Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 94

❊ ❊ ❊

Yến Độ không đoán ra được.

Nhưng Vân Bất Ngạ nghe tiếng chó sủa chạy tới lại đoán ra được: “Hay thật, đúng là vừa qua giờ tý vàng đã bay đi rồi!”

Nam Tầm tò mò gãi đầu gãi tai: “Bất Ngạ đạo trưởng, đạo trưởng và Quận chúa rốt cuộc đang giấu bí mật gì vậy?”

Tam Thất cười cười, lấy ra một thỏi vàng mà nàng cố ý giữ lại. Trên thỏi vàng có buộc một sợi dây đỏ. Nàng nói với Vân Bất Ngạ: “Lấy bùa Tật Phong của ngươi ra dùng đi, thứ này bay nhanh lắm đấy.”

Vân Bất Ngạ vội vàng lấy bùa ra dán cho mình, Yến Độ, Nam Tầm và Khôi Nhất.

“Hết rồi, thiếu một lá.” Hắn nhìn Tam Thất: “Lão đại chắc không cần đâu nhỉ.”

Tam Thất không nói gì, trước đây nàng có thể không cần nhưng gần đây đang trong ‘thời kỳ bị phạt’, không thể tùy tiện dùng quỷ lực.

“Ta cõng nàng.” Yến Độ nhỏ giọng nói thầm bên tai nàng.

Vân Bất Ngạ và hai người kia đều giả vờ không thấy, dời mắt đi nhưng khóe miệng lại điên cuồng cong lên.

Thấy mọi người đã chuẩn bị xong, Tam Thất rút sợi dây đỏ buộc trên thỏi vàng ra.

Khoảnh khắc tiếp theo, mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, trên thỏi vàng đó lại mọc ra một đôi cánh, vỗ vỗ rồi bay đi, tốc độ cực nhanh.

Tam Thất lập tức nhảy lên lưng Yến Độ: “Mau đuổi theo!”

Đêm khuya sương nặng, giờ tý tối đen, may mà trên đầu trăng sáng vằng vặc, mặt đất tuyết trắng phản chiếu ánh sáng, không đến nỗi không nhìn thấy đường.

Một thỏi vàng vỗ cánh bay nhanh như tên bắn, mấy người phía sau đuổi theo sát nút. Rất nhanh, Vân Bất Ngạ là người đầu tiên bị tụt lại, hết cách!

Thỏi vàng này thật quá gian xảo, nó bay đường thẳng!

Vân Bất Ngạ chạy nhanh nhưng hắn không biết khinh công!

Khôi Nhất và Nam Tầm một trái một phải kẹp lấy Vân Bất Ngạ, ba người nhảy vọt trên mái nhà đuổi theo.

Phía trước, Yến Độ cõng Tam Thất lại có vẻ vô cùng nhẹ nhàng.

Gió dài thổi bay tà váy, làm bay mái tóc dài của hai người.

Với sự trợ giúp của bùa Tật Phong, cộng thêm khinh công vốn không tầm thường của Yến Độ, khoảng cách mười mét hắn dễ dàng vượt qua.

Nửa canh giờ sau.

Thỏi vàng bay vào một phủ đệ rồi không còn động tĩnh gì nữa.

Yến Độ và Tam Thất cùng bốn người dừng lại ở con hẻm dài cách phủ đệ này không xa. Vân Bất Ngạ thở hổn hển như trâu. Hắn cẩn thận thò đầu ra nhìn, vẻ mặt phấn khích: “Hay thật! Phủ của Tam Hoàng tử!”

Ánh mắt Yến Độ lại trầm xuống, đột nhiên nói: “Trên thỏi vàng đó có Thanh Phù huyết phải không?”

Vân Bất Ngạ giơ ngón tay cái lên: “Yến ca đúng là thông minh!”

Chỉ có Nam Tầm mờ mịt, hắn nhỏ giọng hỏi Khôi Nhất: “Thanh Phù là cái gì?”

“Thanh Phù bay đi rồi lại bay về, ý nói tiền tiêu đi rồi sẽ tự bay về.” Tam Thất giải thích: “Thanh Phù là một loại côn trùng, một số thuật sĩ sẽ bắt mẫu tử Thanh Phù, dùng máu của chúng để luyện thành thuật.”

“Bôi máu của chúng lên tiền bạc, tiền bôi máu Thanh Phù mẫu thì để ở nhà, tiền bôi máu Thanh Phù tử thì mang ra ngoài tiêu. Đến đêm, tiền bôi máu Thanh Phù tử sẽ tự động bay về nhà.”

Vân Bất Ngạ liên tục gật đầu: “Đây là một loại tà thuật không chính thống, trước đây ta cũng từng nghe sư tôn nói qua, lần này mới được mở mang tầm mắt!”

Ánh mắt Yến Độ sâu thẳm: “Tam Hoàng tử rất giỏi tích trữ tài sản, trong kinh thành có nhiều sản nghiệp của hắn.

Tiền Tiểu Ngũ tiêu đi lại bay về phủ của Tam Hoàng tử, chứng tỏ những thỏi vàng này là Tiểu Ngũ lấy được từ tay Tam Hoàng tử.”

“Tam Thất, ban ngày nàng nói, bảo Tiểu Ngũ gom đủ năm ngàn lạng vàng, có phải trên năm ngàn lạng vàng đó đều có máu Thanh Phù không?”

Tam Thất gật đầu, nhìn hắn: “Ta bảo hắn gom đủ năm ngàn lạng là vì trên tay hắn bây giờ chỉ có năm ngàn lạng. Số tiền hắn nộp đi, còn nhiều hơn thế…”

Mi mắt Yến Độ giật giật, đáy mắt hiện lên vẻ âm u.

Vân Bất Ngạ không hiểu: “Ý gì vậy? Ngũ Hoàng tử còn phải nộp tiền cho ai nữa sao?”

“Nguồn tiền của Hoàng tử đến từ bổng lộc hoàng gia và ban thưởng trong cung, phần này đương nhiên không phải nộp thuế cho triều đình. Nhưng nhà họ Yến có không ít sản nghiệp…”

Những lời còn lại Yến Độ không nói rõ mọi người cũng hiểu.

Hộ quốc Yến thị, đó là công lao tích lũy bao đời, tử tôn nhà họ Yến chỉ còn lại một mình Yến Độ, sự giàu có của hắn không cần phải nói.

Và Yến Hoàng hậu năm đó là nữ nhi duy nhất của nhà họ Yến sau mấy thế hệ, là bảo bối được cả nhà cưng chiều. Nghe nói khi bà gả cho Hoàng thượng, của hồi môn của nhà họ Yến có thể bằng nửa quốc khố!

Yến Hoàng hậu chỉ có Thái tử, Ngũ Hoàng tử, Thất công chúa là ba người con. Yến Hoàng hậu dù chỉ để lọt chút gì qua kẽ tay cho con cái chơi đùa cũng là một con số khủng khiếp!

Rõ ràng, Ngũ Hoàng tử sở hữu cả núi vàng nhưng số tiền có thể động vào chỉ có năm ngàn lượng vàng, bản thân điều này đã rất kỳ lạ!

Nhưng so với việc tiền của hắn bị người khác lừa đi, điều phiền phức hơn là, thông qua tay hắn, phần thuế bạc nộp vào quốc khố, nếu khoản tiền này không cánh mà bay…

Yến Độ đột nhiên ôm chặt lấy Tam Thất.

Tam Thất bị hắn làm cho sững sờ, chỉ nghe hắn nói: “Cảm ơn nàng, Tam Thất.”

“Bây giờ ta phải vào cung gặp cô mẫu, lần này nàng không chỉ cứu mạng Tiểu Ngũ!”

Yến Độ vội vã rời đi.

Tam Thất gãi đầu, thấy Vân Bất Ngạ và hai người kia đều dùng ánh mắt mờ ám nhìn mình cười không ra tiếng, nàng rùng mình một cái, ghét bỏ nói: “Các ngươi ăn phải cóc à?

Khí tức và ánh mắt sao lại bẩn thỉu như vậy?”

Vân Bất Ngạ và hai người kia: “…”

Được rồi, là chúng ta lục căn không tịnh! Chúng ta bẩn!!

Hoài Đế không có nhiều con, tính cả Thái tử thì tổng cộng cũng chỉ có năm nhi tử, nhưng lại có đến bảy nữ nhi. Vừa hay Ngũ Hoàng tử và Thất công chúa là một cặp song sinh đều xếp cuối trong thứ tự.

Hoài Đế đối với nữ nhi đa phần là cưng chiều, nhưng đối với nhi tử thì yêu cầu nghiêm khắc hơn, trước khi chưa đến tuổi trưởng thành đều không được ra khỏi cung mở phủ riêng.

Hiện tại chỉ có Tứ hoàng tử và Ngũ Hoàng tử còn ở trong cung.

Vì vậy Yến Độ vào cung ngay trong đêm báo cho Yến Hoàng hậu biết chuyện này. Không lâu sau, Ngũ Hoàng tử từ Trường Lạc cung của mình bị lôi đến Trường Xuân cung.

Cửa Trường Xuân cung đóng chặt.

Yến Hoàng hậu cầm gậy chỉ vào Ngũ Hoàng tử đang trốn sau lưng Yến Độ, ôm chặt đùi hắn không buông: “Ngươi cút ra đây nằm xuống cho lão nương!”

“Mẫu hậu! Mẫu thân! Không được đánh, không được đánh nữa! Yến Độ… biểu ca hôm nay mới đánh con một trận, người mà đánh nữa thì hài nhi thật sự phế mất!”

“Biểu ca! Biểu ca, ca cứu đệ với!”

Mặt Yến Độ không cảm xúc: “Cô mẫu…”

Yến Hoàng hậu mắt đẹp chứa đầy sát khí: “Ngươi dám cầu tình cho tiểu tử này ta đánh luôn cả ngươi!”

Yến Độ: “Cứ thẩm vấn rõ ràng trước đã rồi đánh sau cũng không muộn, hắn cũng không chạy được đâu.”

Ngũ Hoàng tử không thể tin nổi, Yến Độ ngươi còn là người không?!

Yến Hoàng hậu ném cây gậy đi, chỉ vào Ngũ Hoàng tử: “Nói! Ngươi khai thật cho lão nương, ngươi lấy tiền bạc trong tay ngươi đi làm chuyện tốt gì với Tam Hoàng tử!”

Ngũ Hoàng tử lau nước mắt, hắn cũng tủi thân, nửa đêm bị lôi từ trong chăn ra, đến Trường Xuân cung lại bị đánh một trận vô cớ: “Con có làm gì đâu… những khoản tiền đó, nhi thần…”

Dưới sự áp chế huyết mạch của Yến Hoàng hậu, Ngũ Hoàng tử lắp bắp nói rõ nguyên do.

Hóa ra là Tam Hoàng tử mượn tiền hắn, tính lãi bảy phân cho hắn. Phải biết rằng những kẻ cho vay nặng lãi ngoài chợ cũng chỉ tính lãi năm phân! Lãi bảy phân này, quả thực là mang tiền đến cho hắn!

Ngũ Hoàng tử sao có thể không động lòng được, qua lại vài lần đã cấu kết với Tam Hoàng tử.

“Mẫu hậu, nhi thần chỉ cho tam ca mượn tiền thôi, tam ca cũng trả lãi đúng hạn, nhi thần thật sự không biết mình sai ở đâu!”

Yến Hoàng hậu nghe xong, ngẩn ngơ nhìn hắn, một lúc lâu sau mới hít sâu ba hơi, ngón tay run rẩy, bà lẩm bẩm: “Chẳng lẽ lúc ta mang thai ngươi ăn nhiều óc heo quá, nếu không thì cục thịt trên cổ ngươi sao lại mọc thành óc heo được?”

Ngũ Hoàng tử: “…”

“Lãi bảy phân! Sở Khế hắn là tiền nhiều không có chỗ đốt nên mới háo hức mang đến cho ngươi? Ngươi không có chút nghi ngờ nào à?”

Ngũ Hoàng tử lộ vẻ do dự: “Mẫu hậu nói tam ca muốn hại nhi thần? Nhưng mà con chỉ cho hắn mượn tiền thôi, hắn nhiều nhất là quỵt tiền của con không trả, còn có thể hại con thế nào nữa?”

Yến Hoàng hậu: “…”

Yến Độ liếc nhìn Ngũ Hoàng tử, thấy vẻ ngu ngốc và mờ mịt trong veo trên mặt hắn, cũng im lặng.

“Nếu hắn quỵt hết tiền của ngươi thì sao?”

Ngũ Hoàng tử: “Sao có thể! Ta lại không phải đồ ngốc!”

Yến Độ lặng lẽ nhìn hắn.

Vẻ mặt Ngũ Hoàng tử dần dần không còn giữ được nữa.

Yến Độ không nhanh không chậm nói ra chuyện tiền Thanh Phù.

Sắc mặt Ngũ Hoàng tử biến đổi không ngừng, hắn đột ngột bò dậy từ dưới đất: “Ngươi, ý ngươi là, tất cả tiền của ta đều không còn là của ta nữa?

Cứ đến đêm là sẽ mọc cánh bay đến tay tam ca!”

Yến Độ: “Tiền của ngươi đã qua tay hắn một năm, còn chưa đủ để hắn biến tất cả tiền bạc thành tiền Thanh Phù sao?”

Sắc mặt Ngũ Hoàng tử khó coi đến cực điểm.

Hắn nghĩ đến việc trước Tết tam ca lại tìm hắn mượn một khoản tiền lớn, năm ngàn lạng vàng trên tay hắn là tiền lãi tam ca trả trước cho hắn.

Lúc đó hắn còn rất đắc ý, cảm thấy tam ca này thật là nghĩa khí…

Giờ nhìn lại, té ra hắn hoàn toàn bị xem như heo để giết thịt!

“Nếu chỉ là vì tiền của ngươi thì thôi.” Giọng Yến Độ khẽ khàng: “Cô mẫu cho ngươi không ít sản nghiệp, những khoản thuế bạc qua tay ngươi nộp vào quốc khố nếu không cánh mà bay…”

“Sở Dụ, ngươi có nghĩ đến hậu quả của mình sẽ là gì không? Cô mẫu, Thái tử, Tiểu Thất và nhà họ Yến sẽ có hậu quả gì không?!”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »