Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 85

❊ ❊ ❊

Trong lòng Yến Độ có một cảm giác ‘quả nhiên là vậy’.

Kế hoạch ban đầu của Tam Thất chính là chờ chuyện ở huyện Tuyết kết thúc hoàn toàn sẽ đưa hắn về thôn Hoàng Tuyền một chuyến.

Bây giờ chuyện ở huyện Tuyết vừa mới tạm lắng đã xuất hiện nữ quỷ chặn đường cầm theo bức tượng gỗ heo mèo, cứ như là… có người cố tình làm chậm bước chân họ trở về thôn Hoàng Tuyền.

“Tam Thất, nàng có thấy nữ quỷ này xuất hiện quá trùng hợp không?”

“Yến Độ, ta thấy chuyện hôm nay quá trùng hợp.”

Hai người gần như nói cùng lúc, bốn mắt nhìn nhau, cả hai cùng bật cười.

“Chính vì quá trùng hợp, quá không đúng nên ta mới phải xem xem rốt cuộc kẻ nào đang giở trò sau lưng.” Tam Thất nói: “Ngài không biết đâu, Đại Vương hung dữ lắm, bức tượng gỗ này treo trên cổ nó, trừ khi nó tự nguyện nếu không không ai có thể lấy xuống được.”

Yến Độ biết con mèo mập tên Đại Vương đó, hồi nhỏ Tam Thất đã từng kể với hắn.

Được mệnh danh là bá chủ thôn Hoàng Tuyền, nam nữ lão ấu hay thậm chí là chó trong thôn không ai dám trêu vào nó.

Ngay cả Tam Thấthi nhỏ cũng từng bị Đại Vương cho ăn đòn.

“Nói trước về chuyện nữ quỷ nhờ nàng làm đi, bà ta đã không phải muốn kêu oan báo thù, vậy thì muốn làm gì?”

“Bà ta nhờ ta cứu nhi tử bà ta.” Tam Thất nhìn Yến Độ: “Nhi tử bà ta ngài cũng quen.”

Yến Độ nhướng mày: “Ai?”

“Vệ Chước.”

Yến Độ hơi sững người nhưng rất nhanh mày hắn lại chau xuống.

Thấy vết nhăn giữa hai lông mày của hắn, Tam Thất không nhịn được, đưa tay lên búng một cái: “Yến tiểu lão đầu, lại nhíu mày.”

Yến Độ bị nàng búng đến ngửa ra sau, không nhịn được “hít” một tiếng, đồng tử cũng giãn ra, cái búng trán này đúng là không hề nương tay!

Tam Thất lặng lẽ rụt móng vuốt về, giấu sau lưng gãi gãi, trên mặt lộ ra nụ cười vừa vô tội vừa lấy lòng, he he, ra tay hơi nặng rồi ha~ xin lỗi nha~ Yến Độ vừa tức vừa buồn cười, hắn xoa xoa giữa hai lông mày, thở dài nói: “Nếu là Vệ Chước, chuyện này e là phiền phức rồi.”

Nữ quỷ chặn đường tìm Tam Thất tên là Chu Tuyết Oánh, chính là mẫu thân của Vệ Chước.

Nghĩ đến những sự thật về Võ Quốc công phủ mà Chu Tuyết Oánh đã tiết lộ, Tam Thất lại nhớ lại tướng mạo quan sát được trong lần chạm mặt ngắn ngủi với Vệ Chước.

Tam Thất thở dài: “Đúng là phiền phức.”

Với tính cách của Vệ Chước, nếu biết được sự thật, e là Võ Quốc công phủ sẽ không còn một ai sống sót…

Đám rác rưởi ở Võ Quốc công phủ chết không đáng tiếc nhưng Vệ Chước không đáng vì những kẻ đó mà mất mạng!

Cho nên Chu Tuyết Oánh mới vội vã tìm nàng cứu nhi tử như vậy? Là bên Vệ Chước sắp điều tra ra sự thật rồi sao?

Những sự thật tàn khốc mà Chu Tuyết Oánh thà chết, thà bị gán cho cái danh ‘tư thông với người khác’ cũng không muốn tiết lộ…

“Thời gian trước có người ngấm ngầm giúp chúng ta thổi bùng ngọn lửa, dùng chuyện huyện Tuyết để kích động dân chúng, chuyện của Sở Thiện Nghi có thể kết thúc nhanh như vậy cũng có công lao của người này.”

Tam Thất đột nhiên nói: “Yến Độ, ta không thích nợ ân tình.”

Yến Độ nhìn nàng, đột nhiên đưa tay ra đáp trả một cái búng trán đầy uy lực. Tam Thất cũng bị hắn búng đến ngửa ra sau, đôi mắt đẹp mở to nhìn hắn.

Đau! Quá!!

“Để cho nàng nhớ lâu.” Yến Độ chỉ vào trán mình đã bị búng đỏ, trong mắt là nụ cười trả thù thành công nhưng giọng nói lại vô cùng nghiêm túc: “Ta đã nói rồi, nàng muốn làm gì thì cứ làm.”

Nàng bảo vệ người khác.

Ta bảo vệ nàng.

Huống hồ… chuyện này liên quan đến Vệ Chước.

Yến Độ cụp mắt xuống, khẽ nói: “Ta nợ Vệ Chước một món nợ.”

Sau chuyện ở huyện Tuyết, cung nhân và cấm quân ở Nam Sơn hành cung đều bị thay đổi một loạt, nhóm người Vệ Chước đương nhiên cũng nằm trong số đó.

Trong xe ngựa, Vệ Viêm nhìn tấm lưng máu me đầm đìa của Vệ Chước, thở dài nói: “Ta thật sự không hiểu ngươi nữa, việc gì phải đi đắc tội với Thái hậu.”

“Thái hậu không giữ được thanh danh cuối cùng cho Sở Thiện Nghi, vốn đã tức giận, ngươi còn cố tình để bà ta biết chính ngươi đã cho người gây náo loạn trong kinh thành…”

Vệ Viêm thực sự không hiểu nổi: “Tuy bây giờ Thái hậu không thể cách chức ngươi nhưng bà ta bắt ngươi đóng cửa suy nghĩ nửa năm, e là Hoàng thượng bên kia cũng sẽ không nói gì, nửa năm thời gian đủ để người khác thay thế ngươi rồi.”

Vệ Chước nhắm mắt: “Vậy thì nửa năm này ngươi cố gắng một chút, sớm ngày thay thế ta đi.”

“Vệ Chước!” Vệ Viêm nổi giận: “Trong mắt ngươi ta là loại người đó sao?”

“Lòng người cách một lớp da bụng, ta lại không phải là giun trong bụng ngươi, sao biết ngươi là loại người nào?” Vệ Chước nhắm mắt, giọng điệu châm biếm.

Mặt Vệ Viêm biến sắc, tức giận nói: “Vệ Chước! Ngươi— Ta không nên lo cho sống chết của ngươi!” Hắn tức giận ném lọ thuốc trong tay đi, cho dừng xe ngựa rồi bỏ đi thẳng.

Vệ Chước mặt không biểu cảm ra lệnh ra ngoài: “Đi.”

Xe ngựa lại chuyển bánh, Vệ Chước nhặt lọ thuốc lên, cắn mở nút chai rồi bôi loạn xạ lên lưng, cũng không quan tâm có bôi trúng vết thương không, lại qua loa băng bó vài vòng rồi mồ hôi đầm đìa mặc ngoại bào vào.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại.

Vệ Chước nhíu mày, hắn còn tưởng Vệ Viêm, kẻ mềm lòng kia, lại quay lại, vừa định tiếp tục ‘lời lẽ cay độc’ để đuổi người đi, vừa mở mắt ra, hai bóng người đã vụt lên xe ngựa.

“Các người—” Sắc mặt Vệ Chước hơi thay đổi.

Tam Thất: “Hắn bị thương khá nặng, người cũng đang sốt.”

Yến Độ: “Ta bôi thuốc cho hắn, nàng đừng nhìn.”

Tam Thất: “Câu nệ nhiều thế làm gì, hắn bị thương ở lưng chứ có phải ở mông đâu, ngài ôm chặt hắn vào.”

Tam Thất trực tiếp dán một lá bùa định thân lên trán Vệ Chước rồi đẩy hắn mặt đối mặt với Yến Độ.

Yến Thiếu tướng quân mặt không biểu cảm giữ chặthi vai Vệ Chước, tư thế như đang bê một cái thùng gỗ.

Vệ Chước hai mắt trợn trừng: “Các người làm gì… ưm—”

Tam Thất lại dán một lá bùa khác lên gáy hắn, Vệ Chước không nói được nữa.

Sau đó Vệ Chước chỉ cảm thấy thân trên mát lạnh, áo của hắn đã bị lột ra.

Gương mặt diễm lệ của Vệ Thống lĩnh lập tức đen như đít nồi, ánh mắt nhìn Yến Độ gần như muốn giết người.

Sắc mặt của Yến Thiếu tướng quân cũng chẳng khá hơn là bao.

Hai người một lạnh một nóng, tuyết lạnh đối đầu lửa nóng, đều mang vẻ mặt muốn đâm chết đối phương.

Động tác Tam Thất nhanh nhẹn đồng thời cũng không hề có chút ‘thương hoa tiếc ngọc’ nào, rất thô bạo dùng nước tuyết tùng bách rửa sạch vết thương cho Vệ Chước, sau đó như rắc gia vị, đổ bột thuốc ào ào lên lưng hắn.

“Yến Độ, viên thuốc này ngài cho hắn uống đi, đừng để hắn nôn ra, đắt lắm đấy.”

Yến Thiếu tướng quân nhận lấy viên thuốc, đôi mắt phượng của Vệ Chước tràn đầy sát khí, như thể đang nói: Ngươi thử động vào ta xem?!

Yến Độ cười lạnh, bóp cằm hắn, ‘rắc’ một tiếng, trực tiếp bẻ trật khớp, nhét viên thuốc vào miệng hắn, ‘rắc’ một tiếng nữa lại nắn khớp lại cho Vệ Chước rồi vỗ vào yết hầu của hắn một cái.

Các loại ngoại lực ập đến tới tấp, Vệ Chước ‘ực’ một tiếng nuốt viên thuốc xuống rồi không tự chủ được mà ho sặc sụa.

Tam Thất ở phía sau cứ “Ai da ai da” không ngớt: “Rách vết thương rồi, lại chảy máu rồi! Yến Độ, ngài dịu dàng chút đi!”

“Ồ.”

Yến Độ nhìn chằm chằm Vệ Chước sắp tức chết, đôi mắt đào hoa đầy áp bức, cười như không cười đe dọa: “Vệ Thống lĩnh muốn ta dịu dàng một chút hay là ngươi tự giác một chút?”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »