Không hiểu Tưởng Văn Minh nghĩ ra cái kiểu pháp bảo này kiểu gì.
Sau khi pháp bảo được mang ra, Tưởng Văn Minh chọn ra mấy người từ đám đông rồi phân phát cho họ.
Người nhanh nhẹn thì dùng lựu đạn, người nhục thân cường tráng dùng shotgun, người linh hoạt cao thì dùng tiểu liên…
“Lát nữa nghe theo chỉ huy, đợi chúng đến gần rồi hãy nổ súng.”
Tưởng Văn Minh nhìn đám tu sĩ Thiền Vân Châu đang tiến đến, vung tay hô lớn: “Bắn!”
“Cộc cộc cộc.. .”
Liên tiếp những làn đạn từ súng máy, súng tự động bắn ra.
Người của Thiền Vân Châu còn chưa kịp phản ứng chuyện gì thì đã bị đánh tan tác một mảng lớn.
“Thần Uy Pháo chuẩn bị, chặn đường lui của chúng.”
Tưởng Văn Minh lại hô.
Dư Nguyên nghe vậy, liền nhanh chóng bày mấy khẩu đại pháo đã chuẩn bị sẵn, lắp đạn pháo vào.
“Bắn!”
“Oanh!”
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, ngay sau đó là một đám mây hình nấm bốc lên phía sau đám đông.
Tu sĩ Thiền Vân Châu ngơ ngác, đám tà ma cũng ngơ ngác.
Chúng không tài nào hiểu nổi, vì sao công kích của đối phương lại có thể đánh xa đến vậy?
Hơn nữa uy lực lại lớn đến thế.
Nếu đối diện có Thánh Nhân thì còn nói làm gì, nhưng rõ ràng đối phương chỉ là một đám Kim Tiên mà thôi.
Lúc nào Kim Tiên lại có lực công kích mạnh đến vậy?
“Trong tay chúng có pháp bảo quái lạ.”
Sau một đợt công kích, lập tức có tà ma phát hiện ra vấn đề.
“Rút lui trước, truyền chuyện này về, mời các trưởng lão định đoạt.”
Một đám tà ma trao đổi với nhau, rồi bắt đầu lặng lẽ rút lui về phía sau.
“Lão Ngưu, điểm cho ta mấy thằng đang bỏ chạy kia.”
Tưởng Văn Minh luôn chú ý đến chiến trường, lập tức phát hiện ra mấy tên tà ma đang muốn trốn.
Anh ta bình tĩnh gọi Thanh Ngưu Tỉnh.
“Được thôi!”
Thanh Ngưu Tinh cười nhếch mép, trực tiếp vác khẩu súng lớn lên, ngắm chuẩn.
“Phanh!”
Một tên tà ma tại chỗ bị bắn thành tro bụi.
Ngay sau đó là tên thứ hai, tên thứ ba, tên thứ tư...
Khi anh ta chuẩn bị bắn tên tà ma thứ năm, Tưởng Văn Minh giật lấy súng trong tay anh ta.
“Đừng bắn nữa, nòng súng cần phải hạ nhiệt.”
Liên tục công kích, nòng súng đã đỏ rực, bắn tiếp có khi nổ mất.
“Số liệu ghi chép xong chưa?”
Tưởng Văn Minh quay đầu hỏi Dư Nguyên.
“Đã ghi xong, về tìm thêm chút vật liệu mới, cải tiến lại thì tính năng còn có thể tăng lên nhiều.”
Một vòng diễn tập thực chiến đã bộc lộ hết những ưu điểm và nhược điểm của loại pháp bảo khoa học kỹ thuật này.
Dư Nguyên chưa từng trải nghiệm kiểu ghi chép này bao giờ.
Không chỉ phân tích, ước định tính năng, uy lực, mà ngay cả cách sử dụng, độ hao mòn cũng phải ghi chép chi tiết.
Khi tất cả số liệu được ghi chép đầy đủ, Dư Nguyên mới biết kiểu ghi chép này quan trọng đến mức nào.
Chỗ nào cần cải tiến, chỗ nào là vấn đề kỹ thuật, chỗ nào do vật liệu.
Chỉ cần liếc qua là thấy ngay những điểm bất hợp lý.
“Đã thu thập xong số liệu rồi thì động thủ thôi, không để một tên nào sống sót!”
Tưởng Văn Minh nói xong, dẫn đầu xông ra ngoài.
Những người còn lại cũng nhao nhao đi theo.
Ngay cả Hoàng Mao cũng kêu gào đòi xông lên, nhưng Bạch Trạch lo cậu ta bị ngộ thương, bèn ôm cậu ta lại.
Trận chiến chỉ kéo dài một nén nhang, hơn một vạn tu sĩ và tà ma của Thiền Vân Châu lần này đều bị tiêu diệt.
Sau khi xác nhận không còn ai trốn thoát, Tưởng Văn Minh miễn cưỡng dặn dò vài câu với thành viên Yêu tộc trấn thủ nơi này, rồi dẫn Bạch Trạch về Vạn Yêu Cốc.
Vừa về đến Vạn Yêu Cốc, Dư Nguyên liền tuyên bố bế quan, nói là có chút lĩnh ngộ, muốn cải tiến mấy món pháp bảo này.
Tưởng Văn Minh khá coi trọng nhân tài kỹ thuật như anh ta, vung tay bảo anh ta cứ yên tâm nghiên cứu, cần gì cứ nói.
Anh ta chỉ có một yêu cầu, đó là phải chế tạo thêm mấy khẩu Thần Uy Đại Pháo trong thời gian ngắn nhất.
Thứ này tuy thời gian hồi chiêu lâu, nhưng uy lực đủ lớn, dùng để gia cố phòng tuyến thì quá hợp.
Khi mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa.
Tưởng Văn Minh lúc này mới chú ý đến cậu nhóc bên cạnh Bạch Trạch.
“Ngươi mang nó theo làm gì?”
Tưởng Văn Minh nhìn Hoàng Mao, cảm thấy mắt lại bắt đầu đau.
Cẩu nhật thiết ngốc! (Chửi thầm)
“Sư phụ ở trên, xin nhận đồ nhi dập đầu.”
Hoàng Mao cũng không ngốc, thấy Tưởng Văn Minh nhìn mình, liền quỳ xuống, trịnh trọng dập đầu ba cái.
“Tình huống gì? Ta bao giờ nói muốn thu ngươi làm đồ đệ?”
Tưởng Văn Minh ngơ ngác nhìn Bạch Trạch.
“Ngay cả Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết cũng truyền cho nó rồi, còn bảo không phải muốn thu nó làm đồ đệ?”
Bạch Trạch oán trách liếc Tưởng Văn Minh.
“Ta chỉ là thấy nó thuận mắt, cảm thấy mầm non tốt thế này, để Thiết Ngốc dạy dỗ thì hơi phí.”
Tưởng Văn Minh phản bác.
“Thôi đi, ở đây không có người ngoài, đừng diễn kịch với ta. Trong người nó có Huyền Hoàng Chi Khí, chỉ có thể đi theo con đường luyện thể.
Không có Thái Dương Chân Hỏa của ngươi phụ trợ, chỉ dựa vào nó cả đời cũng khó lòng đột phá Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết, ngươi nhẫn tâm sao?”
Bạch Trạch hiểu Tưởng Văn Minh rất rõ.
Chuyện làm việc tốt không lưu danh, người khác có thể làm được, nhưng Tưởng Văn Minh thì…
“Khụ khụ... Ngươi nói có lý, mầm non tốt như vậy, nếu không có ta tự mình dạy bảo, tương lai chắc chắn phế đi, con mắt con tỉnh đấy.”
Tưởng Văn Minh vốn định thu đối phương làm đồ đệ, chỉ là vừa đánh nhau với Thiết Ngốc xong, nhắc lại chuyện này có chút không tiện.
Giờ Bạch Trạch đưa cho anh ta bậc thang, hơn nữa Hoàng Mao cũng chủ động dập đầu bái sư.
Vậy thì anh ta nhận thôi, Thiết Ngốc cũng không thể nói gì.
Đưa tay đỡ Hoàng Mao dậy, anh ta trịnh trọng nói: “Hôm nay ta thu ngươi làm đệ tử thứ ba dưới trướng ta, cái tên Hoàng Mao khó nghe quá, vi sư đặt cho con cái tên khác.
Sau này con tên là Thất Tử.”
“Đa tạ sư phụ ban tên.”
Hoàng Mao lại quỳ xuống.
“Được rồi, môn hạ của ta không có nhiều quy củ như vậy, con chỉ cần nhớ kỹ ba điểm là được.
Thứ nhất, đừng có đi khắp nơi lấy danh nghĩa của ta gây chuyện, đương nhiên nếu lỡ chọc rồi thì cũng không sao cả, cứ làm tới thôi, đánh không lại thì gọi hai sư huynh, hoặc tìm ta mách.
Thứ hai, đánh không lại thì chạy, có thể đánh hội đồng thì đừng đánh đơn lẻ, còn sống mới là người thắng cuộc.
Thứ ba, cấm đồng môn tương tàn, đây là điểm quan trọng nhất! Bất kể lý do gì, tuyệt đối không được xuống tay giết hại đồng môn, đồng tộc.
Nếu ta phát hiện con dám vi phạm, ta nhất định tự tay thanh lý môn hộ.”
Tưởng Văn Minh nói đến câu cuối, giọng điệu không tự chủ tăng thêm mấy phần.
Anh ta đang nhắc nhở Thất Tử, tránh cho cậu ta ra tay không có nặng nhẹ, lại xảy ra chuyện cắn rụng tai người khác như trước.
“Dạ, sư phụ”
Thất Tử cúi người đáp.
“Ừ, tốt, giờ nói xong chuyện chính rồi, thương lượng với con chút chuyện riêng.”
Tưởng Văn Minh đột nhiên biến đổi thái độ, cười hề hề.
“Chuyện gì ạ?”
Thất Tử ngơ ngác, còn chưa kịp phản ứng với sự thay đổi nhanh chóng trong khí chất của Tưởng Văn Minh.
“Ta nghe Thiết Ngốc nói, trong tộc con có ‘thịt thú vật không hao hụt’ có thật không?”