"Được, ta đồng ý kế hoạch của ngươi, nhưng nếu ngươi đám giở trò, ta nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà giết ngươi!”
Thú Thần do dự rất lâu, cuối cùng cắn răng đồng ý.
"Yên tâm đi, nếu ta muốn hại người, đã chẳng cứu người làm gì."
Cửu công chúa cười nhạt một tiếng, rồi biến thân thành một tu sĩ nhân tộc, bay về hướng Thần Châu.
***
Bên trong Vạn Yêu Cốc.
Tưởng Văn Minh nhìn đồng hồ đếm ngược trên lôi đài Thần Thoại, rồi quay sang nói với Bạch Trạch và những người khác: "Gọi Hoàng Mi Đại Vương đến đây, lát nữa có thể sẽ cần hắn ra sân."
"Ngươi nghĩ Tử Yên Châu lần này sẽ phái ai?" Bạch Trạch hỏi.
"Không biết, nhưng Thú Thần đã chết, Tử Yên Châu còn ai đủ sức nữa? Ván này không khó đâu."
Tưởng Văn Minh vẫn chưa biết chuyện Thú Thần trốn thoát khỏi Dòng Hải, cứ tưởng hắn đã bị hút vào Quy Khư. Vì vậy, anh không hề tính đến khả năng Thú Thần xuất hiện.
Thời gian trôi qua, rất nhanh đếm ngược kết thúc, mọi người ùa nhau tiến vào võ đài Thần Thoại.
Để che giấu thực lực, Tưởng Văn Minh dặn dò kỹ lưỡng, ngoại trừ những người tham gia chiến đấu, những người còn lại không vào khu xem thi đấu.
Còn những tu sĩ và người bình thường khác thì không sao cả. Nhân cơ hội này, cho họ thêm chút lòng tin. Lần này, họ không chỉ muốn thắng, mà còn phải thắng đẹp, để mọi người thấy Thần Châu không còn bị bắt nạt, mà còn có thể trở thành chỗ dựa cho thế giới.
Khi lôi đài Thần Thoại mở ra, khán đài nhanh chóng chật kín người.
Ngoài người của Thần Châu và Tử Yên Châu, người từ các giới vực khác cũng xuất hiện.
Chỉ là phần lớn trong số này đều bị tà ma xâm nhiễm, chỉ một số ít may mắn trốn thoát. Khi vào lôi đài, những sinh linh này đều đổ xô về phía Thần Châu.
Trong lúc đó, không ít tà ma muốn ngăn cản họ, nhưng vừa ra tay đã bị một tia sáng xuyên thủng, hóa thành tro bụi.
【Trong lôi đài Thần Thoại, cấm khán giả động thủ, muốn đánh nhau thì lên lôi đài!】
Giọng của A Ni Ya vang lên.
Khi A Ni Ya xuất hiện, tất cả tà ma đều khom người cúi đầu, thể hiện sự tôn kính với thánh vật của chúng.
Dù đây chỉ là một phần ba thánh vật, đã mất đi uy năng ban đầu.
Thấy không ai dám lên tiếng, A Ni Ya mới bước những bước chân ngắn lên lôi đài.
Cô lôi ra một chiếc loa lớn từ không biết đâu, rồi hô: "Khụ khụ, lôi đài Thần Thoại mở cửa, do A Ni Ya đại nhân làm trọng tài. Luật thắng thua rất đơn giản, ta nói ai thắng thì người đó thắng. Ai dám cãi, ta gõ chết!"
Nói rồi, cô vung ra một cây chùy sắt dài bốn mươi mét từ hư không.
Mọi người câm nín trước dáng vẻ này của cô.
[Được rồi, trận đấu bắt đầu, tuyển thủ Tử Yên Châu, chuẩn bị lên đài. ]
A Ni Ya thu lại cây chùy, nhìn về phía Tử Yên Châu.
Tưởng Văn Minh cũng nhìn về phía đó, chờ đợi danh sách đối thủ.
Rất nhanh, một người từ dưới lôi đài đi lên, tay cầm một cuộn giấy.
A Ni Ya vẫy tay, cuộn giấy tự động bay vào tay cô.
Khi cô mở cuộn giấy, từng hàng chữ vàng hiện lên trên bầu trời.
Ngay sau đó, một cánh cửa chậm rãi hiện ra.
"Tạo Hóa Chi Môn!"
Tưởng Văn Minh kinh hãi khi nhìn thấy cánh cửa kia.
Đây chính là cánh cửa mà anh đã tìm kiếm từ khi đến thế giới này!
Không ngờ nó lại ẩn trong lôi đài Thần Thoại.
Thảo nào Trấn Nguyên Tử nói anh phải tìm ra bí mật đằng sau lôi đài Thần Thoại mới có thể tìm thấy Tạo Hóa Chi Môn.
"Khoan đã! Tạo Hóa Chi Môn là bảo vật do Chư Thánh liên thủ tạo ra, bên trong chứa vô số thông tin về thần minh. Giờ Tạo Hóa Chi Môn mở ra, chẳng phải là..."
Tưởng Văn Minh có một dự cảm chẳng lành.
Nếu chỉ là Tử Yên Châu hiện tại, anh có niềm tin tuyệt đối sẽ đánh bại họ. Nhưng giờ mọi chuyện có vẻ đang đi theo một hướng không thể kiểm soát.
Anh đã tưởng tượng ra mọi tình huống, nhưng chưa từng nghĩ sẽ phải đối mặt với các vị thần bên trong Tạo Hóa Chi Môn.
Hơn nữa, có thể là những vị thần mà anh chưa từng nghe nói đến! Dù sao anh không hiểu rõ lịch sử của Tử Yên Châu, càng không biết họ từng có những vị thần nào.
Rất nhanh, Tạo Hóa Chi Môn bắt đầu có động tĩnh.
Một con ong bắp cày khổng lồ bay ra, lượn lờ trên không trung rồi biến thành một người đàn ông trung niên đen trũi.
Tiếp đó, một con báo săn lao ra, tốc độ cực nhanh, khiến người ta hoa mắt.
Sau đó là một con gấu đen khổng lồ và một con voi ma mút. Mỗi bước chân của chúng đều khiến mặt đất rưng chuyển.
"Chỉ có bốn?"
Tưởng Văn Minh thở phào nhẹ nhõm khi thấy cảnh này.
Bốn con hung thú này trông mạnh mẽ, nhưng thực lực rõ ràng chỉ ở cấp Đại La Kim Tiên, gần bằng Thú Thần ban đầu.
Không đáng lo ngại.
Nhưng ngay sau đó...
Bốn con hung thú cùng nhau nằm rạp xuống đất, phủ phục trước Tạo Hóa Chi Môn, như đang nghênh đón ai đó.
Một luồng ánh sáng đỏ chói lọi bùng lên.
Một người đàn ông trung niên mặc da thú bước ra từ Tạo Hóa Chi Môn, cưỡi trên lưng một con sư tử.
Trên vai ông ta còn đậu một con đại bàng.
Khi người đàn ông này bước ra, người của Tử Yên Châu đồng loạt quỳ xuống lạy, miệng hô vang "Sáng Thế TI ` "
Người đàn ông không nhìn những người bên dưới, chỉ cầm một cây trượng gỗ trong tay, đảo mắt nhìn quanh.
"Thú Thần đâu?"
Giọng nói của ông ta không lớn, nhưng đầy uy nghiêm.
Nhưng không ai dám trả lời, vì họ cũng không biết Thú Thần ở đâu.
"Ân Cái Thần vĩ đại, có lẽ Thú Thần đã tử trận, bằng không ngài ấy đã ra nghênh đón ngài."
Con báo săn hóa thành hình người, cung kính đáp lời Ân Cái.
"Tử trận sao?"
Ân Cái trầm mặc một lúc rồi không nói gì thêm.
"Kẻ địch của chúng ta đâu?"
Ấn Cái nhìn người tu sĩ vừa lên án.
"Ân Cái Thần vĩ đại, ngài phải làm chủ cho con dân của ngài! Những người Thần Châu này không chỉ giết Thú Thần, còn muốn cướp đoạt đất đai của chúng ta. Chúng ta... Chúng ta đã đến đường cùng rồi!"
Tên tu sĩ kia vừa khóc lóc vừa lên án Thần Châu.
Cảnh này khiến Tưởng Văn Minh tức muốn điên.
Anh chưa từng thấy ai tráo trở như vậy! Cái gì mà họ cướp đoạt đất đai của Tử Yên Châu?
Chăng phải các ngươi động thủ trước sao?
À, chỉ cho phép các ngươi cướp chúng ta, không cho chúng ta phản kháng đúng không?
Hơn nữa, chẳng phải Thú Thần đã hiến tế người dân Tử Yên Châu cho tà ma hay sao? Liên quan gì đến Thần Châu?
Họ muốn đối phó với tà ma, chứ không phải bách tính Tử Yên Châu!
"Người Thần Châu đâu? Cút ra đây chịu chết!"
Ngay khi Tưởng Văn Minh chuẩn bị giải thích, anh đột nhiên nghe thấy tiếng gầm của con sư tử.