Thực lực của đại vương dơi tộc này không thể xem thường, khả năng chiến đấu của họ thật sự đáng kinh ngạc!
Họ là tộc ngoại lai, lai lịch trong sạch, hầu như không có liên hệ gì với các tộc ở Trầm Tiêu Thú Vực.
Hơn nữa, hiện tại họ cũng đã thực sự loại bỏ một mối họa lớn cho Trầm Tiêu Thú Vực.
Yêu cầu nhỏ nhoi này, so với việc có thêm một đồng minh mạnh mẽ trong tương lai thì chẳng đáng là bao.
“Vậy phiền tộc trưởng đi trước, ta ở lại đây... muốn hỏi lão tộc trưởng vài vấn đề.”
Viên Nhất ngoảnh lại nhìn thoáng qua Lão Ly, thấy Lão Ly khẽ gật đầu liền quay người đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Lão Ly không mở miệng, ngồi lặng lẽ trong bóng tối như một pho tượng Phật.
Thật lâu sau, Hứa Sơn nói: “Ta giúp ngài giết kẻ thù, lão tộc trưởng dường như chẳng mấy vui mừng.”
“A... ta đã thành ra thế này, chết hay không còn có gì khác biệt nữa đâu... Là đám tiểu bối dưới này hy vọng ta sống, ta mới cố gắng chống đỡ đến bây giờ.” Lão Ly nói chuyện chậm rãi, ngữ điệu bình ổn.
“Ngươi có vấn đề gì, liền cứ hỏi đi, ta tận lực trả lời ngươi.”
“Đa tạ lão tộc trưởng.” Hứa Sơn nói, “Sau khi giết Nuốt Huyết Quỷ, trong lòng ta có một suy nghĩ... Thực lực của Nuốt Huyết Quỷ quả thực mạnh, nhưng chưa mạnh đến mức hai đại yêu Hóa Thần đỉnh phong cũng không thể trấn áp. Có phải họ có bối cảnh gì không?”
Lão Ly trầm mặc một hồi, chậm rãi nói: “Không có bối cảnh... Các ngươi hẳn là cũng từng chứng kiến năng lực ẩn thân của Nuốt Huyết Quỷ. Ngay cả Yêu Vương Hóa Thần đỉnh phong cũng không thể điều tra ra tung tích của chúng, đây mới là nguyên nhân chính.”
“Chúng tránh được nhất thời, nhưng sao tránh được mãi mãi? Ẩn thân cố nhiên lợi hại, nhưng chúng có thể tiếp tục được bao lâu? Liệu có thể tiếp tục liều tiêu hao với một Yêu Vương Hóa Thần được không?”
“Vậy thì ta cũng không biết tại sao, Nuốt Huyết Quỷ có phương pháp tự bảo vệ tính mạng riêng của chúng.”
“Thương Lang tộc có phải từng bị Nuốt Huyết Quỷ quấy rối không?”
Lão Ly chậm rãi ngẩng đầu, ý vị thâm trường nhìn Hứa Sơn một chút.
“Ta không rõ, ngươi đừng nên suy nghĩ lung tung. Nuốt Huyết Quỷ gây loạn khắp nơi, trước kia chính Thương Lang tộc đã đứng ra phái cao thủ truy sát, mặc dù thất bại, nhưng dù sao họ cũng đã thể hiện thái độ.”
“Loại lời này ngươi có thể nói ở chỗ ta đây, nhưng ngươi vừa nói muốn triệu tập các yêu tộc lại... ta hy vọng ngươi đừng nói những lời này trước mặt các yêu tộc khác. Ngươi muốn tìm chết thì tùy, đừng liên lụy đến chúng ta.”
“Ta chỉ là thuận miệng hỏi một chút thôi.” Hứa Sơn nói, “Động phủ của chúng ta bị hủy, tộc đàn bị tu sĩ tiêu diệt, hiện tại chúng ta chỉ muốn tìm một nơi nương thân để an tâm phát triển, tránh để huyết mạch bị đoạn tuyệt.”
“Sau khi giết Nuốt Huyết Quỷ, chúng ta lo lắng có hậu họa nên khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều.”
“Đừng suy nghĩ nhiều... ta cam đoan chỉ cần các ngươi an phận, không chủ động trêu chọc tộc khác, các tộc ở Trầm Tiêu Thú Vực đều sẽ xem các ngươi như khách quý.”
“Có câu nói này của lão tộc trưởng, ta an tâm rồi.” Hứa Sơn khẽ gật đầu, chuyển sang đề tài khác và nói: “Lần này diệt sát Nuốt Huyết Quỷ, chúng ta tiêu hao rất nhiều, không những vật tư dự trữ trong tộc đã cạn kiệt, ngay cả số đan dược tịch thu được từ tu sĩ nhân loại cũng đã dùng hết sạch.”
“Ta muốn mua sắm đan dược và một số vật tư khác, không biết mua ở đâu thì tốt, và giá cả phải chăng hơn?”
“Rất nhiều bộ tộc đều có thể đi mua, nhưng nơi lớn nhất và tốt nhất là chợ dưới lòng đất của Thương Lang tộc trưởng... Ta cũng không rõ có thể mua được thứ ngươi muốn hay không, có thời gian ngươi có thể đi xem thử.”
“Minh bạch, đa tạ chỉ điểm.”
Sau mười ngày, Thanh Phong Pha.
Nơi đây cách tộc trưởng tộc Thiết Bối Ly khoảng chừng trăm dặm.
Trên một bãi đất trống, bầy yêu hội tụ, mấy chục con đại yêu Nguyên Anh vây thành một vòng.
Có con giữ nguyên hình dạng yêu thú, cũng có con hóa thành hình người.
Cầm đầu là một lão lang.
Thân hình người sói, đứng bằng hai chân sau.
Khoác trên mình một thân trường bào hoa lệ, trông có vẻ hơi buồn cười.
Hứa Sơn đứng một bên, Thúy Ngọc, Tuyết Cơ và những người khác đứng ở phía sau đi cùng.
Hứa Sơn âm thầm quan sát sắc mặt lão lang.
Không ít đại yêu ở đây đều là tộc trưởng của các yêu tộc, một số ít thì là cấp cao.
Lão lang này chính là cấp cao của Thương Lang tộc.
Tu vi Nguyên Anh trung kỳ, trên người lại hiếm thấy mặc pháp bào, phẩm cấp bất phàm, có vẻ khoảng Huyền giai ngũ phẩm.
Khi các yêu tộc đã tề tựu đông đủ, lão lang nhìn về phía Viên Nhất và hỏi: “Ngươi nói Nuốt Huyết Quỷ đã chết, thi thể đâu?”
Chúng yêu cùng nhau nhìn về phía Viên Nhất.
Mấy ngày nay liên tục nhận được tin tức, tộc Thiết Bối Ly công bố Nuốt Huyết Quỷ đã chết, nên giờ mới vội vã chạy đến đây. Nếu nói Trầm Tiêu Thú Vực có chuyện gì lớn, thì đây chính là chuyện lớn số một
Viên Nhất lặng lẽ nghiêng người né sang một bên, nhường Hứa Sơn lên phía trước.
“Nuốt Huyết Quỷ là toàn bộ tộc của họ liên thủ giết, đây là tộc trưởng dơi tộc Liên Thành Chí.”
Hứa Sơn bước một bước về phía trước, mỉm cười: “Chào mọi người, mới đến mà đã gọi mọi người tập hợp lại, thật sự có chút mạo muội.”
“Vốn dĩ định âm thầm giải quyết sau khi đánh giết Nuốt Huyết Quỷ này, nhưng có một số việc, thật sự là nên triệu tập mọi người đến đây để nói chuyện thì tốt hơn.”
Hàng loạt ánh mắt tò mò đổ đồn về phía y, những tiếng bàn tán xì xào nổi lên khắp nơi, ánh mắt lão lang càng chăm chú khóa chặt Hứa Sơn.
Hứa Sơn khẽ hắng giọng tiếp tục nói: “Ta biết, mọi người thấy hình dạng này của ta có chút hiếu kỳ. Tình huống Long tộc xuất hiện ta cũng đã nghe nói, tộc dơi phạm tội kia rất giống chúng ta... nhưng phàm là kẻ có đầu óc thì hẳn phải biết chúng ta không hề liên quan gì đến đám yêu đó.”
“Tộc ta nguyên bản ở bên ngoài Đông Hoang, sau bị tu sĩ tiêu diệt, bất đắc dĩ mới phải....”
“Biết rồi, ai cũng sẽ không hoài nghi ngươi đâu! Nuốt Huyết Quỷ đâu?” Một đại yêu không kiên nhẫn mở miệng.
“Được rồi...” Hứa Sơn cười ngượng một tiếng, lùi lại nửa bước.
Hai xác chết tàn tạ của Nuốt Huyết Quỷ rơi xuống đất.
“Ai nha!”
“Thật đúng là, hai tên nghiệt súc này thật sự đã bị giết rồi...”
“Lần này thì tốt rồi, cái đám điên này xem như triệt để tuyệt chủng.”
Bầy yêu kinh ngạc thán phục, cùng xông tới chỉ trỏ vào thi thể.
Hứa Sơn âm thầm quan sát sắc mặt lão lang.
Sắc mặt đối phương trầm như nước, không thể nhìn ra hỉ nộ... nhưng phản ứng này lại hoàn toàn tương phản với các yêu tộc khác...
Đợi đến khi kiểm tra hoàn tất, bầy yêu đồng loạt quay đầu nhìn về phía Hứa Sơn.
“Thật không tầm thường! Dơi tộc các ngươi lại có bản lĩnh này! Nuốt Huyết Quỷ kia chúng ta truy sát bao nhiêu năm nay, làm sao ngươi làm được vậy?”
Hứa Sơn nói hàm súc: “Chuyện này không tiện nói rõ ràng, chúng ta tự có đạo sinh tồn riêng.”
“Nuốt Huyết Quỷ đã chết, mọi người cũng đã thấy. Nhưng lần này triệu tập tất cả mọi người đến đây, trên thực tế là vì một chuyện khác.” Hứa Sơn chợt ngừng lại, “Sau khi đánh giết Nuốt Huyết Quỷ, ta đã thu được một túi trữ vật.”
“Vật tư trong đó cực kỳ phong phú, ta nghĩ có lẽ đây chính là chiến lợi phẩm mà Nhị Quỷ đã cưỡng đoạt từ các tộc.”
“Nói thật ra, Liên mỗ cũng đã tương đối động lòng với nó, vốn muốn giấu riêng phần vật tư này đi. Nhưng nghĩ lại, ta mới đến, căn cơ bất ổn... mà đồ vật trong túi trữ vật này lại là tài sản của các tộc.”
“Cuối cùng Viên Nhất tộc trưởng đã khuyên bảo ta một phen, ta vẫn là quyết định đem phần vật tư này lấy ra, chia cho các tộc. Triệu tập tất cả mọi người ở đây, cũng hy vọng việc phân chia có thể công bằng, như vậy, lòng ta cũng sẽ an ổn.”
Dứt lời, Hứa Sơn xuất ra túi trữ vật.
Lượng lớn vật tư trong đó tức khắc rải đầy mặt đất, gây nên nhiều tiếng hô kinh ngạc.
Viên Nhất hết sức vui mừng, tán thưởng nhìn Hứa Sơn.
Khá lắm, kẻ mới đến này thật biết điều, lại còn biết giữ thể diện như vậy!
Bằng hữu này giao thỏa!
(Sẽ đăng nhiều chương, nhưng thành thật mà nói, không thể hứa hẹn thời gian cụ thể. Gần đây độc giả mỗi ngày đều mất hết kiên nhẫn. Đôi khi viết trong lo lắng, sợ hãi rằng hôm nay có thể bùng nổ chương, nhưng ngày mai lại sợ trạng thái kém, không viết tốt hoặc không viết ra được, nên không dám đăng thêm, chỉ có thể tìm cơ hội tích lũy dần dần, tránh thu không đủ bù chi. Tháng này sẽ đăng nhiều chương vài lần, lời hứa của một người đàn ông!)