“Đi Đông Hải?”
Ngao Phàm ngẩn người.
"Quy Khư chi lực tuy mạnh, nhưng với Thánh Nhân mà nói, vẫn chưa đáng sợ đến vậy."
Đông Hoa Đế Quân cười, ra dáng một bậc tiền bối.
"Đã vậy, vậy nghe theo Đế Quân, chúng ta đi Đông Hải."
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, trên trời bỗng vang lên thanh âm Thần Thoại Lôi Đài.
【Thần Thoại Lôi Đài mở ra, Thần Châu phát động khiêu chiến với Tử Yên Châu, mời tuyển thủ dự thi mau chóng chuẩn bị.】
Hai người nghe vậy đều sững sờ.
"Không ngờ Thần Thoại Lôi Đài mở nhanh vậy, xem ra Đông Hải không đi được rồi. Đi thôi, đến Tử Yên Châu xem sao."
Đông Hoa Đế Quân có chút bất đắc dĩ nói.
"Đế Quân sao lại muốn đến Tử Yên Châu? Hiện giờ Thần Châu khai chiến với Tử Yên Châu, tà ma hắn phải phái người gấp rút đến tiếp viện Tử Yên Châu mới phải, chẳng lẽ chúng ta không nên tránh mặt bọn chúng sao?"
Ngao Phàm không hiểu hỏi.
"Tránh mặt? Sao phải tránh? Bọn chúng dám đến tiếp viện, ta liền giết. Yên tâm đi, bọn chúng không dám đến đâu."
Đông Hoa Đế Quân cười.
"Không dám đến? Vì sao?"
Ngao Phàm càng khó hiểu.
"Thần Thoại Lôi Đài mở, khi chưa rõ quy tắc, không ai dám phái cường giả đỉnh cấp ra tay, sợ bị người ám hại. Đây chỉ là món khai vị thôi, chiến đấu thật sự là trận thứ hai."
Đông Hoa Đế Quân nhìn thấu đáo, đoán được ngay sách lược của Doanh Châu.
Ngao Phàm dù không tin lắm, nhưng không phản bác, chỉ vâng lời, đi theo sau Đông Hoa Đế Quân.
"Đi thôi, nhanh chân may ra còn kịp xem kịch hay."
Đông Hoa Đế Quân nói xong, phất tay gọi một đám mây, bay về hướng Tử Yên Châu.
***
Một bên khác, trong một khu rừng.
Thú Thần tiện tay ném xác một tà ma sang bên, hung tợn mắng: "Lũ phế vật Doanh Châu, lâu vậy rồi mà không ai đến đóng quân ở Tử Yên Châu, giờ thì hay rồi, Thần Châu cho chúng ta một vố ngay."
"Đông Hải giờ thành cấm địa, Tử Yên Châu và Bắc Hải là hai con đường duy nhất đến Thần Châu. Bắc Hải lại thành địa bàn Yêu Đình, chúng tất nhiên không để Tử Yên Châu tồn tại."
Cửu công chúa thờ ơ đáp.
"Vậy phải làm sao? Ta thân là Giới Chủ Tử Yên Châu, không thể tránh được trận chiến này. Không có chúng giúp, ta đánh với Thần Châu thế nào?"
Thú Thần càng nghĩ càng giận, những vằn trên người bắt đầu đổi màu rực rỡ.
"Có hai lựa chọn. Một, ngươi chủ động từ bỏ Tử Yên Châu, đến giới vực khác. Hai, ngươi tử thủ Tử Yên Châu, lấy mạng kéo dài thời gian cho chúng."
Cửu công chúa vẫn thản nhiên như nữ vương, không để bụng chuyện này.
"Bảo ta tử thủ Tử Yên Châu, dựa vào cái gì?”
Thú Thần vốn tính ích kỷ tàn nhẫn, dĩ nhiên chọn trốn đến giới vực khác.
"Vậy thì đi đi, đến giới vực khác, mau chóng khôi phục thực lực, rồi tìm cách giết trở lại."
Cửu công chúa nói, chậm rãi đứng dậy khỏi tảng đá.
"Ngươi không gạt ta chứ? Ta thật sự có thể đột phá Thánh Nhân cảnh?"
Thú Thần đột ngột nhìn chằm chằm Cửu công chúa hỏi.
"Có lừa ngươi không, ngươi tự biết rõ mà. Dạo này ngươi hấp thu lực lượng tà ma, thực lực có tăng lên không?"
Cửu công chúa liếc hắn.
Thú Thần im lặng một hồi, rồi nhìn Cửu công chúa hỏi: "Ngươi sao lại giúp ta? Hay là... ngươi rốt cuộc là ai?"
"Ta? Thân phận của ta ngươi không rõ sao? Cửu công chúa Long tộc Đông Hải, một kẻ thân bất do kỷ khốn khổ."
Cửu công chúa nói, kéo tay áo, để lộ hàng mắt đị hợm trên cánh tay.
"Không! Ngươi không bị tà ma thao túng. Dù ta không biết ngươi thoát khỏi khống chế của tà ma thế nào, nhưng ta dám chắc ngươi có thể thoát khỏi ảnh hưởng của chúng."
Mắt Thú Thần dán chặt vào Cửu công chúa.
Loại người như họ, thường chủ động dung hợp với tà ma, nên giữ được ý chí.
Nhưng đổi lại, trí nhớ của họ cũng hòa lẫn với tà ma, chịu ảnh hưởng của đối phương.
Tà ma không chỉ phân cấp nghiêm ngặt, mà còn phục tùng tuyệt đối.
Đừng thấy chúng thường nuốt lẫn nhau, nhưng đó là khi thực hiện nhiệm vụ.
Bình thường, tuyệt đối không có chuyện đó xảy ra.
Nhất là tà ma cấp thấp nuốt tà ma cấp cao.
Nhưng Cửu công chúa dường như không có hạn chế đó. Nàng không chỉ tự mình nuốt tà ma để tăng thực lực, mà còn lôi kéo Thú Thần làm vậy.
Trong mấy ngày ngắn ngủi, số tà ma chết đưới tay họ không dưới trăm.
Thực lực Thú Thần không chỉ khôi phục, mà còn tăng lên đáng kể. Tiếc là cảnh giới tích lũy không đủ, không thể đột phá Thánh Nhân cảnh.
Chỉ có thể không ngừng tích lũy lực lượng trong cơ thể.
Cửu công chúa lại khác, dường như không có bình cảnh, sau khi nuốt tà ma, lực lượng vẫn tăng lên.
Đến giờ, Thú Thần không đoán được cảnh giới của nàng.
Nên khi nghe Cửu công chúa nói có cách giúp hắn đột phá Thánh Nhân cảnh, hắn mới nghỉ ngờ thân phận của nàng.
"Tà ma đúng là không khống chế được ta, nhưng không phải vì ta thoát khỏi được, mà vì chúng vốn không khống chế được ta."
"Ý gì?"
Thú Thần giật mình.
Ma Nhãn tộc tinh thần thao túng lợi hại đến đâu, hắn tận mắt chứng kiến rồi.
Nhưng giờ Cửu công chúa lại nói đối phương không khống chế được nàng?
"Vì... bí mật!"
Cửu công chúa bỗng bật cười, lộ vẻ tinh nghịch.
Thần sắc Thú Thần cứng lại, định nổi giận, nhưng khi nhìn đôi mắt yêu dị của nàng, lửa giận trong lòng tan biến.
"Hừ, vậy ta tin ngươi một lần, rời khỏi Tử Yên Châu, ngươi thấy chúng ta đi đâu thì hợp?"
"Thần Châu!”
"Ngươi đùa ta à? Người Thần Châu hận không thể nghiền ta thành tro, ngươi lại muốn ta đến Thần Châu tự chui đầu vào lưới?"
Thú Thần lập tức nổi giận.
"Ta chỉ bảo ngươi tạm thời đến Thần Châu, chứ không phải ở luôn đó."
"Ý ngươi là gì?"
Thú Thần cau mày, không đoán được ý nàng.
"Giờ Đông Hải thành cấm địa, Doanh Châu lại không đến được, Tử Yên Châu và Thiền Vân Châu chắc chắn bị Yêu tộc chú ý.
Muốn sống sót, phải đi ngang qua Thần Châu, đến U Hoang Châu, nơi đó mới hợp để chúng ta âm thầm phát triển."
Cửu công chúa nói ra kế hoạch.
"U Hoang Châu tuy tốt cho chúng ta phát triển, nhưng đừng quên đây là Thần Châu! Phòng tuyến của chúng nghiêm mật vô cùng, làm sao chúng ta vòng qua được?"
Thú Thần giờ sợ Thần Châu đến phát hãi.
Từ khi Yêu Hoang Hoành xuất thế, hắn cứ đối đầu với Thần Châu là không được lợi lộc gì.
"Thần Châu rộng lớn, chúng không thể giăng phòng tuyến khắp nơi. Chúng ta chỉ cần biến hóa một chút, không khó qua mặt chúng.
Chỉ cần đến U Hoang Châu, ta sẽ giúp ngươi đột phá Thánh Nhân cảnh.
Lời ta nói đến đây thôi, còn lại ngươi tự chọn."
Cửu công chúa nói xong, lặng lẽ đứng chờ Thú Thần lựa chọn.