: “Lạnh không?”

Bạch Đông rung rung người rũ nước nhưng mưa vẫn tiếp tục rơi, lông vẫn áp sát vào da thịt, khiến nó rất khó chịu.

“Lại đây.” Tô Hàm dùng xẻng công binh đào một cái hang nhỏ, để Bạch Đông vào trú ẩn.

Đôi mắt xanh chớp chớp, Bạch Đông đứng ở cửa hang không vào.

“Tao không vào, cái hang này đủ cho mày dùng rồi, vào đi.” Tô Hàm đẩy đẩy, đẩy nó vào trong.

“Em đối với một con cáo còn tốt hơn cả em gái ruột của mình, Tiểu Nguyên bất chấp tất cả xuống cứu em, tôi không biết cô ấy có hối hận không nhưng tôi rất hối hận vì đã không kéo cô ấy lại.”

Nghe Hạ Vĩ Thông nói vậy, Tô Hàm không để ý, cô không có hứng thú giải thích nhiều với anh ta.

Tô Nguyên “Ư.” một tiếng tỉnh lại, Hạ Vĩ Thông mừng như điên, vội vàng quan tâm hỏi han.

Tô Nguyên nhìn Hạ Vĩ Thông, lại nhìn Tô Hàm ở cách đó không xa, vẻ mặt đau buồn.

“Em không sao.”

Cô ấy muốn qua tìm Tô Hàm nói chuyện, Hạ Vĩ Thông không cho.

“Cô ấy, cô ấy bóp cổ em, còn đánh ngất em!”

“Anh không hiểu, anh không biết...” Tô Nguyên kiên trì đi qua, Hạ Vĩ Thông đi cùng, như thể Tô Hàm là loại chó sói hổ báo gì đó.

“Chị, em, em xin lỗi chị.”

Tô Hàm lặng lẽ nhìn cô ấy, thở dài: “Lúc đó em bị người làng Dương Sơn bắt đi, Vu Nương Nương đối với em... có thành công không?”

Tô Nguyên kinh ngạc.

“Chị, sao chị biết được?!”

Sau khi cô ấy tỉnh lại mới biết Vu Nương Nương đã chết, nghe giáo sư Thôi nói, t.h.i t.h.ể Vu Nương Nương có giá trị nghiên cứu rất cao, trưởng làng Dương Sơn và những người khác đều bị bắt giam, những người dân làng Dương Sơn khác đều bị cảnh cáo không được nói ra chuyện Vu Nương Nương sống lại, chị gái làm sao biết được chuyện của Vu Nương Nương, còn biết Vu Nương Nương từng đối với cô ấy...

Cô ấy nhìn Tô Hàm, từ ánh mắt bình tĩnh của đối phương nhìn ra điều gì đó, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ bà ấy thật sự là do chị giết, chị, chị đã giếc bà ấy hai lần...”

“Đúng vậy.” Đến lúc này, Tô Hàm không còn gì không dám thừa nhận nữa.

Tô Nguyên bàng hoàng một chút, không khỏi cười khổ: “Khi bọn họ nói với em, em còn không tin, sao chị có thể giếc người chứ, bọn họ cũng không thực sự làm hại chị... nhưng bây giờ em mới phát hiện, chị mới là người đúng, Vu Nương Nương thực sự có chút thủ đoạn kỳ lạ, từ ngày đó trở đi, thỉnh thoảng em cảm thấy bản thân mình có chỗ nào đó kỳ lạ, giống như có một thời điểm nào đó em không phải là em, em không biết phải nói thế nào, cũng không đưa ra được bằng chứng, nếu bắt em nói rõ, em cũng không nói được...

Chị, chị có hiểu không?”

“Chị hiểu. Bây giờ em không khống chế được bản thân mình sao?”

“Vừa nãy trên xe, có vài giây ngắn ngủi em lại mất đi lý trí, khoảnh khắc đó em như thể ở trong một thế giới hư không, tư duy cũng dừng lại, đến khi em tỉnh lại thì đã đẩy chị, đẩy chị xuống xe rồi.

Chị, em xin lỗi, em xin lỗi chị, em không muốn làm hại chị, vừa nãy cũng vậy, em không khống chế được bản thân mình...” Tô Nguyên đau khổ rơi nước mắt.

Tô Hàm hiểu nỗi khổ của cô ấy, thở dài an ủi: “Chị biết, em không cố ý.”

“Chị, chị muốn giếc em sao? Giống như đã giếc Vu Nương Nương, bóp c.h.ế.t nguy hiểm từ trong nôi.”

“Tiểu Nguyên!” Hạ Vĩ Thông kinh hô.

“Em không giống bà ta.” Tô Hàm lắc đầu.

Con người có khuynh hướng tình cảm, lúc đầu Vu Nương Nương vẫn chưa thực sự làm hại cô nhưng cô có thể vì diệt trừ hậu hoạn mà giếc bà ta, đổi lại là em gái Tô Nguyên, cô lại không làm được, ngay cả khi nghĩ đến - ý nghĩ như khói bốc lên, lại bị cô mạnh mẽ phủi đi - cô cũng không muốn nghĩ đến.

Máu mủ ruột thịt, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên.

Hạ Vĩ Thông, tổn thương của cha mẹ ruột đối với cô, sự lựa chọn tình thân của hai chị em, kỳ thực đều là chuyện nhỏ.

Nguyên nhân thực sự khiến Tô Hàm xa lánh em gái Tô Nguyên, là vì cô kiêng kỵ thân phận “Nhân vật chính.” của em gái, sợ rằng một ngày nào đó lại có một cái gạt tàn khác bay tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »