Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6532 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

Yến Độ ôm đi một chậu đỗ quyên Vân Cẩm.

Vẫn còn lại năm chậu chưa mang đi, trước khi rời đi hắn còn nghiêm túc dặn dò Lam Nguyệt ma ma phải chăm sóc cẩn thận mấy chậu còn lại.

Yến Hoàng hậu đau lòng ôm lấy ngực, lúc này mới giật mình nhận ra điều gì đó, lập tức đứng dậy chỉ tay ra cửa: “Lời cuối cùng của tiểu tử hỗn xược đó là có ý gì?

Không lẽ nó còn đang nhắm đến mấy chậu đỗ quyên còn lại?”

“Không đúng.” Yến Hoàng hậu đi đi lại lại: “Thẩm mỹ như con chó đất của nó làm sao biết thưởng hoa, đây là mượn hoa kính Phật.”

Lam Nguyệt ma ma không kìm được mà cười.

Cả kinh thành này ai mà không khen tướng mạo của Thiếu tướng quân sánh ngang với tiên nhân trên trời.

Những năm đầu cũng vì tướng mạo này mà nhiều người đều cảm thấy hắn không phải là người luyện võ.

Đám công tử nhà quyền quý trong kinh thành từng lấy đó làm trò cười, nhưng sau đó đều lần lượt bị Yến Độ treo lủng lẳng lên cây, từ đó mới ngoan ngoãn lại.

“Lão nô nghĩ hoa này chỉ có thể là tặng cho vị Minh Hoa Quận chúa đó.” Lam Nguyệt ma ma dừng lại một chút, nói: “Nương nương, có cần lão nô đi dò hỏi thêm về con người của vị Quận chúa đó không?”

Yến Hoàng hậu xua tay: “Không cần, lần trước tiểu tử đó vào cung đã nói rồi, tiểu cô nương đó là ân nhân cứu mạng của nó.”

“Nàng cứu mạng Yến Độ chính là đã cứu mạng bản cung, cả Hộ Quốc Yến thị đều ghi nhớ ơn này!”

“Huống hồ, chuyện cần điều tra, chẳng phải đã sớm tra rõ rồi sao?”

“Nhà họ Ngu đó chính là một ổ hổ sói, một tiểu cô nương như nàng có can đảm đoạn tuyệt, hành động này tuy có trái với đạo hiếu…” Yến Hoàng hậu dừng lại, đảo mắt: “Nhưng gặp phải loại người thân như thế thì nói gì đến đạo hiếu?

Chẳng qua là Hoàng thượng bây giờ đang đề cao hiếu đạo, thân phận của bản cung không tiện công khai ủng hộ, nếu không những lão già cổ hủ trong triều lại nhảy dựng lên.”

Lam Nguyệt ma ma dở khóc dở cười: “Nương nương…”

“Được rồi, biết rồi biết rồi, một mẫu nghi thiên hạ phải chú ý thể thống.” Yến Hoàng hậu ngồi lại vị trí, cười nói: “Chuyện của người trẻ cứ để họ tự xử lý.”

“Ta còn mong có người có thể khiến tiểu tử hỗn xược Yến Độ đó động lòng phàm.

Nhà họ Yến chỉ còn lại nó là độc đinh, Hoàng thượng muốn ban hôn cho nó mà cứ vừa nhắc đến ban hôn là nó lại chạy đi đánh giặc dẹp loạn!”

“Năm đó nó lén lút đi tòng quân, bản cung ngày đêm không ngủ được, chỉ sợ nó sẽ…”

Yến Hoàng hậu nói đến chuyện này, lồng ng/ực lại một trận phập phồng.

Lam Nguyệt ma ma vội vàng an ủi: “Bây giờ biên ải đã yên ổn, quốc thái dân an, Thiếu tướng quân không cần phải ra chiến trường nữa, nhất định sẽ bình an vô sự.”

“Bình an là tốt nhất…”

Hoàng hậu thở dài, nét u sầu phủ lên mi tâm: “Sang năm nó đã mười chín rồi…”

Lam Nguyệt ma ma cũng lộ vẻ lo lắng.

Đúng vậy, mười chín rồi.

Năm đó Vân Hạc đạo trưởng đã từng nói, Thiếu tướng quân cứ đến số chín là gặp kiếp nạn, mà kiếp nạn năm mười chín tuổi là hung hiểm nhất.

Nếu vượt qua được, tương lai một đường bằng phẳng, nếu không vượt qua được, chỉ sợ…

“Vẫn chưa tìm thấy tung tích của Vân Hạc đạo trưởng sao?”

Lam Nguyệt ma ma lắc đầu.

Yến Hoàng hậu thở dài: “Cho thêm người đi, nhất định phải tìm thấy đạo trưởng trước cuối năm.”

“Nương nương yên tâm, Hoàng thượng bên đó cũng rất quan tâm đến chuyện này, vẫn luôn cho người tìm.”

Yến Hoàng hậu gật đầu, cố gắng nở một nụ cười: “Ngày phu thê Sở Nguyên Kỳ bị xử trảm, cứ để ngươi đi giám sát, cũng xem xem tiểu tử đó có thể làm ra ‘bất ngờ’ gì.”

“Tiện thể thay bản cung xem xét đứa trẻ tên Tam Thất đó.”

Yến Hoàng hậu dặn dò: “Đừng làm người ta sợ.”

Bà ho một tiếng, ngồi thẳng dậy: “Bản cung là một trưởng bối hiền lành, cả triều đình đều biết.”

“Vâng vâng vâng.” Lam Nguyệt ma ma cố nén cười.

Hoàng hậu nương nương chẳng phải là ‘hiền lành như nước’ sao, ai dám nói bà không hiền lành chứ?

……

Ngày phu thê Sở Nguyên Kỳ bị xử trảm, bên ngoài Ngọ môn đã sớm đông nghịt người.

Dân thường đứng sau hàng rào xem hành hình, các quan lại quyền quý thì được phân chia ngồi trên các đài quan sát ở hai bên.

Một chiếc xe ngựa dừng lại, bên trong chính là lão Bác Viễn Hầu phu nhân và nội tôn của bà.

“Thiên Bảo, ông trời có mắt, hôm nay để đôi chó má đó bị chém đầu, đây là phụ thân con ở trên trời có linh, phù hộ cho chúng ta.” Lão phu nhân mặt đầy vẻ hả hê khi báo được thù.

Sở Thiên Bảo những năm nay tuy tuyên bố với bên ngoài là nội tôn của ma ma nhưng vẫn luôn ở bên cạnh Hầu lão phu nhân, được ăn sung mặc sướng nên mới mười tuổi mà đã béo mập núc ních, đôi mắt tam giác không biết giống ai, tuổi còn nhỏ mà trong mắt đã có ánh độc.

“Nội tổ mẫu yên tâm, tôn nhi đã đặc biệt mang theo mấy con chó hoang, đợi đôi gian phu gian phụ đó bị chém đầu sẽ cho chó hoang ăn xác của họ, để họ chết không toàn thây!”

“Tốt!” Hầu lão phu nhân không kìm được mà hít sâu mấy hơi, lại yêu thương sờ đầu to của hắn ta: “Hai đứa tiện nhân đó chắc chắn sẽ chết, nhưng hôm nay chúng không phải là trọng điểm.”

“Kế mẫu của con hôm nay cũng sẽ đến xem hành hình…” Hầu lão phu nhân nhắc đến Hứa tam nương tử liền có chút khinh miệt: “Hoàng thượng thương xót nó, ban cho nó ân điển, để nó nắm giữ tước vị của Hầu phủ chúng ta.”

“Đợi nó về Hầu phủ, con chính thức thừa kế tước vị, cứ nuôi nó ở hậu viện là được.”

“Con yên tâm, có nội tổ mẫu trông chừng nó, nó nhất định sẽ an phận.”

“Nội tổ mẫu yên tâm, đợi tôn kế thừa tước vị, bà ta cũng không thể làm khó tôn nhi được.” Sở Thiên Bảo kiêu ngạo nói: “Tôn nhi nghe nói bà ta đã bị hủy dung, Mạnh thị đã khắc chữ trên mặt bà ta, thật không biết hôm nay bà ta còn ra ngoài làm gì, đúng là làm mất mặt Hầu phủ chúng ta.”

Hầu lão phu nhân đối với điều này cũng rất không vui, bà đã gặp Hứa tam nương tử, hai chữ “dâm phụ” khắc trên mặt bà nhìn rất rõ!

Người ta nói không có lửa làm sao có khói, Hứa tam nương này nếu đoan chính thì Mạnh thị đó sao lại khắc hai chữ này lên mặt nó?

Không chừng chính là Hứa tam nương này đã quyến rũ Sở Nguyên Kỳ mới khiến đôi gian phu gian phụ đó đầu độc Nguyên Nhược của bà!

Nếu không chúng lấy đâu ra can đảm?

Đã đầu độc Nguyên Nhược của bà, sao lại để lại Hứa tam nương, để nó sống đến bây giờ?

Trong mắt Hầu lão phu nhân, phu thê Sở Nguyên Kỳ đáng chết nhưng Hứa tam nương, trưởng tức không biết giữ phẩm hạnh này cũng đáng chết!

Nhưng bà không vội xử lý Hứa tam nương, đợi đối phương trở về Bác Viễn Hầu phủ, lúc đó bà có rất nhiều cách để đối phương sống không bằng chết!

Trọng điểm hiện tại vẫn là tước vị!

Lão phu nhân được Sở Thiên Bảo đỡ xuống xe ngựa, lên đài xem hành hình.

Người của Định Bắc Hầu phủ đã đến từ sớm, Hứa tam nương tử đầu đội khăn voan, cả người được che trong lớp vải trắng.

Bà và Hứa lão Thái quân ngồi cùng nhau, thấy lão phu nhân đến, cả hai mẫu tử đều không có ý chào hỏi.

Hứa Trường Lưu thậm chí còn không khách khí mà trợn mắt.

Vẻ mặt lão phu nhân có chút không vui, nội tôn Sở Thiên Bảo bên cạnh lại càng lộ rõ vẻ mặt khó chịu nhưng bị lão phu nhân kéo lại, hắn ta vẫn nén giận, cố gắng nở một nụ cười, tiến lên chào hỏi Hứa tam nương tử.

“Con chào mẫu thân.”

Cơ thể Hứa tam nương tử khẽ run, hoàn toàn là vì ghê tởm, vì tức giận mà run.

Hứa lão Thái quân cũng hận không thể lập tức bóp c.ết đôi tổ tôn độc ác này.

“Ta vẫn chưa về Hầu phủ, vẫn chưa xứng đáng với tiếng mẫu thân này của ngươi.” Hứa tam nương tử cố nén giận nói.

Lão phu nhân vội nói: “Đây chẳng phải là chuyện sớm muộn sao?

Tam nương, hôm nay là ngày Nguyên Nhược được báo thù, nếu nó thấy đứa trẻ Thiên Bảo này chắc chắn sẽ thích, con cứ nhận tiếng mẫu thân này đi.”

Dưới lớp khăn voan, răng Hứa tam nương tử gần như nghiến nát.

Sở Nguyên Nhược dĩ nhiên là thích rồi, đây chính là ngoại thất tử của ông ta mà!

Nhớ đến lời dặn của Tam Thất, Hứa tam nương tử nén giận rồi lại nén giận: “Đúng vậy, hôm nay là ngày báo thù, linh hồn của Sở Nguyên Nhược chắc chắn sẽ đến xem!”

Lão phu nhân nhíu mày, cảm thấy phản ứng của cả nhà Định Bắc Hầu phủ có chút không đúng.

Sở Thiên Bảo cũng mới 10 tuổi, biết mình sắp trở thành Hầu gia, tâm thái đã sớm phình to như một quả bóng.

Hắn ta vốn đã coi thường Hứa tam nương, cảm thấy người mẫu thân trên danh nghĩa này đã không còn trong sạch, sau này e rằng sẽ trở thành vết nhơ của mình.

Thấy Hứa tam nương không muốn để ý đến mình, trong lòng hắn ta sinh ra ác ý, lúc quay người đi đã khẽ huýt sáo một tiếng.

Mấy con chó hoang được hạ nhân dắt lập tức đứng dậy, ra vẻ muốn xông tới.

Giọng nói của thiếu nữ lạnh lẽo, như mang theo sương tuyết mà đến.

“Ở đâu ra thứ súc sinh dám mượn oai người thế?”

Giọng nói này vừa xuất hiện, mấy con chó hoang định xông ra lập tức nằm rạp xuống đất, hai chân run rẩy, phát ra tiếng kêu sợ hãi.

Yến Độ đi lên đài xem hành hình trước, hắn đưa tay ra, thiếu nữ đặt tay vào lòng bàn tay hắn.

Hai người đứng cạnh nhau như một bức tranh tuyệt mỹ.

Tam Thất liếc nhìn đám chó hoang, ánh mắt rơi vào hài tử béo ú mặt đầy ác ý: “Súc sinh nhỏ không nghe lời, chứng tỏ bị đánh đòn còn ít.”

Yến Độ mắt lạnh khinh miệt: “Đánh người, ta rất giỏi.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »