Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6424 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

Yến Độ lĩnh hai người về Tướng quân phủ.

Một người là ma ma kỳ cựu trong cung đã trải qua hai triều đại: Thường ma ma.

Người kia là cung nữ do chính Yến Hoàng hậu chọn lựa: Sơn Tra.

Thường ma ma có một gương mặt không dễ chọc, mắt tam bạch, mày xếch, gò má cao đều có đủ, dù chỉ dùng ánh mắt bình thường nhìn người khác cũng mang lại cảm giác “bọn bây bay đều là súc sinh hạ tiện”.

(Mắt tam bạch: chỉ kiểu mắt mà tròng trắng lộ rõ ở ba phía quanh con ngươi.

Mắt tam bạch thường được cho là mắt của người có nội tâm phức tạp, dễ có tính cách cực đoan, lạnh lùng, khó đoán, thậm chí gian xảo, tàn nhẫn nếu kết hợp với ánh mắt sắc lạnh, lông mày dữ, gò má cao.) Sơn Tra thì lại hoạt bát lanh lợi, không giống người từ trong cung ra, mang một vẻ tự do tự tại, linh động.

Sau khi Thường ma ma và Sơn Tra lần lượt hành lễ với Tam Thất.

Người trước đi thẳng vào vấn đề: “Lão nô phụng chỉ đến dạy dỗ Quận chúa, ngày tháng còn dài, xin Quận chúa toàn lực phối hợp với lão nô.”

Tam Thất chớp chớp mắt, nhìn về phía Yến Độ.

Yến Thiếu tướng quân hiếm khi chọn làm một “kẻ hèn”.

“Ta…đi thay y phục trước.”

Tam Thất trơ mắt nhìn Yến Thiếu tướng quân chuồn mất, ánh mắt chạm phải đôi mắt tam bạch của Thường ma ma, khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ lập tức nở một nụ cười ngoan ngoãn ngọt ngào.

Thường ma ma không hề động lòng, lạnh lùng lên tiếng: “Trước khi lão nô dạy Quận chúa quy củ, muốn tìm hiểu một chút về quá khứ của Quận chúa, để tiện dạy tùy theo năng lực.”

Tam Thất tò mò: “Thường ma ma muốn biết gì ạ?”

“Cứ nói về việc Quận chúa trước đây sống ở Ngu gia như thế nào đi?”

Tam Thất không thấy có gì không thể nói, liền thành thật trả lời.

Ban đầu, Thường ma ma và Sơn Tra vẫn giữ vẻ mặt không đổi. Càng nghe Tam Thất kể, sắc mặthi người càng biến đổi.

Đến khi Tam Thất kể đến chuyện mình từng cứu Thái hậu trong cung, sau khi được đưa về Ngu gia lại bị ném vào phòng củi, Ngu Mẫn Võ suýt nữa bóp chết nàng, cuối cùng nàng “giả chết”, rồi bị coi như một cái xác, cuốn trong một manh chiếu rách vứt ra khỏi cửa phủ…

Rầm!

Thường ma ma đập bàn đứng dậy, khuôn mặt hung ác như lệ quỷ.

Tam Thất nuốt nước bọt, Khôi Nhất đứng bên cạnh cũng căng thẳng. Hắn liếc thấy Điếu Điếu đang trốn sau lưng mình, ánh mắthi: Ngươi là một con quỷ, ngươi trốn cái gì?

Điếu Điếu: Hung dữ quá! Mặt của ma ma già đó dọa chết quỷ rồi!

Khôi Nhất: Ngươi chửi người thật bẩn, trước khi nói lời quỷ quái này, ngươi nhìn lại xem lưỡi mình dài bao nhiêu đi…

Thường ma ma: “Người lành bị bắt nạt, ngựa hiền bị người cưỡi!

Ngu gia bắt nạt người quá đáng, hôm nay Liễu thị kia phải quỳ khắp kinh thành xin lỗi Quận chúa, bài học đầu tiên lão nô dạy Quận chúa, chính là làm thế nào để đánh nát miệng của tiện nhân!”

Không đợi Tam Thất mở lời, Thường ma ma quả quyết rằng nàng sẽ sợ hãi lùi bước, mặt mày dữ tợn nói: “Quận chúa, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân, tuyệt đối không được có lòng nhân từ của nữ nhân!”

Tam Thất: “…Được.”

Thường ma ma thở phào nhẹ nhõm. Trước khi bà đến, Hoàng thượng đã dặn đi dặn lại, nhất định phải làm cho vị tiểu Quận chúa này cứng cỏi lên!

Hiện tại xem ra, tính cách tiểu Quận chúa quá mềm mỏng, thảo nào bị người nhà họ Ngu bắt nạt.

Nhưng vấn đề không lớn, dạy một người nên người không dễ, dạy “hư” một người thì quá đơn giản!

“Vậy thì dùng bữa trước đã.” Thường ma ma nói, vỗ tay một cái, lập tức có người vào bày biện bữa ăn: “Quận chúa ăn nhiều một chút, hôm nay có một trận chiến khó khăn phải đánh, ra tay cũng là việc tốn sức.”

Tam Thất ngoan ngoãn gật đầu, Khôi Nhất ở bên cạnh thắp nến.

Thường ma ma và Sơn Tra đều nhìn qua.

Mặt Khôi Nhất không đổi sắc nói: “Mắt của Quận chúa không tốt.”

Thường ma ma lo lắng, biểu hiện ra mặt, vẻ mặt liền trở nên hung dữ: “Có phải ở Ngu gia bị ngược đãi hỏng mắt không?”

Tam Thất: “…Phải.”

Nàng vì Ngu gia mà thành người nửa sống nửa chết, ăn cơm phải thắp nến, nói gọn lại sao không phải là bị Ngu gia làm hỏng mắt chứ?

Thường ma ma hít một hồi thật sâu: “Lão nô ghi nhớ rồi.”

Khôi Nhất cảm thấy gáy mình lành lạnh.

Vị Thường ma ma này ở trong cung chắc chắn cũng là một nhân vật đáng gờm!

Sau khi Tam Thất dùng bữa xong, nói muốn về phòng thay y phục, đợi lúc thay đồ xong ra ngoài thì thấy Thường ma ma và Sơn Tra đã đợi sẵn ở ngoài.

Nếu nói có gì thay đổi thì là khóe mắt Thường ma ma không biết vì sao lại ươn ướt, trong mắt đầy những tia máu đỏ, trông như một con lệ quỷ mắt đỏ, càng thêm hung dữ.

Điếu Điếu bay đến bên cạnh nàng, chỉ vào Sơn Tra, ngấm ngầm ra hiệu một động tác viết lách rồi lại chỉ lên trời, làm động tác một con bồ câu bay đi.

Tam Thất im lặng một lúc, cúi đầu mỉm cười.

Ma ma ‘độc ác’ và tiểu cung nữ ‘hoạt bát ngây thơ’ à.

Hai vị này từ trong cung gửi đến, xem ra đều rất thú vị… đều không giống như vẻ bề ngoài.

Ngu gia đã trải qua một đêm nước sôi lửa bỏng.

Từ lúc Liễu thị bị bắt vào cung đến lúc bà ta bị khắc chữ, đánh trượng rồi đưa về, ba phụ tử Ngu Kính ngồi chết trân ngoài cửa phòng Liễu thị đến sáng mà vẫn chưa hoàn hồn.

Trời sáng rồi, ba người vẫn cảm thấy như giấc mơ chưa tỉnh.

Sao cơn ác mộng này lại dài đến thế…

Người đánh thức ba người họ khỏi “ác mộng” chính là người từ trong cung đến.

Sau đêm qua, những hạ nhân đã ký khế ước bán thân của Ngu gia cũng nhân lúc đêm khuya mà trốn đi hết.

Người trong cung đến gõ cửa không ai trả lời liền phá cửa vào.

Ba phụ tử Ngu gia kinh hãi thất thần, khi nghe Hoàng thượng hạ lệnh cho Liễu thị đi ba bước quỳ một lạy đi vòng quanh kinh thành một vòng để xin lỗi Tam Thất, ba người càng như bị sét đánh.

Ngu Mẫn Võ buột miệng nói: “Làm gì có chuyện mẫu thân quỳ lạy nữ nhi, Ngu Tam Thất nó không sợ trời đánh sao?”

Tiểu thái giám phụng chỉ đến giám sát nghe mà bật cười.

“Đây là thánh chỉ của Hoàng thượng, các ngươi còn dám kháng chỉ sao?”

“Ngu Liễu thị tội ác tày trời, Hoàng thượng đã đại phát từ bi.

Hơn nữa, Minh Hoa Quận chúa tôn quý biết bao, nàng ấy đã không còn quan hệ gì với Ngu gia các ngươi, một tội phụ như Ngu Liễu thị cũng dám mạo xưng là thân thích sao?”

Ngu Mẫn Võ sau khi mở miệng cũng biết mình đã lỡ lời, mặt mày tái mét không dám phản bác nữa.

Tiểu thái giám hừ lạnh một tiếng: “Lôi Ngu Liễu thị ra! Một tội phụ, cho bà ta một đêm nghỉ ngơi đã là ân điển của trời rồi!”

“Hoàng thượng còn có chỉ dụ, Ngu Kính là phu quân, lại dung túng cho thê tử làm bậy, nhi tử bất hiếu bất nghĩa, biết mẫu thân phạm lỗi mà không khuyên can.

Ba phụ tử Ngu gia phải đi theo vòng quanh thành.

Đã là một nhà thì phải cùng hưởng vinh nhục.”

Ngu Kính sắp ngất.

Tiểu thái giám lạnh lùng nói: “Yến Thiếu tướng quân đã nói, nếu ngất thì buộc vào đuôi ngựa, kéo cũng phải kéo cho hết cả vòng.”

Ngu Kính lập tức đứng thẳng người.

Người nhà họ Ngu không vui.

Nhưng dân chúng kinh thành thì vui lắm~ Cả một năm chưa được xem náo nhiệt gì, mấy ngày gần đây đều được xem đủ~ Mặt Liễu thị bị khắc chữ, trên người còn mặc bộ y phục dính màu từ ngày hôm qua, lưng đã bị đánh nát, vải dính vào thịt nát, mỗi bước đi đều là một sự giày vò.

Bà ta đau đớn vô cùng, nhưng giống như lời Tam Thất đã nói.

Bà ta không chết được.

Bà ta hận không thể tắt thở ngay lập tức, nhưng mỗi khi bà ta cảm thấy mình sắp chết lại có “một hồi” thổi lên phổi, lại làm bà ta sống lại.

Đi ba bước quỳ một lạy, mỗi lần quỳ xuống đều là một sự tra tấn. Tiếng cười nhạo, chế giễu, khinh bỉ của những người xung quanh như bùn đất ném đầy lên người bà ta, khiến bà ta ngạt thở.

Bà ta há miệng, gió lùa vào cổ họng như dao cắt.

Bà ta không thể biện minh cho mình, dường như trong cõi u minh đã có quỷ thần định tội cho bà ta rồi, điều duy nhất bà ta có thể nói chỉ là một câu: “Ta sai rồi, ta không xứng làm mẫu thân.”

Phụ tử Ngu gia đi theo sau, như chuột chạy qua đường, họ lấy tay áo che mặt, hoàn toàn không dám nhìn ai.

Hai bên đường chen chúc toàn dân chúng xem náo nhiệt.

Trên tầng hai tửu lâu ở ngã ba, Tam Thất chống cằm nhìn xuống, mắthi nheo lại, thì thầm:”Cảnh tượng quen thuộc quá…”

“Ngày đó ta bị Ngu gia vứt ra đường như một cái xác, người xung quanh cũng chỉ trỏ như vậy.”

Khóe mắt Tam Thất mang theo ý cười.

Phong thủy xoay vần, xoay đến chết đi sống lại, xoay thật đẹp mắt!

Phía sau.

Thường ma ma nhìn bóng lưng của Tam Thất, vẻ mặt hung dữ đến cực điểm, bà đột nhiên cúi đầu, tự tát mình một cái, đánh cho nước mắt chảy ngược vào trong.

“Quận chúa người quá mềm lòng…”

“Trong hoàn cảnh này người nên vỗ tay khen hay mới phải, sao người có thể buồn bã đau lòng, đồng cảm sâu sắc, chìm đắm trong quá khứ đau buồn như vậy…”

“Người nhà họ Ngu đã làm tổn thương trái tim người, người nhà họ Ngu đáng chết! Đáng chết!!”

Khôi Nhất và Điếu Điếu đều nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Thường ma ma, nhìn thấy cảnh “ma ma độc ác” rơi lệ, một người một quỷ đều im lặng.

Vị “ma ma độc ác” này tại sao lại có sự hiểu lầm thần kỳ như vậy về Quận chúa (Tam Thất đại nhân) chứ!!

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »