“Ta đang ở Hữu Điều Lộ của Đông Hoang, rủi ro khá lớn, nhưng lợi nhuận cực kỳ cao. Cái gọi là “cầu phú quý trong hiểm nguy”, nếu các ngươi có gan chấp nhận, sau khi thành công ta bảo đảm các ngươi phú quý cả đời, thế nào?”
“Rủi ro và lợi ích tỉ lệ thuận với nhau, muốn đổi lấy một đời không lo thì cái giá phải trả cũng không hề tầm thường. Các ngươi hiện tại có thể rời đi bất cứ lúc nào, phi vụ này ta hoàn toàn có thể tìm người khác làm. Ta tìm các ngươi chỉ có một lý do duy nhất, đó là muốn xem lá gan các ngươi lớn đến mức nào!”
Cả trường lặng như tờ, từng người một đón nhận ánh mắt dò xét của Hứa Sơn.
Rất lâu sau, có người trầm giọng mở lời: “Xin Viện trưởng cứ nói, vào Nam ra Bắc, đơn hàng nào chúng tôi cũng dám nhận.”
“Tốt!” Hứa Sơn vỗ tay, vẫy tay đóng sập cửa lớn. “Nếu đã dám ở lại, vậy thì xem như đã nhập cuộc. Nội dung buổi họp kín này, bất kỳ kẻ nào dám tiết lộ ra ngoài, ta sẽ không bỏ qua hắn.”
“Bây giờ ta sẽ giới thiệu sơ lược tình hình. Mười mấy năm trước, ta thân ở Đông Hoang, ngoài ý muốn phát hiện một chuyện lớn.”
Hứa Sơn ngồi thẳng người, trịnh trọng nói: “Yêu tộc ở Đông Hoang có địch ý cực nặng với tu sĩ, nhưng cốt lõi gắn kết Yêu tộc lại chính là Long tộc. Long tộc tuy danh tiếng không mấy lẫy lừng ở ngoại giới, nhưng lại âm thầm thao túng tất cả ở Đông Hoang.”
“Bên ngoài, chúng coi Nhân tộc là địch, thống trị Yêu tộc. Bên trong, chúng âm thầm liên kết với các tông môn, mưu lợi riêng. Ăn hai đầu, kiếm lời hai phía, cả Nhân tộc lẫn Yêu tộc. Chúng lấy Cửu Tiêu Ngự Đạo Minh làm bàn đạp, lấy đan dược của Bào Đan Tông chúng ta, bán giá cao trong Yêu tộc.”
Hứa Sơn sắc mặt nghiêm nghị: “Bảo Đan Đường chúng ta, danh tiếng ở ngoại giới ai mà chẳng biết? Đơn hàng của chúng ta, ai dám cướp? Long tộc có thể cướp sao? Cửu Tiêu Ngự Đạo Minh có thể cướp sao?!”
“Không thể nào!”
“Nói hay lắm!” Hứa Sơn lớn tiếng nói. “Ta mặc kệ hắn là Long tộc hay Cửu Tiêu Ngự Đạo Minh, thế lực dù lớn đến đâu cũng không thể làm càn sau lưng chúng ta. Ai cướp đơn của chúng ta, chúng ta sẽ không nể mặt.”
“Cho nên… lần này tìm các ngươi tới, chính là muốn dẫn các ngươi đi Yêu tộc, để thôn tính thị trường này, đòi lại số tiền vốn dĩ thuộc về chúng ta.”
Hứa Sơn đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng.
Thuận tay ngăn lại một đệ tử đang định đặt câu hỏi, Hứa Sơn tiếp tục nói: “Ta biết, chuyện này độ khó không nhỏ, mà lại những vấn đề ẩn chứa trong đó cũng rất lớn.”
“Nhưng khâu chuẩn bị ban đầu ta đã giúp các ngươi làm xong xuôi. Các ngươi hoạt động trong Yêu tộc, ta cũng có thể cung cấp ngụy trang hoàn hảo. Về sau, chỉ cần các ngươi phát huy sở trường, làm việc theo chỉ thị của ta là được.”
“Bây giờ ta hỏi lại lần nữa, ai muốn rời đi thì có thể rời đi, sau khi ký kết linh khế giữ bí mật là lập tức có thể đi.”
“Ha ha ha…” Một tràng tiếng cười trầm đục từ một góc khuất truyền đến. “Viện trưởng đây là xem thường chúng tôi rồi. Bắc Địa nơi nào mà không có dấu chân chúng tôi? Từ đệ tử cho tới tông chủ, chỉ cần chúng tôi muốn, đều có thể liên hệ được.”
“Bắc Địa chúng tôi đã đi qua khắp nơi, từ trên xuống dưới, loại yêu ma quỷ quái nào mà chưa từng thấy? Nói về đánh nhau thì chúng tôi không bằng ai, nhưng nói về cướp đơn hàng, không ai có thể cướp được của chúng tôi!”
Cả trường phát ra một tràng cười trầm thấp.
Tình huống không giống như tưởng tượng cho lắm.
Trên đỉnh đầu Hứa Sơn chậm rãi hiện lên một dấu hỏi, hắn gãi đầu một cái. sau đó chuyển sang kính nể.
Không hổ là Tiêu Đạo Đại Tông Sư, người thường yêu thích bán hàng thì cũng đành thôi.
Tên tu sĩ này tinh thần được cường hóa, việc bán hàng đã tiến vào trạng thái nhập ma… quả là tà môn.
“Viện trưởng cứ nói thẳng đi, thông tin khách hàng đâu?”
Hứa Sơn liếm môi, có chút luống cuống.
Bình tâm lại, hắn cười lớn mấy tiếng nói: “Tốt, vô cùng tốt! Xem ra các ngươi còn vượt xa mong đợi của ta.“
Nói rồi, Hứa Sơn lấy ra một chồng sách dày.
Vừa đi vừa giới thiệu cho những người bên cạnh: “Điểm đến lần này là Trầm Tiêu Thú Vực. Ta đã định cư ở đó mười năm, tất cả sản vật, đặc tính của Yêu tộc, bao gồm cả các mối quan hệ, kinh nghiệm tâm đắc khi đóng giả yêu thú… đều ở trong đó, các ngươi cứ việc mang về học hỏi.”
“Lần này ta nói cho các ngươi bất cứ thông tin gì, chỉ cho phép lưu truyền nội bộ. Đến Trầm Tiêu Thú Vực cũng tuyệt đối không được tiết lộ bí mật, nếu không sẽ có nguy hiểm đến tính mạng. Mười ngày thời gian để các ngươi chuẩn bị, sau mười ngày chúng ta lập tức xuất phát tiến về Đông Hoang!”
Mười ngày thời gian, thoáng chốc mà qua.
Trong mười ngày, Hứa Sơn cũng đã bận rộn không ít việc.
Hắn đi tìm người quen để thu xếp tiếp tế, chế tạo một chiếc Phi Chu, và ghi sổ khoản thu 700.000 linh thạch trung phẩm từ Lý Gia Thôn.
Ngày hôm đó, Hứa Sơn dẫn đội, các đệ tử Bảo Đan Đường đã sớm tập trung chờ xuất phát, có mặt tại Đại Trận truyền tống của Lục Vương Thành.
Trải qua Đại Trận truyền tống của Lục Vương Thành, họ chuyển tới Đông Hoang.
Vừa tiến vào Đông Hoang, Hứa Sơn lập tức lên Phi Chu, phi tốc bay về hướng Trầm Tiêu Thú Vực.
Vốn định tìm cơ hội đi Cửu Tiêu Ngự Đạo Minh ghé thăm một chút, nhưng sau khi suy nghi lại thì thôi.
Chẳng có gì hay ho để nhìn, cũng chẳng moi được gì.
Bên Trầm Tiêu Thú Vực không thể trì hoãn, tiến độ cần đẩy nhanh bao nhiêu thì đẩy nhanh bấy nhiêu.
Suốt chặng đường đi về phía đông, phạm vi hoạt động của tu sĩ Nhân tộc ngày càng nhỏ hẹp.
Cách khu vực Long tộc quản lý khoảng ba trăm dặm, Hứa Sơn nhảy xuống Phi Chu.
Trong tay hắn lấy ra năm mươi viên muối hoàn, phát cho từng người.
Nhìn các đệ tử, Hứa Sơn nói: “Cởi quần áo ra, uống viên đan dược này vào là có thể biến thành dơi, ngụy trang thành yêu thú. Nhớ kỹ, không được uống bất kỳ chất lỏng nào, một khi uống phải sẽ biến thành nguyên thân, muốn biến trở lại sẽ rất khó khăn.”
Các đệ tử đồng loạt cởi quần áo, nuốt vào muối hoàn.
Tiếng “phanh phanh phanh” vang lên liên hồi, tại chỗ đã xuất hiện 50 con dơi khổng lồ…