Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 145

❊ ❊ ❊

Đội ngũ chạy nạn của làng Tô Gia lập tức hoảng loạn, mọi người đều tăng tốc, chen lấn nhau để tiến lên.

Rầm! Một chiếc xe ba bánh bị đâm đổ, chiếc xe phía sau không kịp tránh né đâm thẳng vào, bị kẹt nửa xe, không thể di chuyển.

“Làm gì vậy! Càng vội càng loạn!” Chú Đông lo lắng muốn xuống xe giúp đỡ nhưng con trai không chịu: “Cha! Chim thây ma bay rất nhanh, chúng ta phải nhanh lên!” Ngược lại còn tăng tốc.

“Tiểu Dũng!”

“Ông nội, chim đến rồi!” Cháu gái chỉ tay ra bên ngoài nói.

Chú Đông hít một hơi thật sâu, vừa nãy còn phải dùng ống nhòm mới nhìn rõ được đám mây đen kia, mới có mấy phút mà đã có thể nhìn thấy bằng mắt thường đó là một đàn chim thây ma đông đúc!

Chúng bay đến từ xa, dày đặc, đôi mắt đỏ như ổ trứng ốc bươu vàng trên cánh đồng, cũng dày đặc khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Người làng Tô Gia cố gắng chạy đến tòa nhà gần nhất, tìm kiếm sự che chở của bê tông cốt thép.

Anh Từ và Tô Hàm vốn đã đi ở phía trước, đương nhiên cũng đến đích nhanh nhất.

“Tiếp tục đi về phía trước!

Những người ở phía sau cùng có lẽ không kịp tìm nhà nữa, họ sẽ phải tìm chỗ gần đó để trốn, chúng ta không thể tụ tập lại với nhau!

Chim thây ma có lẽ cũng giống như thây ma, càng đông người thì chúng càng tấn công, tách ra để thu hút hỏa lực của chúng, như vậy nhà cửa sẽ ít bị tấn công hơn!” Tô Hàm nói qua bộ đàm.

“Biết rồi!”

Họ đi thêm năm mươi mét nữa mới dừng xe.

“Nhanh lên!” Anh Từ bế con gái lên, kéo vợ: “Nhanh nhanh nhanh!” Tô Hồng Vũ lo lắng chờ mấy giây, thấy xe của Tô Hàm dừng lại lập tức chạy tới, bế đứa em trai nhỏ nhất lên rồi gọi em gái: “Dắt tay Tiểu Tam chạy theo anh!”

Gia đình Tô Hàm và Tần Việt lần lượt xuống xe, cùng nhau chạy nhanh.

Một con thây ma từ góc nhà lao tới, Tô Hàm dùng xẻng đánh ngã nó: “Hồng Vũ, các cậu theo sau!”

Họ xông vào một tòa nhà hai tầng tự xây, con thây ma trong nhà bị anh Từ đá ngã, Tần Việt bổ thêm một nhát, ông Chu tùy tiện bê một cái ghế đứng lên kéo cửa cuốn xuống, sau đó đóng cửa kính tầng hai lại, Khâu Gia Đồng vội đi kiểm tra cửa sổ.

“Tôi lên tầng hai xem!” Tần Việt chạy lên tầng hai, hai con thây ma gào thét lao ra từ trong phòng, anh ta dùng sức c.h.é.m ngã chúng, đá sang một bên, tranh thủ thời gian kiểm tra cửa sổ.

“Thế nào?” Tô Hàm cũng chạy lên.

“Tình hình rất tốt, toà nhà này có lắp cửa sổ chống trộm.” Trán Tần Việt toàn mồ hôi, nở nụ cười nói: “Nhìn này, rất an toàn.”

“Vậy thì tốt nhưng vẫn phải thêm một lớp ván gỗ nữa mới an toàn, nếu không thì những con chim thây ma nhỏ có thể dễ dàng chui qua cửa sổ chống trộm, lớp cửa kính này không cản được chúng.

Giúp tôi tháo ván giường xuống, cửa sổ tầng dưới cũng có cửa sổ chống trộm nhưng cửa sau hỏng rồi, phải chặn lại.”

“Anh nói đúng, vậy thì lấy ván giường chặn cửa sau, tôi sẽ tháo ghế bàn để chặn cửa sổ!”

Tầng dưới cũng bắt đầu tháo đồ đạc ầm ầm, Tô Thiên Bảo và Tô Hồng Vũ chạy lên giúp.

Tô Hàm lấy ra một gói đinh sắt lớn từ trong ba lô, những chiếc đinh này dài một thước, đủ để đóng chặt tấm ván gỗ dày vào tường, cô còn lấy ra hai cái búa, đây đều là dụng cụ trong nhà.

“Thiên Bảo, mang một nửa đinh sắt xuống, đưa búa cho cha.”

“Vâng!” Tô Thiên Bảo ôm đồ đạc chạy xuống lầu.

Mọi người đều có kinh nghiệm, cùng nhau làm việc rất nhanh, Tô Vệ Quốc làm việc nhanh nhẹn lại có sức khỏe: “Để tôi!” Ông đẩy mặt bàn tháo ra vào cửa sổ vỡ, dùng búa đóng mạnh một cái, chiếc đinh dài đã được ông đóng vào một nửa.

Tầng trên tầng dưới đều đang thi công ầm ầm, mùn cưa bay tứ tung, Tiểu Chân không nhịn được hắt hơi hai cái.

Những người khác ở làng Tô Gia lần lượt đến tòa nhà này, vội vã bỏ xe chạy vào nhà.

Chú Đông không thấy xe của những người đi đầu, ông thò đầu ra nhìn về phía trước.

“Cha, mau vào nhà!”

“Đến đây.” Chú Đông nhanh chân đi theo.

Mọi người đều tìm chỗ gần đó để trốn, thấy có cửa sổ bị vỡ thì giật mình, có người vội tìm nhà mới, có người tháo đồ đạc để vá cửa sổ.

“Xong rồi! Tòa nhà này có hai tầng, ai thấy cửa sổ tầng hai có bị vỡ không?”

“Tôi, tôi không xem!”

“Nhanh đi xem đi!”

“Đừng hoảng! Tôi vừa nhìn lướt qua thấy cửa sổ đều có cửa sổ chống trộm! Chim thây ma không bay vào được!”

“Cửa sổ này bị vỡ!”

“Chim thây ma đến rồi!”

Chim thây ma hung hăng lao xuống, khi chúng lao xuống có cảm giác như che cả bầu trời, tầm nhìn rõ ràng tối lại.

Những người sống sót trong tòa nhà phía trước đều nín thở, cầu nguyện chúng đừng dừng lại, nhanh chóng bay qua.

Chim thây ma không như mong muốn của con người, chúng bị hơi thở của kẻ thù đáng sợ đuổi chạy trốn, khi nhìn thấy con mồi, chúng theo bản năng săn bắt, chúng đuổi đến đây là vì thức ăn.

Ầm ầm ầm!

Rầm rầm rầm!

Tiếng va chạm và tiếng mổ đập kinh hoàng bao trùm lấy mọi người, tất cả các tòa nhà có người ẩn náu đều bị chim thây ma bao vây, đội quân chim thây ma đông đảo giảm đi nhanh chóng bằng mắt thường, mỗi con chim thây ma đều tìm được con mồi mà chúng muốn, dùng hết sức để chen vào tòa nhà.

Một nhóm chim thây ma còn lại bay vòng một vòng rồi phát hiện không có chỗ đậu, chúng nhạy bén cảm nhận được phía trước còn có thức ăn, kêu lên rồi bay về phía trước, đến nơi thì lại chia thành hai nhóm nhỏ bao vây hai tòa nhà.

Từ lúc Bạch Đông phát hiện ra điều bất thường đến khi tìm được tòa nhà để trú ẩn chưa đầy mười phút, Tô Hàm cầm lấy tấm ván gỗ cuối cùng để đóng cửa sổ, đột nhiên cô cảm thấy trước mắt tối sầm lại, từ khe hở lớn bằng bàn tay còn lại, cô nhìn ra ngoài, đàn chim thây ma dang cánh bay đến, số lượng nhiều đến mức không nhìn thấy ranh giới, khoảnh khắc này chỉ thấy cả bầu trời tối sầm lại.

“Líu ríu!”

Tầm nhìn tối đen, vô số chim thây ma đập vào cửa sổ ầm ầm, cửa sổ chống trộm giữ chúng lại, đôi mắt đỏ ngầu tham lam nhìn chằm chằm Tô Hàm qua khe hở, như muốn dùng ánh mắt moi thịt trên người cô ra.

Cô cười lạnh một tiếng, dùng búa đóng đinh sắt vào tường.

Tấm ván gỗ đóng chặt, những ánh mắt khát m.á.u đó đều biến mất.

“Tôi xuống tầng xem.” Tô Hàm nói với Tần Việt một câu rồi xuống tầng.

Tầng dưới cũng đã gần xong, khi Tô Hàm xuống thì Tô Vệ Quốc đang đóng chiếc đinh cuối cùng, ông khạc một ngụm nước bọt: “Tao xem chúng mày vào đây thế nào!”

Đáp lại ông là tiếng chim thây ma mổ dữ dội hơn, Tô Vệ Quốc giật mình lùi lại hai bước, thấy Tô Hàm thì cười toe toét: “Trên lầu đóng xong chưa? Nếu chưa thì để cha!”

“Xong rồi, yên tâm đi.”

Cô nhìn khắp tầng dưới, nghe những âm thanh khó chịu đó, lông mày vẫn nhíu chặt.

“Sao thế, còn lo lắng gì à?” Anh Từ lau mồ hôi, cười nói: “Lần này chúng ta đều phát huy hết sức, dùng tốc độ tốt nhất để gia cố nơi trú ẩn, lúc này cô nên cười chứ, ha ha ha!”

Tô Hàm cũng ngồi xuống đất, lấy nước ra: “Uống nước đi.”

“Cái ba lô của cô đúng là hộp báu, còn gì không, hôm nào đổi cho tôi đeo vài hôm.”

“Còn, hôm nào đưa cho anh. Cha mẹ, Thiên Bảo, qua đây uống nước. Tiểu Bội, hai chai nước này mang đi, anh trai em ở trên lầu, các em có thể tìm anh ấy.”

Tô Hiểu Bội cảm ơn cô, ôm nước gọi hai đứa em lên lầu.

Tất cả mọi người ngồi bệt xuống đất, trong nhà rất tối nhưng chỉ cần được an toàn thì tối cũng chẳng là gì, ngược lại còn mang lại cho người ta cảm giác an toàn.

“Ăn trưa thôi, lúc nào cũng phải giữ trạng thái no bụng có sức lực mới có thể giếc được thây ma.” Anh Từ cười mở ba lô của mình ra, lấy bánh mì nhỏ ra chia: “Mặc dù hết hạn rồi, nhưng bao bì vẫn còn tốt, mùi vị cũng không tệ.”

“Cảm ơn, Thiên Bảo, lấy khoai lang khô ra cho mọi người nếm thử. Đây là khoai lang khô nhà chúng tôi phơi năm ngoái, mặc dù là của năm ngoái, nhưng phơi tốt bảo quản tốt, mùi vị vẫn rất thơm ngon.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »