Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16735 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 66
Nghe nói tôi là chiến thần..

❊ ❊ ❊

Sau khi nhận lời, Quý Tác Sơn trắng đêm không ngủ, suy nghĩ rất nhiều chuyện.

Trong trường học cơ giáp, không ai dám bắt nạt Quý Tác Sơn.

Dĩ nhiên không phải bởi vì Quý Tác Sơn quá mạnh mà là vì Triển Nhạn Triều căn bản không chấp nhận để cậu ấy giao thủ với người khác, cho nên những người khác đều ở sau lưng chê cười, bảo rằng đây không phải là Triển Nhạn Triều nuôi nhân sinh mà là nuôi cô dâu nhỏ thì đúng hơn.

Nếu là Omega mà Triển Nhạn Triều đã sớm nhìn trúng thì đương nhiên không ai dám động vào.

Mấy lời khó nghe thỉnh thoảng cũng có nhưng Quý Tác Sơn nghe thấy cũng không để trong bụng.

Nhiều năm qua, cậu đã nghe đầy rẫy lời khó nghe từ Triển Nhạn Triều, cho nên một ít nghị luận không sứt miếng da nào đối với cậu ấy mà nói cũng không tính là gì.

Mỗi khi nghe thấy đám thiếu gia đâm chọt nói xiên nói xéo, Quý Tác Sơn sẽ có chút ít kiêu ngạo mà nghĩ, Nhạn Triều đã hứa với mình, mình không phải là nhân sinh.

Bởi vì hy vọng quá nhiều cho nên Quý Tác Sơn cũng có nhiều mơ tưởng không nên có.

Triển Nhạn Triều thích cậu, điểm này Quý Tác Sơn có thể xác nhận.

Dù sao ngoại trừ cậu thì dường như không có ai cùng lứa nguyện ý khoan dung tính xấu của cậu ấy.

Loại cảm giác ‘duy nhất’ này khiến người bá đạo như Triển Nhạn Triều vô cùng yêu thích, cũng vô cùng thích ứng.

Người này yêu hận đều vô cùng cực đoan, khi hận thì chỉ tiếc không thể khoét xuống hai miếng thịt từ trên người Quý Tác Sơn, khi yêu thì quấn chặt lấy Quý Tác Sơn không rời, giương nanh múa vuốt ép Quý Tác Sơn nói yêu thích cậu ấy nhiều bao nhiêu.

Vành tai của Quý Tác Sơn hơi đỏ, nói: “Đừng nghịch.”

Triển Nhạn Triều như treo móc áo trên người cậu, cắn lỗ tai của cậu: “Nói đi rồi tôi sẽ không nghịch nữa.”

Quý Tác Sơn suy nghĩ một chút: “Tôi thích cậu giống như thích em trai em gái nhà mình.”

Triển Nhạn Triều trợn mắt: “Họ Quý này, cậu muốn ăn đòn phải không.”

Quý Tác Sơn bắt đắc dĩ nói: “Thích cậu hơn so với thích cơ giáp.”

Triển Nhạn Triều cười ha ha: “Không đủ. Không đủ không đủ không đủ.”

Quý Tác Sơn bị cậu ấy quấn lấy, không có cách nào, liền suy nghĩ một chút rồi đáp: “So với yêu thích chính mình thì tôi yêu thích cậu hơn.”

Sau đó Triển Nhạn Triều liền ôm hôn cậu ấy, hôn đến mức Quý Tác Sơn không cất lên được lời nào.

Mỗi một câu của Quý Tác Sơn cũng không phải làm bộ.

Ở trong lòng cậu ấy, Triển Nhạn Triều là chỗ dựa sau lưng mình, là cơ giáp thứ hai, cũng giống như mấy đứa em của cậu ấy, Triển Nhạn Triều là một trong những người cậu ấy coi trọng nhất.

Cậu cho rằng nếu như mình có thể trở thành Alpha hàng đầu, có thể ra khỏi nhà họ Triển, xây hai tòa nhà còn to hơn họ Triển, một nhà cho mấy em, một nhà cho Triển Nhạn Triều, miễn cho hai bên đánh nhau.

Quý Tác Sơn cậu ấy không có nguyện vọng lớn lao gì, chỉ hy vọng cùng người mình thích đứng ngang hàng, cùng đi dạo phố vào ngày đông, cùng nhau khoác chung khăn quàng cổ, chia nhau củ khoai nướng mà ăn.

…Cũng giống như khi cậu còn bé hay nắm tay chị hai, đi theo phía sau cha mẹ beta của cậu ấy sẽ nhìn thấy bọn họ như vậy.

Lời hứa đối với cậu vững chắc như núi, cho nên cậu cho rằng lời hứa của Triển Nhạn Triều đối với cậu cũng vững chắc như núi.

Nghĩ đến giấc mộng không thiết thực của mình trong quá khứ, Quý Tác Sơn cảm thấy nóng rát gò má.

Nhưng cậu có biện pháp gì đây.

Cậu bị mua về để làm nhân sinh của Triển Nhạn Triều, những năm này nhà họ Triều nuôi sống mấy đứa em của cậu, cung cấp chi phí sinh hoạt cho cậu, lẽ nào hiện tại cậu có thể nói mình không muốn làm sao.

Quý Tác Sơn đã sớm biết rõ quy tắc thi đấu cơ giáp.

Thắng thua sẽ quyết định năng lượng thuộc về ai, mà trình độ thắng thua sẽ quyết định bao nhiêu năng lượng bị dời đi.

Thảm bại, đại thắng và hòa nhau, có thể thu được tổng năng lượng khác nhau.

Có lúc một lần thảm bại cũng đủ để chuyển đi gần hết năng lượng trong cơ thể của mình.

Bởi vậy trong khi tranh tài, chỉ cần một bên chiếm ưu thế, sẽ hận không thể áp chế đối phương, đánh tới gần chết. Mà bên bị áp chế cũng sẽ dùng hết khả năng, cho dù kéo đến lúc hòa nhau rồi nhận thua vẫn tốt hơn thảm bại rất nhiều.

Dù sao sai một ly chính là đi một dặm, cho nên mỗi lần thi đấu cũng khó tránh khỏi bị tổn thương.

Cái gọi là chiến sĩ cũng chính là bồi dưỡng từ những trận đấu quyết tử như vậy.

Bởi vì mất đi hy vọng, cho nên trong trận đấu cơ giáp, Quý Tác Sơn cũng chỉ thi hành theo yêu cầu của Triển Nhạn Triều, thắng rất bình thường.

Triển Nhạn Triều rất không cao hứng: “Tại sao cậu không mạnh mẽ đánh bọn họ. Tôi còn muốn khiến bọn họ giật nảy mình kia kìa.”

Quý Tác Sơn dùng giọng điệu bình thản che giấu sự cam chịu của mình: “Nếu như biểu hiện của tôi quá nổi bật, tới lúc bị bại bởi cậu, bọn họ sẽ cho rằng là tôi cố ý nhường, sẽ hoài nghi năng lực của cậu.”

Kỳ thực không cần Quý Tác Sơn nhường, Triển Nhạn Triều cũng là một người điều khiển cơ giáp cực kỳ xuất sắc.

Đương nhiên Triển Nhạn Triều không muốn bị người hiểu lầm, cậu ôm lấy Quý Tác Sơn vào lòng, dùng ngón tay trỏ cuốn lấy sợi tóc của Quý Tác Sơn, bĩu môi nói: “Tôi cũng khổ tâm lắm. Chẳng phải là sợ cậu bỏ chạy sao?”

Quý Tác Sơn hỏi ngược lại: “Tôi chạy làm gì?”

Triển Nhạn Triều nói: “Cậu thành Alpha, chẳng lẽ không bỏ chạy sao?’

Quý Tác Sơn: “Tôi sẽ không chạy.”

Triển Nhạn Triều ôm cổ cậu, cười hì hì: “Tin cậu mới là lạ đấy, Alpha nào cũng đều có lý tưởng, đến lúc đó nhất định cậu sẽ chạy mất tăm. Làm Omega của tôi, tôi đánh dấu cậu, cậu không thể đi đâu được, cả đời là người của tôi.”

Triển Nhạn Triều bẩm sinh thiếu mất hai chữ ‘Tín nhiệm’, còn Quý Tác Sơn lại không có cách nào khiến Triển Nhạn Triều tin tưởng lời hứa của cậu là nghiêm túc.

Cậu lại không thể moi trái tim của mình ra cho Triển Nhạn Triều xem.

Vì vậy cậu chỉ có thể bình thản mà thủ thắng đến tận khi gặp phải Triển Nhạn Triều.

Ngay cả Triển Nhạn Triều cũng không nghĩ đến Quý Tác Sơn sẽ nhường như vậy, cơ giáp vốn nặng, Quý Tác Sơn ngã vào khoảng không liền bị gãy ba cái xương sườn.

Nhưng cậy ấy vẫn mạnh mẽ chống đỡ, không lộ ra chiến bại, cả trận cho dù cắn chết cũng không chịu thua, đặc biệt là cậu lại biểu hiện không chênh lệch là bao so với thời điểm thủ thắng trước đó, cho nên dù là ai cũng sẽ cảm thấy Quý Tác Sơn thua hợp tình hợp lý.

Triển Nhạn Triều đánh nửa buổi mới cảm thấy không đúng, chủ động ngừng tay nhảy ra khỏi khoang cơ giáp, chui vào trong cơ giáp của Quý Tác Sơn.

Sờ xương ngực hơi lõm xuống của cậu ấy, Triển Nhạn Triều tát cho cậu một cái bạt tai: “Cậu điên à?! Bị thương thành như vậy tại sao không ra hiệu dừng lại?!”

Quý Tác Sơn nằm trong lồng ngực của Triển Nhạn Triều, chịu đựng năng lượng và tinh thần lực dần dần tán loạn, suy nghĩ, ân tình nhiều năm như vậy, lần này trả sạch.

Trải qua gần một năm an dưỡng, Quý Tác Sơn thoái lui thành một Omega.

Trên người cậu ấy có mùi vị tin tức tố, là mùi thơm nhàn nhạt của rượu vang, còn kèm theo mùi thơm ngát của vỏ quýt.

Trong khi đó, Triển Nhạn Triều thì càng ngày càng thích mắng người.

Tin tức tố của cậu ấy là vị ngọt sữa bò, nghe có vẻ đặc biệt không có khí thế.

Chẳng qua làm Alpha vẫn tốt hơn nhiều, Triển Nhạn Triều dường như không kịp chờ để đánh dấu Quý Tác Sơn, mỗi ngày dựa vào bên cạnh cậu ấy, tuyên bố là muốn lây dính mùi vị của cậu ấy vào người.

Sau khi trở thành Omega, thân thể của Quý Tác Sơn so với trước đây quả thật có thể xưng là suy nhược, chỉ có thể để mặc cho Triển Nhạn Triều xoa nắn, thỉnh thoảng lại bị Triển Nhạn Triều đánh đập, cảm giác đau đớn quả thật khiến cậu không cách nào nhịn được.

Mỗi lần hai người kết hợp, khi không chịu nổi, Quý Tác Sơn sẽ nói với Triển Nhạn Triều là rất đau, cậu chậm một chút.

Triển Nhạn Triều bày tỏ: “Tại sao cậu lại lập dị như vậy? Trước đây cậu không phải như thế.”

Mặc dù sau này Triển Nhạn Triều sẽ hơi chú ý một chút nhưng lời này lại khiến Quý Tác Sơ vô cùng bất lực.

Trước đây…quả thật không phải như thế.

Sau nửa năm bọn họ ở bên nhau, trùng tộc một lần nữa bạo phát xâm lấn.

Thiết giáp trùng bay kín bầu trời, ùn ùn kéo tới, thành thị biến thành chiến trường, phần tay chân bằng sắt thép đã bị cụt và mảnh vỡ cơ giáp bị thiêu đốt khét lẹt nằm ngổn ngang, không phân rõ là người hay là trùng.

Đương nhiên Triển Nhạn Triều cũng phải ra tiền tuyến, nhưng suy nghĩ kỳ lạ của cậu ấy lại đến không đúng lúc.

Cậu ấy nói với Quý Tác Sơn: “Cậu theo tôi đi.”

Quý Tác Sơn dở khóc dở cười: “Tôi không đi được.”

Cậu vốn dự định cùng mấy đứa em cùng nhau rút lui xuống pháo đài dưới lòng đất, nơi đó tài nguyên phong phú, cũng có điểm tập hợp nghỉ ngơi của Omega, có thể cung cấp phục vụ toàn diện cho Omega có sức chiến đấu thấp.

Triển Nhạn Triều nói: “Tôi dẫn mấy đứa em của cậu theo cùng, cậu theo tôi đi.”

Phát hiện Triển Nhạn Triều không phải đang nói đùa, Quý Tác Sơn thật sự không biết nên nói như thế nào cho phải: “Tôi đi theo cậu làm gì đây. Hiện tại tôi không thể giúp gì cho cậu.”

Triển Nhạn Triều nói một cách đương nhiên: “Tôi muốn nhìn thấy cậu mà.”

Đối với Triển Nhạn Triều mà nói thì Quý Tác Sơn đã sớm là nhu yếu phẩm cần thiết.

Triển Nhạn Triều ra chiến trường, lẽ nào lại không mang theo khăn mặt và bàn chải đánh răng à.

Không thể thuyết phục Quý Tác Sơn, ông Triển cũng không đồng ý, khiến Triển Nhạn Triều nổi quạo, bảo rằng Quý Tác Sơn mà không đi thì cậu cũng không đi.

Quý Tác Sơn bất đắc dĩ nói: “Cậu không đi là cực kỳ vô lý.”

Triển Nhạn Triều bày ra tư thế chơi xấu: “Tôi đã làm rất nhiều chuyện vô lý rồi.”

Phát hiện người này căn bản không thể nói lý, Quý Tác Sơn không thể làm gì khác hơn là nhượng bộ, đồng thời cũng chuẩn bị một lượng lớn thuốc ức chế bỏ vào hành lý.

Trên tinh cầu, Omega phát tình sẽ tính theo kỳ, kỳ phát tình lần trước của Quý Tác Sơn vừa mới qua, nhưng dù sao vẫn phải lo chuẩn bị trước.

Nhưng hầu hết bi kịch trên đời này đều xảy ra khi bất cẩn lơ là.

Vị trí của Quý Tác Sơn vẫn luôn rất an toàn, nằm ở doanh trại hậu phương, cậu chỉ phụ trách băng bó vết thương, ăn uống và sinh hoạt thường ngày cho một mình Triển Nhạn Triều, vì để tránh tạo thành ảnh hưởng ác liệt, cậu vẫn luôn không bước chân ra khỏi cửa.

… Mãi đến tận ngày ấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »