Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6662 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Đêm đen gió lớn.

Một bóng người mặc y phục đỏ như máu vụt qua con phố phủ đầy tuyết.

“Yêu nghiệt! Chạy đâu cho thoát!”

Một thân ảnh tròn trịa như viên bánh trôi mè đen đuổi theo sau, tuy thân hình tròn vo nhưng động tác lại rất nhanh nhẹn.

Vị đạo sĩ tên là Vân Bất Ngạ dán bùa “Tật Phong” trên người, hông giắt thanh kiếm gỗ đào, vẻ mặt đầy tự tin, đêm nay hắn nhất định sẽ tiêu diệt yêu nghiệt kia, rửa sạch nỗi nhục ngày trước!

Bóng đỏ kia vụt vào một hẻm nhỏ, Vân Bất Ngạ đuổi theo thì bóng ấy đột ngột dừng lại.

Trong lòng hắn lập tức dấy lên dự cảm bất an, theo bản năng rút kiếm lùi lại nhưng lưng đã chạm vào tường.

Tiêu rồi…

Trên gương mặt tròn trịa như bánh trôi rịn ra một giọt mồ hôi lạnh.

Bóng đỏ quay lại, Vân Bất Ngạ cuối cùng cũng nhìn rõ được đối phương.

Bên trong áo bào đỏ rỗng tuếch, chẳng có ai cả. Thứ gọi là yêu nhân kia, kỳ thực không phải người mà là một con quỷ mặc huyết y!

Hơn nữa con quỷ này còn vô cùng hung hãn!

Vân Bất Ngạ cảm giác như xương cốt mình sắp bị nó nghiền nát—đây là quỷ thế, là uy áp mà chỉ lệ quỷ mới có.

Với khả năng hiện tại của hắn, căn bản không thể đối phó được!

Quỷ mặc huyết y lướt về phía hắn, huyết y không ngừng phình to, sắp bao trùm lấy hắn.

Đúng lúc đó, một thanh trường kiếm bất ngờ đâm tới từ phía sau Vân Bất Ngạ, nhắm thẳng vào con quỷ mặc huyết y. Đồng thời, một sức mạnh kéo mạnh hắn ngược trở ra sau.

Hàn quang lóe lên suýt nữa làm mù mắt Vân Bất Ngạ, hắn thấy được Yến Độ, suýt nữa bật khóc!

“Yến ca!”

Yến Độ thuận tay ném hắn ra xa.

“Ái dà!” Vân Bất Ngạ lăn một vòng rồi ngẩng đầu lên, thấy quỷ mặc huyết y né được kiếm của Yến Độ, ánh mắt nó chợt trở nên hung hãn, huyết y hoàn toàn mở rộng, muốn nuốt chửng Yến Độ.

“Yến ca tránh ra!”

“Yến Độ, ngồi xuống!”

Hai giọng nói vang lên cùng lúc.

Yến Độ không chút do dự ngồi xổm xuống, thiếu nữ từ phía sau nhẹ nhàng bay lên, đạp lên vai hắn.

Khoảnh khắc ấy, dù không hề trao đổi, nhưng hai người như có tâm ý tương thông.

Yến Độ bất ngờ đứng bật dậy, nội lực dồn vào vai, cơ bắp rung lên, Tam Thất mượn lực nhảy lên gần mười trượng, thân ảnh khựng lại trên không, dao chặt xương vung lên quá đỉnh đầu.

Vân Bất Ngạ ngửa đầu nhìn, miệng há hốc như quả trứng ngỗng.

Xoẹt—— Tiếng vải rách vang lên liên tục, thiếu nữ như sao băng rơi xuống, một dao chém đôi huyết y.

Lúc tiếp đất, dưới chân nàng như có luồng khí vô hình đỡ lấy, hạt tuyết xung quanh bị chấn động bắn tung lên.

Nàng kết ấn thật nhanh, bóng của nàng hóa thành một vùng bùn đen lan rộng, từ trong bóng tối vươn ra những cánh tay đen sì, xé tấm huyết y thành từng mảnh, lôi vào vũng bùn.

“Sắc lệnh! Phong!”

Theo tiếng hô của nàng, những mảnh huyết y kia như những cánh tay máu muốn trốn khỏi địa ngục, cuối cùng bị các xúc tu bóng tối kéo xuống vũng bùn đen như dây xích câu hồn.

Tuyết rơi, mọi thứ trở lại yên tĩnh.

Vân Bất Ngạ ngồi phệt trên tuyết, ngây ra nhìn bóng lưng của Tam Thất, như hóa đá.

Tam Thất đã giải quyết xong lệ quỷ mặc huyết y nhưng vẻ mặt lại chẳng hề vui vẻ.

Yến Độ xác nhận nàng không bị thương, thấy nàng không vui liền hỏi: “Sao vậy?”

Tam Thất thở dài: “Đó chỉ là một con quỷ sai bị người ta điều khiển. Sau khi ta tiêu diệt nó, cảm giác rõ ràng là sức mạnh điều khiển bị cắt đứt. Yêu nhân thật sự đứng sau vẫn còn ẩn mình.”

Yến Độ không hề tỏ vẻ thất vọng, ngược lại còn an ủi: “Không sao, lần này hắn tính kế thất bại, chắc chắn sẽ còn ra tay, chúng ta còn cơ hội bắt được hắn.”

Tam Thất gật đầu thật mạnh, sờ sờ bụng, đôi mắt sáng rực.

Thật ra cũng không phải phí công vô ích.

Nàng lại cảm thấy no bụng rồi~ Hóa ra, ngoài việc ăn hương hỏa, ăn… ừm, nuốt quỷ vật cũng có thể làm nàng no!

Yến Độ chú ý đến hành động nhỏ của nàng, Tam Thất chớp chớp mắt với hắn, Yến Độ nhướng mày, hai người không cần nói cũng hiểu ý.

“Trời ơi! Ca của ta! Tỷ của ta! Sư tôn của ta! Trời ơi mẫu thân ơi!”

Vân Bất Ngạ từ dưới đất bò dậy, lăn tới chỗ Tam Thất, nhìn nàng như nhìn tiên nữ.

“Quận chúa tỷ ơi, tỷ rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy!”

“Cái con quỷ mặc huyết y đó rõ ràng là một lệ quỷ, mà tỷ chỉ một dao là giải quyết xong? Còn cả chiêu pháp lúc cuối là chú diệt quỷ gì vậy, sao ta chưa từng thấy bao giờ?”

Tam Thất chưa vội trả lời, nàng phát hiện Vân Bất Ngạ vẫn chưa nhận ra điều dị thường của cái bóng nàng.

Yến Độ bất ngờ quát lớn: “Ta bảo ngươi ở yên chờ bọn ta ra, ngươi tự tiện hành động cái gì?!”

Vân Bất Ngạ lập tức câm như hến, gãi đầu cười trừ: “Ta… thấy con quỷ mặc huyết y kia thì kích động quá, ta vừa nhìn là nhận ra nó ngay—chính nó hôm trước tới Ngũ Đạo Quán dùng âm quỷ khống chế ta, thù mới hận cũ dâng lên đầu…”

Yến Độ lạnh giọng: “Hai mươi trượng quân côn.”

Vân Bất Ngạ trố mắt: “Ta đâu phải lính dưới trướng huynh!”

“Ba mươi.”

Vân Bất Ngạ quỳ gối trượt luôn: “Ta nhận đánh! Ta đáng bị đánh! Đánh đánh đánh!”

Tam Thất cất dao sau lưng, thúc giục: “Về nhà rồi đánh cũng chưa muộn, đi đi đi, không nhanh là lỡ mất trò vui đó!”

“Chuyện này cứ để ta!” Vân Bất Ngạ vội lấy bùa “Tật Phong” dán lên chân mỗi người.

“Yến ca, một lá bùa đổi được mười quân côn không?”

Yến Độ nắm tay Tam Thất kéo đi, liếc hắn một cái: “Bốn mươi.”

Vân Bất Ngạ: “…” Ờ thôi, còn thiệt luôn hai lá bùa, cái tên đại ma đầu này!

Tại Chu phủ, lúc này còn náo nhiệt hơn cả gánh hát Nam Khúc.

Ngưu phu nhân dẫn theo một đám nữ quyến, theo chân hai gia nhân nhà họ Chu đi thẳng vào hậu viện. Vừa đến trước cửa phòng đã nghe thấy bên trong vang ra những âm thanh khó nghe không lọt tai.

Đôi mắt của Ngưu phu nhân sáng rực như ngọn đèn chói lọi trong đêm đen!

Chu lão Phong quân vừa nghe thấy tiếng ấy, suýt nữa ngất xỉu. Giọng của Liễu thị thì không nhận ra, nhưng nhi tử ruột thì sao mà không nhận ra được?!

Bà định sai người vào ngăn cản nhưng Ngưu phu nhân như diều hâu cái, hai tay vung lên tát bay bọn hạ nhân ra rồi một cước đá toang cửa phòng.

Chỉ thấy bên trong, hai thân ảnh đang quấn lấy nhau, cuồng nhiệt chẳng khác gì sấm sét đánh giữa đất trời. Giường không đủ vật lộn, cả hai còn lăn ra đất quằn quại.

Thực ra cũng chỉ là thân thể dán chặt vào nhau, đủ mọi tư thế loạn xạ chứ chưa làm đến chuyện thực sự.

Cũng trách Chu Thượng thư, mới ngoài bốn mươi mà đã… bất lực!

“Trời đất ơi!!!” Ngưu phu nhân hét lên đầy phấn khích: “Không còn thể thống gì nữa rồi! Đạo đức suy đồi! Cô nam quả nữ mà dám làm ra loại chuyện này!!”

Trước kia Liễu thị từng nói gì về Yến Độ và Tam Thất, giờ Ngưu phu nhân trả lại còn nặng hơn gấp đôi!

Mắt Chu lão Phong quân tối sầm, ngất ngay tại chỗ.

Âm thanh hít khí không ngớt, các nữ quyến mặt đỏ bừng, tay thì che mặt, khăn cũng đưa lên, nhưng tay thì hở kẽ, khăn thì quá mỏng, thật sự không che nổi cảnh tượng nóng bỏng bên trong~ Giống như một gáo nước lạnh dội xuống, là Điếu Điếu xé lá bùa phá chú mà Tam Thất đã chuẩn bị sẵn từ trước, còn Liễu thị đang cố sức giúp Chu Thượng thư “trỗi dậy” thì rùng mình một cái, đầu óc tỉnh táo hẳn.

Thượng thư cũng tỉnh lại.

Hai người chạm mắt nhau.

Một người hét chói tai.

Một người la thảm thiết!

Trong góc còn có Điếu Điếu cười khặc khặc quái dị.

Ngoài cửa có tiếng kinh hô, Liễu thị mặt trắng bệch quay đầu lại.

Thiếu nữ dùng tay che miệng, bước ra từ phía sau đám đông, vẻ mặt đầy ngạc nhiên, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng lại ánh lên vẻ trêu chọc không che giấu: “Chà chà, xem ra thật sự phải đổi cách xưng hô, gọi Ngu phu nhân là Chu di nương rồi~”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »