Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6428 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 80

❊ ❊ ❊

Yến Độ nhạy bén đến mức nào, chỉ là một chút manh mối cũng đủ để hắn nhận ra điều không ổn.

Tam Thất chân trước vừa đi, chân sau hắn đã gọi Nam Tầm vào.

“Ưng Vệ gần đây đang làm gì?” Yến Độ hỏi. Nếu là phái người đi ‘thôn Hoàng Tuyền’ đưa thư, Yến Độ cảm thấy mình chắc chắn sẽ không tùy tiện chỉ định người mà chỉ có thể điều động Ưng Vệ.

Nam Tầm còn tưởng Thiếu tướng quân gọi mình vào để tính sổ, nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm.

Hắn gãi đầu, trong óc như có một màn sương mù, nhưng chỉ là một khoảnh khắc hỗn loạn hắn lại trở lại bình thường.

“Ưng Vệ không phải vẫn luôn chờ lệnh ở ngoài thành sao? Thiếu tướng quân có việc gì cần giao phó ạ?”

“Một thời gian trước, không bảo ta họ đi đưa thư sao?”

“Không có ạ, chuyện nhỏ như đưa thư sao Thiếu tướng quân lại điều động Ưng Vệ được? Lại chẳng phải công văn khẩn tám trăm dặm…”

Yến Độ xác định đã có vấn đề.

Quả nhiên, một khi dính dáng đến ‘thôn Hoàng Tuyền’, mọi chuyện sẽ trở nên bất thường.

Trong cõi địa phủ dường như có một đôi mắt vẫn luôn dõi theo hắn và Tam Thất. Sức mạnh đó đang che giấu sự tồn tại và bí mật của ‘thôn Hoàng Tuyền’.

Thư không gửi đi được.

Vậy Tam Thất còn có thể trở về thôn Hoàng Tuyền không?

‘Thôn Hoàng Tuyền’ có thật sự tồn tại trên cõi đời này không?

Yến Độ nghĩ đến nhiều hơn nữa. Sức mạnh đó cản trở hắn điều tra về thôn Hoàng Tuyền, cản trở Tam Thất nhớ lại quá khứ, rốt cuộc là có mưu đồ khác hay là mang thiện ý?

Nếu hắn tiếp tục truy tra liệu có ảnh hưởng đến Tam Thất không?

Lần đầu tiên trong đời Yến Độ do dự trước một việc.

Trong lúc hắn đang suy tư thì Vân Bất Ngạ đã trở về.

Trông Vân Bất Ngạ lúc này như viên chè trôi nước vỡ nhân, quầng thâm mắt như bị ai đấm cho một trận. Vừa vào cửa phòng Yến Độ, hắn ta đã ngáp liên tục.

“Ta không xong rồi, ta sắp chết yểu rồi, Yến ca, đói quá, cho ta ăn!! Cho ta ăn!!”

Tiếng gào thét của hắn ta khiến đầu óc Yến Độ đau nhức.

Yến Độ ra hiệu cho Nam Tầm, người sau nhanh chóng mang đến cho Vân Bất Ngạ một bàn đầy thức ăn, không được tinh xảo nhưng tuyệt đối đủ no.

Vân Bất Ngạ ăn như hổ đói, nhưng chỉ vừa nhét vào bụng hai cái màn thầu, một cái thủ heo thì đã bắt đầu ợ hơi một cái rồi kêu lên: “Lạ thật! Sức ăn của ta không thể nhỏ như vậy được!”

Nam Tầm gật đầu: “Đúng vậy, thường ngày Bất Ngạ đạo trưởng phải ăn cả thùng cơ mà!”

“Một thùng sao đủ được! Lần này ta còn thổi tắt cả một ngọn dương hỏa, theo lý mà nói bây giờ ta phải xử lý mười cân cơm, hai mươi cái thủ heo, mười con gà, tám con vịt mới có sức lực chứ!”

Nam Tầm: … Hình như đã tìm ra lý do tại sao ngươi được gọi là ‘Bất Ngạ’ (Không Đói) rồi. Chẳng lẽ tên của ngươi là kỳ vọng của trưởng bối dành cho ngươi sao?

Sức ăn này, nhà ai nuôi cho nổi!

“Vân Hạc đạo trưởng chẳng lẽ vì sợ bị ngươi ăn cho sạt nghiệp mới tìm cớ vân du tứ hải để trốn đi…” Nam Tầm nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Thế mà cũng bị ngươi đoán ra, Nam Tầm ngươi thông minh thật đấy!”

Nam Tầm: “…” Hóa ra thật sự đơn giản như vậy sao?!

Yến Độ quan sát Vân Bất Ngạ, nghĩ đến điều gì đó: “Ngoài việc không đói ra còn có thay đổi nào khác không?”

Nhắc đến chuyện này Vân Bất Ngạ liền hưng phấn: “Nói ra đừng ghen tị nhé Yến ca! Đạo hạnh của ta tăng rồi! Há há há! Tin được không! Bây giờ ta có thể vẽ ra bùa Tứ Phương Tiến Bảo chỉ trong một hồi!”

Phải biết rằng, trước khi đến huyện Tiết, dù có vắt kiết sức hắn cũng không vẽ ra được lá bùa đó!

Yến Độ nói đầy ẩn ý: “Ngươi nên cảm ơn Tam Thất.”

Vân Bất Ngạ ngớ ra rồi mới phản ứng lại—phải rồi, phải cảm ơn Quận chúa nãi nãi!

Báo thù cho bao nhiêu dân chúng chết oan ở huyện Tiết, diệt trừ yêu nhân, đều là công đức cả!

Huống chi chuyến đi trên con đường âm dương này đã mở mang tầm mắt.

Vân Bất Ngạ còn nhớ lại ngọn lửa quỷ đã bùng cháy trên vai trái của mình ở huyện Tiết.

Ngọn lửa quỷ đó cực kỳ nặng nề nhưng sức mạnh lại vô cùng mạnh mẽ.

Lần này đạo hạnh của mình tăng lên, không chừng ngọn lửa đó mới là mấu chốt…

“Trời đất ơi, Quận chúa nãi nãi của chúng ta rốt cuộc có lai lịch gì thế này…” Vân Bất Ngạ chép miệng: “Nàng ấy mạnh đến mức phi lý, ta còn nghi ngờ nàng ấy không phải người nữa.”

Yến Độ không để tâm đến lời hắn, nhưng có một số chuyện có lẽ Vân Bất Ngạ có thể giải đáp cho hắn.

“Ngươi theo Vân Hạc đạo trưởng tu hành nhiều năm, biết được bao nhiêu về chuyện địa phủ?”

Vân Bất Ngạ gãi đầu: “Chuyện quỷ thần đâu thể tùy tiện hỏi han, sư tôn của ta cũng kín miệng như bưng về chuyện này.

Nhưng mà ta từng nghe ông ấy nhắc qua, nói rằng những năm gần đây quỷ vật ngày càng nhiều nhưng quỷ sai lại ngày càng ít, gần như không thấy nữa.”

“Lão nhân gia ông ấy đi vân du tứ hải, một là vì nuôi không nổi ta nữa, hai là cũng muốn đi điều tra chuyện này.”

Yến Độ trầm tư, một tia u ám lướt qua đáy mắt, hắn kín đáo nhắc nhở: “Những chuyện này ngươi có thể hỏi Tam Thất nhiều hơn, có lẽ sẽ có ích cho việc tu hành của ngươi.”

“Yến ca nói đúng! Đùi của Quận chúa nãi nãi ta nhất định phải ôm chặt không buông! Sau này ta chính là nội tôn của tỷ ấy!”

Yến Độ liếc nhìn hắn với vẻ ghét bỏ.

Quỷ sai ít đi, và ‘thôn Hoàng Tuyền’ không thể dò xét, có lẽ có mối liên hệ nào đó.

Nếu hắn không thể đích thân nhắc nhở Tam Thất, vậy thì thông qua miệng người khác thì sao?

Vân Bất Ngạ có đạo hạnh, hơn nữa hắn không biết về ‘thôn Hoàng Tuyền’, liệu có thể lách luật để tiết lộ chút gì đó cho Tam Thất không?

Yến Độ hiếm khi gắp cho Vân Bất Ngạ một đũa thức ăn: “Ăn nhiều vào, ăn cho no.”

Vân Bất Ngạ bất giác rùng mình, luôn cảm thấy Yến ca khi ôn hòa thật đáng sợ… Ánh mắt hắn nhìn mình sao lại giống như đang nhìn thịt heo trên thớt, thèm thuồng thế nhỉ?

Bên kia.

Tam Thất đẩy cửa vào phòng mình, ngay khoảnh khắc đóng cửa lại, nàng quay đầu nhìn về phía chiếc bàn phía sau.

Một con dao sáng loáng đang nằm trên bàn.

Tam Thất bước tới nhặt con dao chặt xương lên, nàng nheo mắt: “Không phải chạy rồi sao, còn quay về làm gì?”

Trên sống kiếm hiện ra ba chữ: —— Hê hê hê.

Dù không có hình người nhưng vẻ nịnh nọt và lấy lòng vẫn ập đến.

Tam Thất không hề động lòng: “Ngươi rốt cuộc là dao của Tiết thẩm hay là dao của Huyết Trì Nương Nương?”

Con dao chặt xương: —— Đều là đều là ~ Tam Thất nhướng mày, cười lạnh: “Còn giả ngây giả ngô? Cũng được, ngươi không nói đúng không, vậy ta ném ngươi vào hố xí cho tỉnh táo lại.”

Thân con dao chặt xương rung lên dữ dội: Độc ác, độc ác quá!

—— Không thể nói, sẽ chết dao đó! Sẽ gãy đó!

Chỉ mấy chữ này hiện lên, trên thân cứng rắn của con dao chặt xương bỗng xuất hiện một vết xước, như một lời cảnh cáo và phản phệ nào đó.

Con dao chặt xương: —— Hu hu, đau đau.

Ánh mắt Tam Thất trầm xuống, không thể nói sao?

Xem ra, chỉ có thể về thôn hỏi Tiết thẩm rồi.

“Trên con đường âm dương cũng xuất hiện một từ đường Nương Nương, là sao vậy?”

“Có phải Huyết Trì Nương Nương ở trong đó không?”

Tam Thất lại ném ra mấy câu hỏi, con dao chặt xương bắt đầu giả chết.

Tam Thất hít một hồi thật sâu, trong mắt lóe lên ánh sáng: “Huyết Trì Nương Nương dùng phần lớn sức lực để bảo vệ Thất công chúa có phải vì cao dưỡng dung không?”

Con dao chặt xương run rẩy, nhanh chóng hiện ra một chữ ‘Phải’ rồi chữ máu lại nhanh chóng biến mất.

Tam Thất thầm nghĩ: Quả nhiên, Thất công chúa đã dùng cao dưỡng dung mà nàng đưa, còn Vân Tương là cung nữ thân cận của Thất công chúa, có lẽ cũng đã chạm vào cao dưỡng dung.

Cho nên những người khác hộ tống Thất công chúa về kinh đều gặp nạn, chỉ có Thất công chúa và Vân Tương còn một tia hy vọng sống sót.

Mà cao dưỡng dung là do nàng làm…

Trong cao dưỡng dung có một vị thuốc dẫn gọi là ‘huyết dư thán’, là tóc người sau khi bào chế mà thành. Tam Thất đã dùng tóc của chính mình.

Nói cách khác, Huyết Trì Nương Nương bảo vệ Thất công chúa… là vì nàng?

Tam Thất đang suy nghĩ thì Vân Bất Ngạ đến. Nhìn thấy con dao chặt xương, Vân Bất Ngạ cũng ngạc nhiên: “Dao Dao về rồi à?”

Tam Thất “Ừm” một tiếng, ném con dao chặt xương sang một bên, nàng đánh giá Vân Bất Ngạ một lượt, cười nói: “Chúc mừng, trong họa có phúc rồi.”

“Phúc khí này cũng là do Quận chúa nãi nãi người cho đó ạ, nãi nãi ơi~” Vân Bất Ngạ làm bộ tiến tới, Tam Thất giơ tay từ chối, quyết không nhận nội tôn này.

“Vâng vâng vâng, xem cái miệng của ta này~ Gọi là nãi nãi chẳng phải nói người già đi sao! Sau này người chính là lão đại của ta! Lão đại làm ơn, ngàn vạn lần đừng bỏ rơi tiểu đệ ta nhé~”

Trên sống con dao chặt xương hiện ra bốn chữ: Đồ không biết xấu hổ ~ Tam Thất liếc thấy liền bật cười.

“Hê hê, lão đại người cười rồi, ta coi như người đã công nhận tiểu đệ này của người rồi nhé!”

“Được rồi, đừng dẻo miệng nữa, ta đang có chuyện muốn hỏi ngươi, về chuyện con đường âm dương ngươi biết được bao nhiêu?”

Vân Bất Ngạ gãi đầu: “Yến ca vừa nãy cũng hỏi ta…” Hắn thuật lại những gì đã nói với Yến Độ cho Tam Thất nghe. Sau khi nghe xong Tam Thất im lặng hồi lâu.

Đợi đã.

Tam Thất đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Nàng vội vã chạy ra ngoài, vừa chạy vừa vỗ đầu, sao lại quên mất được chứ!

Yến Độ đã nói, hồi nhỏ ngài ấy từng bị ly hồn.

Lúc mới thấy từ đường Nương Nương ở huyện Tiết, phản ứng của Yến Độ cũng rất không đúng, dường như ngài ấy cũng đã từng thấy từ đường Nương Nương, có thể nói chính xác trong từ đường thờ tượng thần chứ không phải bài vị!

“Yến Độ!”

Thấy Tam Thất đi rồi quay lại, Yến Độ hơi ngạc nhiên, trong lòng dấy lên một tia mong đợi.

Là Vân Bất Ngạ ‘lách luật’ thành công rồi sao?

Tam Thất nắm lấy tay Yến Độ: “Ngài cũng từng thấy từ đường Nương Nương, đúng không?”

“Đã thấy.” Hai chữ này nói ra vô cùng trôi chảy.

Tim Yến Độ đập thình thịch, hắn nắm lấy tia kẽ hở này, định nói tiếp: “Ta từng cùng nàng…”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »