Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12689 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 195

❊ ❊ ❊

Đây chẳng phải là đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh sao?

Nhưng Tô Hàm cũng không đồng ý ngay, trên mặt không biểu lộ gì, chỉ nói: “Tôi cân nhắc hai ngày, ngày kia sẽ trả lời anh.”

Hai ngày đủ để Tô Hàm và những người bạn của cô đánh giá toàn diện bang Bình An.

“Quả thực là đối tượng đáng để hợp tác.” Tô Hàm cười nói: “Vậy tôi sẽ đi nói chuyện với họ.”

Nói chuyện rất suôn sẻ, gia đình bốn người của Tô Hàm, bốn anh em Tô Hồng Vũ, cộng thêm anh Từ và những người khác cũng được tiếp nhận, định ba tháng sau sẽ lên đường.

Nhìn những băng gạc trên người Phương Trấn Nhạc và đồng đội của anh ta, Tô Hàm gật đầu.

Tô Vệ Quốc báo tin này cho dân làng, hy vọng mọi người sẽ lên kế hoạch trước.

“Khu vực an toàn hiện đang được mở rộng, quy mô sẽ ngày càng lớn hơn, chỉ số an toàn cũng tăng lên, sao lại rời đi ngay lúc này?”

“Anh thật sự muốn từ chức sao?

Công việc hiện tại ở trang trại rất tốt, sau khi kết thúc vụ thu hoạch mùa thu sẽ có thưởng lớn.

Bây giờ anh từ chức không phải là ngu ngốc sao!

“ “Anh thật sự muốn rời đi sao?

Là ý của Tiểu Hàm á?

Vệ Quốc, tôi không có ý gì, nhưng Tiểu Hàm còn trẻ, chưa chính chắn, anh là cha, anh phải đưa ra quyết định chứ!

Đừng chuyện gì cũng nghe lời con gái.”

“Vệ Quốc, chúng tôi cũng muốn đi cùng, có được không?”

Dân làng có người đồng ý đi cùng, có người luyến tiếc muốn ở lại khu an toàn trấn Phong Hà, họ cảm thấy ở đây vẫn khá an toàn.

“Bang Bình An vẫn đang tuyển người, nếu có hứng thú thì mọi người có thể đi phỏng vấn.” Tô Hàm nói.

Bang Bình An biết người đến phỏng vấn là đồng hương của Tô Hàm, nhưng bọn họ không có ý định mở cửa sau.

Thứ bọn họ muốn là những người bạn đồng hành có thể sát cánh chiến đấu chứ không phải mời tổ tông về hầu hạ, chỉ những người có thực lực thật sự mới có thể vào bang Bình An.

Con trai của chú Đông là Tô Lại Dũng đã vượt qua cuộc phỏng vấn thành công và bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Tô Hàm nghe nói anh ta đang tìm cách mua xăng.

Xăng bây giờ không dễ mua, nhiều băng nhóm đều đang thu hẹp hoạt động kinh doanh, xăng là thứ thiết yếu, càng không thể nào lấy ra bán.

Cô lấy ra một ít và bán cho Tô Lại Dũng với giá thấp hơn giá thị trường.

Tô Lại Dũng rất biết ơn vì điều này.

Vợ anh ta thở dài: “Tô Hàm đồng ý bán cho chúng ta chắc hẳn là vì nể mặt cha.”

Tô Lại Dũng đè nén cảm giác bi thương, gượng cười nói: “Ừ.” Lúc thu dọn hành lý, anh ta dùng hai bộ quần áo bông gói chiếc bình trên bàn lại, rồi cẩn thận nhét vào trong ba lô.

Một số người ở làng Tô Gia không thể gia nhập bang Bình An, bắt đầu thử vận may với các băng nhóm khác.

Những người ở trong khu an toàn lục tục rời đi. Sư trưởng Khâu biết rất rõ điều này, nhưng ông ấy không có biện pháp gì.

Ngoài ra còn có một cuộc tranh giành quyền lực trong khu an toàn trấn Phong Hà, những căn cứ lớn hơn đương nhiên sẽ có nhiều trận chiến phe phái hỗn loạn hơn.

Khu an toàn trấn Phong Hà không còn nhận được vũ khí viện trợ từ Khu an toàn Thiên Dương, sư trưởng Khâu từ lâu đã từ bỏ Khu an toàn Thiên Dương và chuyển sang các khu an toàn khác có khu quân sự để tìm kiếm hợp tác.

Dù trước mắt không có kết quả nhưng đó vẫn là một con đường.

Sau khi nghe phụ tá báo cáo hôm nay lại có một đội ngũ khoảng ngàn người rời khỏi khu an toàn, sư trưởng Khâu cười nhạt.

“Sư trưởng, ông thật sự không ngăn cản họ sao?”

“Tại sao phải ngăn cản?

Ngăn cản bằng cách nào?” Sư trưởng Khâu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bức tường thành đang được mở rộng đã bắt đầu hình thành: “Chúng ta đã thiết lập một vùng an toàn và cung cấp nơi trú ẩn chỉ để tồn tại.

Bây giờ họ muốn đi đến một nơi tốt hơn, tại sao tôi phải ngăn cản họ?”

Người phụ tá im lặng, một lúc sau anh ta lại hỏi: “Toà nhà kiểm soát dịch bệnh đã gửi kế hoạch nghiên cứu của quý sau, đồng thời đính kèm một bản sao thông tin thiết bị nghiên cứu, nói rằng trong nước chỉ có ba thiết bị như vậy, một cái ở Bắc Kinh, một cái ở Quý Thành, một cái ở trong khu vực bị thây ma xâm chiếm, nếu muốn lấy thiết bị, chỉ có thể đến khu vực bị thây ma xâm chiếm, nhưng nơi đó quá xa, hơn nữa bên trong khu vực đó tràn ngập thây ma!

Chúng ta hiện đang thiếu vũ khí nóng, đi vào quá nguy hiểm.

Ngoài ra, giáo sư Thôi và các dự án nghiên cứu của bà ấy cũng đã bị lấy đi.

Bây giờ khu an toàn của chúng ta nên giảm đầu tư vào nghiên cứu khoa học một cách hợp lý và dồn nhiều nguồn lực hơn vào xây dựng an ninh.

Còn việc nghiên cứu, hãy để các khu an toàn lớn đảm nhiệm.”

Sư trưởng Khâu hít một hơi thật sâu: “Cậu nói đúng.” Khu an toàn trấn Phong Hà đã bỏ rất nhiều công sức vào Giáo sư Thôi, nhưng hiện tại bà ta đã bị khu an toàn Bắc Kinh buộc rời đi, sư trưởng Khâu không còn cách nào khác đành phải buông tay, tổ chức đội hộ tống.

“Đợi đội hộ tống trở về, bọn họ sẽ mang về một nhóm vật tư vũ khí nóng. Nếu chúng ta sống sót qua giai đoạn này, sau này mọi chuyện sẽ tốt hơn.”

Vết thương của Phương Trấn Nhạc và những người khác đã hồi phục bảy phần, ước tính hai tháng nữa sẽ lên đường rời đi.

Đội ngũ rất đông, có lẽ khoảng ba trăm người.

Bang Bình An không biết nên đi đường nào, hai xe quân sự chạy ra khỏi cổng khu an toàn, người qua đường bàn tán xôn xao.

Tô Hàm nhìn những bức tường rào đang xây dựng và máy móc làm cỏ, xới đất trên mảnh đất nông nghiệp bị bỏ hoang từ lâu. Cô vẫn hy vọng khu an toàn này có thể tồn tại tốt đẹp.

Lần ra ngoài này, cách khu an toàn mười km, họ đã gặp phải một đàn thây ma, phải tốn khá nhiều công sức mới chen qua được.

Những con đường sau đó cũng không an toàn như khi ra ngoài trước đây, họ thường xuyên gặp phải những con vật thây ma và đàn thây ma, khiến một số người trong đội chùn bước.

“Trước đây không có nhiều động vật thây ma như vậy!”

“Khu an toàn của chúng ta đã bao lâu rồi không đánh b.o.m đàn thây ma? Nếu không ngăn chặn thì chắc chắn chúng sẽ ngày càng đông hơn!”

Đường đi gian nan, may mắn thay, tuyến đường mà Phương Trấn Nhạc chọn khá đáng tin cậy, đường xá thông thoáng.

Giờ ăn, Kỷ Kim Thủy đắc ý nói: “Con đường này trước đây là do quân đội trong khu an toàn đi, chướng ngại vật trên đường đều đã được dọn sạch, sao có thể không tốt được?”

Anh ta cũng sẵn lòng kể cho Tô Hàm nghe một số tin tức nội bộ đáng tin cậy, Tô Hàm nghe được rất nhiều chi tiết về cuộc đấu đá nội bộ của những người cấp cao ở khu an toàn trấn Phong Hà, cũng như nội tình về việc hợp tác giữa khu an toàn trấn Phong Hà và khu an toàn Thiên Dương bị gián đoạn.

Nhìn chung cả quãng đường đi khá nhàm chán.

Ban ngày lái xe, Bạch Đông được Tô Hiểu Bội bế, còn buổi tối thì ngủ chung với Tô Hàm trong một chiếc lều.

Đáng lẽ đây phải là một đêm bình thường, nhưng đêm nay cô cứ cảm thấy khó chịu ở đâu đó, trằn trọc mãi không ngủ được.

Khi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi thì đột nhiên cảm thấy tức ngực, khó thở.

Cô lập tức tỉnh giấc, khoảnh khắc tiếp theo liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến người ta kinh ngạc.

Trong lều đơn của cô, không biết từ lúc nào đã có thêm một đứa trẻ, đang nằm úp trên người cô, đè cô đến nỗi khó thở.

Tô Hàm lập tức ngồi dậy, một tay nhấc đứa trẻ trên người lên.

Đứa trẻ này trông khoảng bốn năm tuổi, tóc ngắn màu trắng thưa thớt, lòng Tô Hàm khẽ run lên, vô thức nhìn sang bên cạnh, ổ thú cưng tự chế trống rỗng, Bạch Đông không thấy đâu.

“Bạch Đông?” Tô Hàm hít một hơi, lắc lắc đứa trẻ.

Đứa trẻ bị đánh thức ngơ ngác mở to mắt, đôi mắt màu xanh lam nhìn cô một cách ỷ lại, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Tô Hàm thở phào nhẹ nhõm, trước tiên lấy chăn quấn Bạch Đông lại, sau đó mở đèn kiểm tra kỹ Bạch Đông một lượt.

Hóa ra những ngày này, Bạch Đông ngủ say là để tích lũy sức mạnh biến thành người sao?

Tâm trạng cô rất phức tạp, nhưng Bạch Đông biến thành người lại có dáng vẻ của một đứa trẻ, khiến cô không nảy sinh tâm lý đề phòng.

Nhìn Bạch Đông rất lâu, Tô Hàm mới tắt đèn, lại lấy một tấm chăn mỏng đắp lên, nhắm mắt ngủ.

Hôm sau Tô Hàm mở mắt, giây tiếp theo liền nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn sang bên trái, kết quả chỉ thấy một cái đầu cáo thò ra khỏi chăn, lông mới mọc còn quá ngắn, dựng đứng cả một cái đầu xù xì.

Bạch Đông nhìn cô một cái rồi lại gục đầu xuống, ngủ thiếp đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »