“Ta hỏi ngươi, nếu ngươi trả lời tốt, ta sẽ cho ngươi một con đường sống. Nếu không, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.” Hứa Sơn đưa tay ra phía sau, ngón tay chỉ thắng vào cánh cưa nhà lao đang hé mờ.
“Ba người bên trong kia, ta đã dạy dỗ một tháng trời, và ta đều nói là do ngươi chỉ điểm. Ta sẽ ném ngươi cho ba người bọn họ, chuyện gì xảy ra sau đó ta cũng coi như không biết. Bây giờ bắt đầu tra hỏi, ngươi có ý kiến gì không?”
“Giết ta, các ngươi cũng đừng hòng sống sót! Các ngươi không thể rời khỏi Long Đình, chỉ có ta sống các ngươi mới có thể sống sót, ta có thể đưa các ngươi rời khỏi Long Đình...” Thánh sứ lấm tấm mồ hôi lạnh trên trán.
“A!!” Thánh sứ rống to, hai mắt đầm đìa nước mắt.
Năm chi lần này đồng loạt vặn vẹo biến dạng.
Ban đầu, hắn định uy hiếp một chút để cứu văn mạng mình, nhưng đối phương căn bản không hề bị uy hiếp.
“Ngươi không cần nói với ta những chuyện không đâu, ta đã dám động thủ với ngươi thì có nghĩa là đã chuẩn bị tâm lý cho mọi chuyện rồi.” Hứa Sơn nói, “Ta muốn khiến ngươi chết, ngay cả chuyện động tới Long Đình cũng vô ích.”
Thánh sứ trong lòng hoảng loạn, gật đầu lia lịa.
“Rất tốt, vấn đề thứ nhất. Từ khi chúng ta đi vào nơi này, Long Đình có phải là không hề có ý định thả chúng ta ra ngoài phải không?”
“Không có chuyện này! Khi các ngươi đến, ta đã nói rồi, ra ngoài có thể, nhưng cần phải làm theo quy trình.”
“Ta không thích người khác nói láo, đừng lãng phí thời gian của ta.” Hứa Sơn nói rồi, lại ra sức.
Nghe Thánh sứ kêu rên, Tuyết Cơ lo lắng liếm môi.
Ánh mắt nàng đảo qua đảo lại giữa Hứa Sơn và Thánh sứ, đầu óc càng thêm hỗn loạn.
Tuyệt không hiểu Hứa Sơn hiện tại muốn làm gì, nàng thật sự không thể nào nghĩ ra.
Giống như một kẻ tâm thần vậy, đây là định vu oan giá họa sao?
“Vấn đề tiếp theo, vấn đề này coi như việc liên quan đến sinh tử của ngươi. Ngươi nhất định phải suy nghĩ thật kỹ rồi mới trả lời.” Hứa Sơn ung dung nói, “Long tộc có phải là đã sớm hợp tác với tu sĩ Nhân tộc, ví dụ như. Cửu Tiêu Ngự Đạo Minh?”
Thánh sứ im bặt tiếng kêu thảm thiết, kinh ngạc nhìn về phía Hứa Sơn.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ giãy giụa một lát, rồi kiên định nói: “Nói bậy bạ! Tuyệt đối không có chuyện như vậy! Vì sao ngươi lại nói như vậy?”
“Không có chứng cứ, ta đương nhiên sẽ không nói lung tung, ta cho ngươi thêm một cơ hội... Ngay cả chi tiết ta cũng đã chỉ ra rồi, ngươi hãy suy nghĩ kỹ rồi trả lời.”
Thánh sứ dốc sức quan sát biểu cảm của Hứa Sơn, nhưng không nhìn ra một chút sơ hở nào.
Vài giây sau, cả người hắn như bị rút hết xương cốt, gục đầu xuống, yếu ớt nói: “Vâng. là có chuyện này. “
Hứa Sơn liếc nhìn Tuyết Cơ rồi nói: “Ngươi nếu biết Long tộc ăn cây táo rào cây sung, vì sao còn muốn khăng khăng một mực đi theo bọn chúng, ngươi rõ ràng là người của Yêu tộc chứ không phải Long tộc, vì sao còn muốn giúp Long tộc lừa gạt những Yêu tộc khác?”
“Không có lừa gạt! Chỉ là không cần thiết để người phía dưới biết chuyện này.” Thánh sứ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, “Các ngươi nghĩ chuyện này quá nông cạn rồi! Long tộc kiến tạo Vạn Yêu Thành, đề xướng Thất Giới, bỏ bao công sức để đoàn kết Yêu tộc đã là một việc cực kỳ khó khăn.”
“Nhưng chỉ làm đến bước này thôi thì còn lâu mới đủ để đối kháng tu sĩ Nhân tộc, chúng ta còn kém rất xa, có một số việc chỉ là kế sách tạm thời! Đây là một bàn cờ lớn, chứ không đơn giản như bề ngoài đâu!”
“Để người phía dưới biết những thông tin không cần thiết, nếu gây ra đại loạn sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của cấp trên. Những phàm yêu đó đều là đám ô hợp thôi, căn bản không thể nào lý giải được khổ tâm của cấp trên!”
Hứa Sơn cười khẩy: “Ngươi nói Thất Giới ta đều thấy buồn cười. Thế thì Long tộc bán tình báo yêu thú cho tu sĩ Nhân tộc, cùng tu sĩ bên ngoài cấu kết làm bậy, chia chác 5:5 lợi nhuận, lâu lâu lại đưa chút tiểu yêu thú ra làm mồi nhử, ngươi lại giải thích thế nào?”
“Ngươi đây đều biết?!” Thánh sứ sắc mặt kịch biến.
“Ta biết tất cả mọi chuyện, ngươi cứ yên tâm trả lời là được. Ta không quan tâm nội dung có đáng sợ đến mức nào, ta chỉ quan tâm ngươi nói thật hay nói dối. Nếu ngươi nguyện ý nói thật ra, vậy giữa chúng ta vẫn còn chỗ trống để hợp tác, tính mạng của ngươi cũng sẽ có giá trị, ta tự nhiên sẽ để ngươi sống sót, nói tiếp đi.”
“Vâng... cấp trên quả thực đã từng bán tình báo của những Yêu tộc khác cho Nhân tộc, nhưng những Yêu tộc đó đều là những kẻ phản nghịch không phối hợp sự điều khiển của Long tộc! Đây là quả báo của bọn chúng. Thứ hai, hành động này cũng có thể gây tê liệt tu sĩ Nhân tộc, còn có thể nhân cơ hội này để nắm rõ tình báo của những tu sĩ Nhân tộc đó, đây là một mũi tên trúng nhiều đích.”
“Hỗn đản! Đám hỗn đản các ngươi!” Tuyết Cơ đột nhiên chửi ầm lên, toàn thân sát khí từ Hứa Sơn trực tiếp chuyển sang Thánh sứ, gò má trắng nõn vốn có đã đỏ bừng lên vì giận dữ.
“Chuyện tốt như vậy sao các ngươi không dám công khai nói ra?“ Hứa Sơn nhẹ nhàng đè tay phải xuống về phía Tuyết Cơ, “Sợ là trong lòng cũng biết mình làm là những chuyện dơ bẩn không thể để người khác biết.”
“Không phải chúng ta không dám nói, mà là Yêu tộc phía dưới không có cái nhìn đại cục, chỉ biết cân nhắc lợi ích của bản thân!” Thánh sứ nhìn về phía Tuyết Cơ lại một trận lo lắng, “Tuyết Cơ, cũng chính bởi vì những người như ngươi quá nhiều, không phân biệt được nặng nhẹ, Long tộc mới không tiện nói ra thôi, ngươi bình tĩnh một chút.”
“Ta giết ngươi!”
Tuyết Cơ đằng đằng sát khí lập tức ra tay, Hứa Sơn ngăn cản một cách dứt khoát.
“Ngươi tránh ra!” Tuyết Cơ sắc mặt khó coi.
Hứa Sơn mim cười: “Bây giờ ngươi đã tin lời ta nói chưa? Đừng giết hắn, giữ hắn lại vẫn còn hữu dụng.”
“Đừng giết ta, đừng giết ta! Ta nói đều là lời trong lòng.” Thánh sứ cầu xin tha thứ, “Ta biết trong lòng các ngươi nghĩ thế nào, chuyện này mà truyền ra ngoài thì những Yêu tộc khác cũng sẽ nghĩ giống như các ngươi.”
“Nhưng Long tộc làm như vậy là không có vấn đề gì! Long tộc Thượng Tôn từng vị thiên tư trác tuyệt, chỉ cần cho bọn họ thời gian, tài nguyên tu luyện, thêm vài ngàn năm nữa có lẽ Long tộc liền có thể lấy sức mạnh của cả bộ tộc để đối kháng Nhân tộc! Những Yêu tộc khác đến lúc đó không cần ra sức nữa, chỉ cần ngồi mát ăn bát vàng là được.”
“Vì hậu thế, vì tương lai của Yêu tộc, ngay cả điều này cũng là sự hy sinh cần thiết! Các ngươi rốt cuộc có hiểu hay không!” Thánh sứ đau lòng hô to.
“Các ngươi giết ta chính là đối kháng Long tộc, đối kháng Long tộc chính là phản loạn Yêu tộc! Các ngươi hôm nay làm chuyện này không nghĩ tới hậu quả sao!!”
“Ái chà chà.” Hứa Sơn nhíu mày, giọng điệu âm dương quái khí, “Cái Long tộc đại điện cho Yêu tộc này, bọn chúng cũng chăng thèm hỏi xem mọi người có đồng ý hay không. Cứ công khai mọi chuyện ra, ta cũng không tỉn vạn tộc còn để Long tộc làm đại diện cho Yêu tộc này.”
“Nếu Long tộc thật sự có thể gánh vác mọi chuyện thì ta cũng chấp nhận, tự tạo cho mình hoàn cảnh tu luyện đỉnh cao ta cũng không nói nhiều, nhưng xây dựng nhiều cung điện, vườn hoa xinh đẹp đến vậy thì có ý nghĩa gì?”
“Long tộc tự mình sống cuộc sống an nhàn hưởng thụ như vậy, ở bên ngoài thì hai mang hai phe, lấy tính mạng của người khác ra làm bè, mà ta còn nhận bọn chúng làm lão đại, ngươi có phải cảm thấy đầu óc mọi người đều thiếu sợi dây hay sao?”
“Tu luyện gian khổ, còn phải khống chế toàn cục, hưởng thụ một chút thì có làm sao!” Thánh sứ than vãn la hét, “Không có Long tộc, chúng ta làm sao đối kháng tu sĩ! Đây chính là hiện thực!”
“Không có Long tộc thì ta có thể làm Long tộc thôi! Đó chỉ là một danh hiệu, ta cũng có thể xưng là rồng, chứ gì? Bọn chúng có thể gọi là dơi thôi. Ta thấy bọn chúng còn thích hợp làm dơi hơn ta, cứ thích trốn trong bóng tối, không thể ra ánh sáng, sống trong sơn động thì phù hợp hơn.”
“Nếu ta làm Long tộc, tất cả mọi người đều có cơ hội đến Long Đình thánh địa tu luyện. Hơn nữa ta là người không yêu hưởng thụ, thấy người khác sống không tốt thì toàn thân như khó chịu, ngươi nói ta có phải có tư cách làm Long tộc hơn không?”
Thánh sứ im bặt tiếng hô, trên mặt tràn đầy hoảng sợ.
Trêu chọc một hồi, Hứa Sơn quay đầu nhìn về phía Tuyết Cơ, nghiêm mặt nói: “Bây giờ ngươi đã hiểu rõ mọi chuyện chưa? Mặc dù giữa ngươi và ta còn thiếu một chút hiểu biết, nhưng trong chuyện này ta không hề lừa ngươi, ta thật sự là đang cứu ngươi.”
Tuyết Cơ khoanh tay đứng, toàn thân toát ra sát khí nhàn nhạt.
Nghe được Hứa Sơn nói, nàng ngẩng đầu khẽ gật hai cái, rồi lại nhìn về phía Thánh sứ, ánh mắt đầy vẻ hung dữ.
“Thân phận của ngươi ta không thèm để ý, việc khẩn cấp ngay bây giờ là rời khỏi nơi này. Nhưng trước khi rời đi, ta muốn giết kẻ tiện cẩu này!”
“Ngươi không thể giết hắn, ta đã nói nếu hắn trả lời tốt sẽ tha cho hắn một mạng, bây giờ ngươi phải nghe lời ta.” Hứa Sơn lách người đứng chắn giữa Tuyết Cơ và Thánh sứ.
Thánh sứ thấy thế như được đại xá: “Đúng vậy! Ta cái gì cũng có thể trả lời... đừng giết ta.”