Nghe xong những lời sư tử kia nói, Tưởng Văn Minh sa sầm mặt.
Hắn quyết định không phí lời giải thích với đối phương nữa.
Đúng như Đế Tân từng nói, giải thích chỉ có hiệu quả khi bạn đánh bại đối thủ.
Nếu giờ hắn đi giải thích, chắc chắn đối phương sẽ cho rằng hắn sợ.
"A Ni Ya, hỏi bọn họ xem ai tham chiến, bảo những kẻ không liên quan cút hết xuống."
Tưởng Văn Minh nói lớn, không hề kiêng dè.
Chửi bới thì phải chửi thẳng mặt mới sướng!
Đâu phải đánh không lại!
【Vòng đấu này áp dụng thể thức 3V3 hoặc 5V5, mời tuyển thủ Tử Yên Châu nhanh chóng xác định danh sách thi đấu.】
A Ni Ya nghe theo Tưởng Văn Minh, quay sang nói với Ân Cái và những người khác.
"Chi năm người chúng tai”
Ân Cái và đồng đội không ai nhúc nhích, tất cả đều đứng trên lôi đài.
【Người làm A Ni Ya đại nhân không biết đếm sao? Một, hai, ba, bốn... Tổng cộng bảy người!】
A Ni Ya bực bội đếm trên đầu ngón tay.
"Đây là tọa kỵ của ta, đây là sủng vật của ta, bọn chúng không được tính là cá thể độc lập."
Ân Cái lý giải rất hợp lý.
Hắn chỉ vào sư tử dưới hông và chim ưng trên vai, coi chúng là sủng vật và tọa kỵ của mình.
A Ni Ya:……
Luật của lôi đài thần thoại cho phép triệu hồi sủng vật và tọa kỵ, điều này không vi phạm quy tắc.
"Ta nên cử ai ra sân thì phù hợp?"
Bạch Trạch thấy đối phương vô lại như vậy, cũng cảm thấy đau đầu.
Lách được một kẽ hở, lập tức thêm ra hai người.
Thật ra, họ cũng không thể nói gì, vì sư tử và chim ưng đúng là tọa kỵ và sủng vật của hắn.
Tư liệu trong Tạo Hóa Chi Môn chứng minh điều đó.
"Gọi Hoàng Mi Đại Vương, Huyền Xà, Tinh Hỏa, Khâm Nguyên và Thanh Ngưu Tinh..."
Tưởng Văn Minh chưa dứt lời thì thấy hai đạo quang mang xuất hiện trước mặt.
"Sư phụ!"
Trầm Hương kích động kêu lên.
"Tinh Vũ, sao con lại về lúc này? Ồ, Nhị Lang Chân Quân, đã lâu không gặp!"
Tưởng Văn Minh chào Trầm Hương trước, rồi mới nhìn Nhị Lang Thần sau lưng cậu.
"Quả nhiên là ngươi!”
Nhị Lang Thần nhìn Tưởng Văn Minh, cạn lời.
Trước kia, thằng nhóc này thấy hắn thì cung kính hết mực, sợ đắc tội.
Giờ thấy hắn, lại tùy tiện như gặp bạn cũ.
Mới đó mà đã ra thế này rồi à?
"Ngươi tốn công nhờ Trầm Hương tìm ta có chuyện gì? Ta thấy chỗ ngươi nhân tài đầy rẫy, chắc không cần đến ta chứ?”
Trước khi đến, Trầm Hương đã kể khổ với Nhị Lang Thần, nói Thần Châu nguy hiểm, gian nan thế nào.
Cứ như thể hắn không xuống núi thì Thần Châu sẽ tiêu vong đến nơi.
Kết quả, khi hắn đến đây, thấy ngay một con lợn rừng đang thản nhiên ủi cải trắng trước cổng.
Nó còn hỏi họ có muốn ăn thử không.
Đây là cái Thần Châu "tiêu vong” mà cậu ta nói sao?
Nhưng Nhị Lang Thần vừa mở miệng, Tưởng Văn Minh đã sáng mắt lên.
Đang lo không có thí sinh thích hợp, Nhị Lang Thần xuất hiện đúng lúc.
Hắn có Hạo Thiên Khuyển làm sủng vật, có thể lôi Ba Nhãn ra làm tọa kỵ.
Thông tin của họ đều có trong hồ sơ, nên không tính là vi phạm quy tắc.
Như vậy, không chỉ bù đắp được việc thiếu người, mà tổng thể thực lực còn mạnh hơn.
Với thực lực của Ba Nhãn cộng thêm Nhị Lang Thần, đối phó với đối thủ mạnh nhất cũng chỉ là Thánh Nhân cảnh, phần thắng rất lớn.
Dù sao, Nhị Lang Thần hiện tại là chân thân!
Thực lực mạnh hơn hóa thân ở Thần Ân đại lục không biết bao nhiêu lần.
Nghĩ đến đây, Tưởng Văn Minh lập tức thay đổi thái độ.
Hắn nhiệt tình tiến đến trước mặt Nhị Lang Thần, nịnh nọt nói: "Nhị Lang Chân Quân đến đúng lúc quát Ngài xem, đối thủ lấy đông hiếp yếu, chúng ta thật sự không có ai.
Hay là ngài lên cho bọn họ một bài học? Tiểu đệ sẽ chuẩn bị cho ngài một tọa kỵ... Ba Nhãn, ngươi lại đây một chút."
Tưởng Văn Minh suýt chút nữa lỡ miệng gọi Thiết Ngốc.
Ba Nhãn đi đến trước mặt mọi người, vẻ mặt mờ mịt, không hiểu Tưởng Văn Minh gọi hắn làm gì.
"Lát nữa ngươi cũng lên đi, làm tọa kỵ cho Nhị Lang Chân Quân, xử lý cái tên Thánh Nhân đối diện!"
Tưởng Văn Minh vung tay, tỏ vẻ hào khí vô cùng.
Nhị Lang Thần:……
Ba Nhãn:……
"Nghiệt Thiết Thú tộc ta chỉ làm thú cưỡi cho kẻ mạnh, tên tiểu bạch kiểm này nhìn yếu xìu, dựa vào cái gì ta phải làm thú cưỡi cho hắn?"
Ba Nhãn thẳng thừng từ chối.
Nhị Lang Thần nghe vậy, khóe mắt giật giật.
Đường đường Nhị Lang Chân Quân, Tư pháp Thiên Thần của Thiên Đình, lại có ngày bị người ta gọi là tiểu bạch kiểm?
Chưa kịp nổi giận, Hạo Thiên Khuyển đã không chịu nổi.
Trong mắt nó, chủ nhân là người lợi hại nhất trên đời, sao có thể để người khác nói vậy.
"Tạp mao gấu, ngươi nói ai là tiểu bạch kiểm hả? Ngươi thế này mà cũng xứng làm thú cưỡi cho chủ nhân nhà ta? Sướng chết ngươi đi!"
"Chó con, ngươi nói ai là tạp mao gấu hả? Lão tử là Nghiệt Thiết Thú tộc!”
Ba Nhãn nghe xong lập tức nổi giận.
Nghiệt Thiết Thú vốn là hung thú Hồng Hoang, giờ lại bị một con chó mắng là tạp mao gấu.
Thật không thể nhịn được nữa!
Ba Nhãn nổi cơn thịnh nộ, giơ bàn tay to như cái thớt, quạt về phía Hạo Thiên Khuyển.
"Bốp!"
Móng vuốt của Ba Nhãn vừa giơ lên, đã bị Nhị Lang Thần bắt lại.
"Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ, muốn động Hạo Thiên Khuyển, hỏi ta chưa?"
Nhị Lang Thần nói, vận chuyển Bát Cửu Huyền Công trong cơ thể, trực tiếp dùng một tay quật Ba Nhãn ngã xuống đất.
"Ầm!"
Thân thể cao lớn của Ba Nhãn rơi xuống đất, phát ra tiếng động trầm trọng.
Cả khuôn mặt gấu đều ngơ ngác.
Hắn không hiểu vì sao một tên tiểu bạch kiểm lại có lực lớn đến vậy.
Tưởng Văn Minh thấy cảnh này, trong lòng cảm thấy sảng khoái.
"Đi ra lăn lộn sớm muộn gì cũng phải trả giá, bản hoàng đại nhân có lòng không chấp nhặt với ngươi, nhưng có người thay ta thu thập ngươi!"
Sau khi mừng thầm trong chốc lát, hắn mới đứng ra, nghiêm trang nói: "Hai vị bớt giận, hòa khí sinh tài, đều là người một nhà đừng làm tổn thương hòa khí.”
"Ngươi nói lúc trước có tính là lời hứa không?"
Nhị Lang Thần đột nhiên hỏi.
"Lời gì?"
Tưởng Văn Minh ngẩn người, không hiểu hắn đang nói gì.
Nhị Lang Thần nghe vậy, nhíu mày, vẻ mặt không vui.
Lúc này, Trầm Hương vội vàng đứng lên, nhỏ giọng nhắc nhở: "Sư phụ, chính là những chuyện người bảo con nói lúc trước ấy ạ, những chuyện khúc mắc..."
"À, ra là cái này à, Nhị Lang Chân Quân yên tâm, bản hoàng nhổ nước bọt đóng đinh, chuyện đã hứa với ngài, tuyệt đối giúp ngài làm được."
Tưởng Văn Minh lập tức phản ứng, vội vàng cam đoan với Nhị Lang Thần.
"Ngươi định làm gì?"
Nhị Lang Thần không phải trẻ con như Trầm Hương, sao có thể để hắn tùy tiện lừa gạt, trực tiếp hỏi đối phương kế hoạch cụ thể.
Tưởng Văn Minh đã sớm đoán trước sẽ có ngày này, nên khi Nhị Lang Thần hỏi, hắn lấy ra một món đồ từ trong ngực.
Khi Nhị Lang Thần nhìn thấy vật trong tay Tưởng Văn Minh, con ngươi đột nhiên co rụt lại.
"Phong Thần Bảng!"