“Mấy thi thể này các ngươi định làm gì?”
Tướng Thần chỉ tay về đống thi thể ngổn ngang trên mặt đất, hỏi.
“???”
Huyền Vũ và những người khác cùng nhau nhìn Tướng Thần, có vẻ khó hiểu.
“Nếu các ngươi không cần những thi thể này, có thể cho bọn ta được không?”
Tướng Thần nhắc lại lần nữa.
“Ngươi muốn thi thể làm gì? Mấy thứ này có độc đấy, không ăn được đâu.”
Huyền Vũ tốt bụng nhắc nhở.
“Ta không ăn thi thể. Ta thấy bọn chúng lúc còn sống mạnh mẽ, muốn giữ lại luyện thành nô bộc.”
Nghe vậy, mọi người sững sờ, nhìn nhau ngơ ngác.
Bọn họ cũng biết chút ít về nhóm Tướng Thần.
Ba người này tuy không biết tu luyện, nhưng mỗi người lại sở hữu một năng lực đặc biệt.
Tướng Thần có thể chuyển hóa thi thể thành cương thi.
Hậu Khanh có thể thao túng, chắp vá thi thể.
Còn về Doanh Câu, năng lực của hắn chưa từng lộ diện, ngoài chính họ ra, chẳng ai hay biết.
“Ngươi muốn biến chúng thành cương thi?”
Ngao Phàm cảm thấy có chút kỳ dị.
“Ừ, tên Đại Ngô Công này thực lực không tệ, nếu chuyển hóa thành cương thi, chắc cũng không kém lúc còn sống là bao.”
Tướng Thần không giấu giếm ý định của mình.
Hắn hiện giờ chỉ có một con Nên ẩn để sai vặt, nếu có thể chuyển hóa thêm Đại Ngô Công này, hắn sẽ nhàn thân hơn nhiều.
Huyền Vũ và những người khác liếc nhau, trầm ngâm một lát rồi nói: “Thi thể Bách Nhãn Ma Quân có thể cho ngươi, nhưng những cái khác thì không. Bọn họ là người của Yêu Đình, dù chết cũng phải được an táng theo quy củ của Yêu Đình.”
“Vậy cũng được.”
Tướng Thần có chút thất vọng, nhưng không tiếp tục nài nỉ.
Hắn quay người, gọi lớn về phía Hậu Khanh: “Lão nhị, lại đây khâu nó lại hộ ta cái.”
“Cút! Ngươi mới là lão nhị, cả nhà ngươi đều là lão nhị!”
Hậu Khanh nghe Tướng Thần gọi mình như vậy, lập tức nổi đóa, chỉ thắng mặt hắn chửi ầm lên.
“Chửi hắn thì cứ chửi, lôi ta vào làm gì? Hắn không có đầu óc, ngươi cũng vậy à?”
Doanh Câu liếc xéo, tiến lên đá Hậu Khanh một cái.
Tứ Đại Thi Tổ cùng chung một nguồn gốc, có thể xem là người một nhà. Tướng Thần thì vô tâm vô phế, Hậu Khanh lại nóng nảy, Doanh Câu thì lười biếng, chỉ có Hạn Bạt là còn tàm tạm thì đã chết.
Trước kia, Tướng Thần và Hậu Khanh cãi nhau, Hạn Bạt và Doanh Câu, một người sẽ thêm dầu vào lửa, một người thì ngồi hóng chuyện.
Giờ thiếu một người, Doanh Câu cũng mất cả hứng thú hóng hớt.
Nhìn bộ dạng tranh cãi của hai người, Doanh Câu dần lâm vào trầm tư.
“Tàn Thi Thuế Biến!”
Sau khi Tướng Thần thừa nhận gọi hắn một tiếng "đại ca", Hậu Khanh mới thi triển năng lực của mình.
Chỉ thấy một sợi tơ màu xanh lục đậm chui vào thi thể Bách Nhãn Ma Quân, nhanh chóng vá kín lại thi thể.
Ngoại trừ một vết thương, gần như không thể nhận ra khác biệt so với lúc còn sống.
Tướng Thần nhếch miệng cười, tiến lên một bước, nhỏ máu của mình vào thi thể Bách Nhãn Ma Quân.
Một lát sau, Bách Nhãn Ma Quân, kẻ đã mất đi sinh mệnh từ lâu, vậy mà chậm rãi động đậy.
Khặc khặc két ~
Tiếng xương cốt ma sát vang lên, thân thể cứng ngắc bắt đầu vặn vẹo liên tục, như đang khởi động vậy.
Huyền Vũ tò mò quan sát cảnh tượng này, trong mắt lộ ra ánh sáng cuồng nhiệt của một học giả.
Cổ thuật của hắn đã đạt đến bình cảnh, luôn tìm kiếm phương pháp đột phá.
Hôm nay, chứng kiến năng lực của Tướng Thần và Hậu Khanh, hắn cảm giác như mở ra cánh cửa đến một thế giới mới.
“Vậy mà có thể lợi dụng độc tố để kích hoạt thi thể một lần nữa, rồi phối hợp năng lực nguyền rủa để chắp vá. Thật thú vị! Quá thú vị!”
Khác với tâm thế học hỏi của Huyền Vũ, Ngao Phàm và Huyền Xà thì lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Khởi tử hoàn sinh từ trước đến nay vẫn là năng lực đi ngược lại Thiên Đạo, dù là Thánh Nhân cũng không dám tùy tiện thử.
Vậy mà mấy người này lại dễ dàng làm được.
Dù chỉ là một cỗ khôi lỗi, nhưng vẫn giữ lại được năng lực lúc còn sống, lại còn có ý thức đơn giản, thật sự quá nghịch thiên!
Nói một câu đại nghịch bất đạo, nếu tương lai trong cuộc chiến chống lại tà ma, có người bất hạnh tử trận, chẳng phải có thể dùng năng lực này của họ để phục sinh hay sao?
Dù không có ý thức, chỉ dựa vào sức chiến đấu vốn có, đây cũng tuyệt đối là một con át chủ bài giấu dưới đáy hòm.
Dàù sao, phục sinh một phàm nhân khác xa so với phục sinh một Thánh Nhân.
Không biết giới hạn cao nhất của năng lực này là gì.
Tướng Thần không hề hay biết năng lực của mình đã khiến mọi người suy nghĩ nhiều đến vậy. Hắn hiện giờ đang vui mừng quan sát tôi tớ mới thu được.
Thực lực của Bách Nhãn Ma Quân không quá mạnh, nhưng thiên phú và độc tố của hắn chắc chắn là một thứ vũ khí lợi hại.
Kẻ dưới Thánh Nhân một khi trúng chiêu, nếu không được cứu chữa kịp thời, gần như chắc chắn sẽ chết.
Nhìn Hoàng Mi Đại Vương đang nằm trên đất thì biết.
Chỉ vì bị dính chút độc của hắn mà đến giờ vẫn nằm đó lảm nhảm.
Dù Huyền Vũ đã dùng cổ trùng giúp hắn áp chế, vẫn không thể giải trừ.
Nghĩ đến đây, Hoàng Mi Đại Vương đột nhiên hỏi Tướng Thần: “Tướng Thần, ngươi hỏi hắn xem, độc trên người ta làm sao mới giải được?”
Tướng Thần quay đầu nhìn hắn, giọng khàn khàn đáp: “Bảo hắn cắn ngươi một nhát, hút độc ra, hoặc chờ vài ngày để hắn luyện giải dược. Tự chọn đi.”
“Ta chọn cách thứ hail”
Hoàng Mi Đại Vương nhìn hàm răng nanh dài cả chục mét của Bách Nhãn Ma Quân mà sợ run người.
Đùa à, hắn giờ chỉ trúng độc thôi, nếu bị cắn cho một nhát thì đừng nói hút độc, chắc máu cũng bị hút cạn luôn ấy chứ.
“Vậy cũng được. Ngươi cứ chờ mấy ngày, chờ hắn luyện xong giải dược, ta mang đến cho ngươi.”
Tướng Thần tiếc nuối liếm môi.
Thấy bộ dạng này của Tướng Thần, Hoàng Mi Đại Vương càng thêm chắc chắn, cái gã trông ngớ ngẩn này tuyệt đối không có ý tốt
Mọi người tản ra, vừa vặn gặp Đương Khang thu thập vật liệu trở về.
Thấy hắn vác trên lưng một đống lớn vật liệu xây dựng, mọi người không khỏi lộ vẻ cổ quái.
“Ồ, mọi người về rồi à? Bạch Trạch về chưa, mau bảo hắn phân thêm người cho ta, xây tế đàn mệt chết mất.”
Đương Khang thấy mọi người ở đây thì ngẩn người.
“ vở ^“ lì -< H ” Người ngốc có số hưởng.
Huyền Vũ không khỏi cảm khái.
“Chính xác!”
Lần này đến cả Ngạo Phàm, người luôn điềm tĩnh, cũng gật đầu đồng ý.
Huyền Xà không nói gì, chỉ đi đến bên cạnh Đương Khang, vỗ vai hắn rồi lắc đầu.
Đương Khang bị phản ứng của mọi người làm cho ngơ ngác.
Hắn ngốc nghếch trừng to mắt, nhìn theo bóng lưng mọi người rời đi, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Không lâu sau khi mọi người đi, một tiếng kêu thảm thiết xé lòng vang lên.
Thật là người nghe thương tâm, người nghe rơi lệ.
“Thằng Đương Khang này, thật không biết nên khen nó may mắn hay xui xẻo.”
“Hiếm thấy một sinh linh vô tư vô lo như nó.”
“Vô tư vô lo? Ngươi chắc chưa từng lăn lộn dưới trướng Bạch Trạch đấy thôi!”
Huyền Xà lẩm bẩm, đồng thời mặc niệm cho Đương Khang một giây.
Khổ cực xây tế đàn bấy lâu, giờ bị phá hủy trong phút chốc, ai mà chịu nổi!