Sau mười bảy ngày.
Bên ngoài nhà lao, Hứa Sơn và Cung Thương đều dựa vào một bên cửa nhà lao.
Trong phòng, tiếng ca khàn khàn không ngừng vang lên.
Cung Thương dường như không nghe thấy, vừa lắc đầu vừa thở dài: “Công chúa Bạch Tuyết đúng là một nhân vật, nhưng ta vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc nàng có đến với A Phi không?”
Hứa Sơn nói: “Ai cũng đến, chỉ là không đến với A Phi.”
“Chà, vậy thì ta cũng nghĩ mãi không ra. A Phi đối xử với nàng tốt như vậy, cái cô nàng đó đến cả Giang Nam Thất Quái cũng chấp nhận được, sao A Phi lại không được chứ?”
Hứa Sơn chậm rãi nói: “Có lẽ đây chính là tình yêu, những cái lý lẽ đó ai mà nói rõ được đâu. Có lẽ công chúa Bạch Tuyết tự biết thân phận thấp hèn, sợ mình làm ô uế tình cảm thuần khiết của A Phi.”
Cung Thương thở dài một tiếng, chợt hỏi: “Vậy nàng cuối cùng có lên ngôi không?”
“Không có, chết vì biến cố tại Tuyên Vô Môn, bị mẹ kế giết chết.”
“Tính toán nửa đời...” Cung Thương không ngừng lắc đầu thở dài, “Không ngờ cuối cùng lại công cốc.”
Hứa Sơn mắt mang ý cười: “Huynh Cung, ngươi nghe nửa câu chuyện trước đã thở ngắn than dài, tựa hồ cũng có người trong lòng. phải không?”
“Cái này mà ngươi cũng nhìn ra sao?” Cung Thương cười khổ một tiếng.
“Ta thấy lúc ngươi nghe cái đoạn A Phi bị công chúa Bạch Tuyết đùa bỡn trong lòng bàn tay, biểu lộ đã không đúng lắm rồi.” Hứa Sơn nói, “Có vấn đề gì không ngại nói thẳng, vi huynh có thể giúp ngươi giải đáp thắc mắc.”
“Được rồi, được rồi...”
“Ai nha, ngươi cứ nói đi! Ở đây lại không có người ngoài! Dơi tộc chúng ta thế nhưng là một chồng nhiều vợ. Nhìn ngươi thế này, chẳng lẽ ngươi ngay cả mơ về người ta cũng không dám sao?”
“Đừng có nói lung tung! Ta để ý cũng không phải đồng tộc, khu bên ngoài ngươi cũng đã đi qua rồi, không chi có Khiếu Nguyệt tộc, còn có những tộc đàn khác cũng ở đây làm việc.” Cung Thương thấp giọng nói, “Điệp yêu của Gió Điệp tộc ngươi đã gặp qua rồi chứ, ta thích chính là bọn họ, ngươi nói phải làm sao đây?”
“Vãi chưởng, ngươi còn muốn 'ăn thịt hồ điệp' ư, chuyện vượt qua chủng tộc thì ta chịu, không giúp được ngươi đâu.”
“Đấy thấy chưa, ta đã bảo rồi, mẹ kiếp, ngươi còn trêu chọc ta nữa!” Cung Thương thở dài một hơi.
Hơn nửa tháng, hai người đã cùng nhau ‘chém gió’ đủ lâu để hình thành tình bạn.
Nhất là trong tình cảnh rảnh rỗi đến mức nhàm chán.
“Thôi, chúng ta không nói chuyện này nữa.” Hứa Sơn nhíu mày nói, “la đã kể cho ngươi nghe mấy ngày nay rồi, hay là ngươi kể cho ta nghe một chút, trong Long Đình có món đồ chơi nào hay ho không?”
“Vậy được.” Cung Thương sảng khoái đáp ứng, rồi tiện thể nói, “Chuyện trong Long Đình ta không có tư cách nói nhiều với ngươi, nhưng đồ chơi hay thì thật sự không thiếu đâu, ngươi xem cái này.”
Cung Thương lấy ra một chiếc lá to bằng ba bàn tay, chiếc lá lộng lẫy, trên gân lá không ngừng nhấp nháy ánh tím nhạt như mạch đập.
Ở mép lá vẫn còn nhìn thấy dấu răng, có vẻ như đã bị gặm vài miếng.
Hứa Sơn chớp mắt vài cái: “Cái này là cái gì vậy?”
Cung Thương mỉm cười: “Đây là lá cây Thành Tiên, quý giá thì chưa hẳn, trong Long Đình thứ này dùng để giải trí. Ngươi ở bên ngoài nếu để ý một chút thì hắn cũng đã nhìn thấy rồi.”
“Nhưng chiếc lá này lại khá thú vị, lá này có độc có thể khiến người ta tinh thần hoảng hốt, lâng lâng như tiên. Ăn một miếng, có thể sảng khoái một hồi.”
“Long Đình quy củ nghiêm ngặt, ra ngoài lại rắc rối, trừ tu luyện thì cũng chỉ dựa vào mấy món đồ chơi như thế này để giết thời gian.”
“Ừm! Cái đồ chơi này cũng có chút ý tứ.” Hứa Sơn nhận lấy chiếc lá Thành Tiên cắn một miếng.
Khi chiếc lá vừa vào miệng, một cảm giác tê dại nhanh chóng lan khắp toàn thân, ngay sau đó cơ bắp toàn thân thả lỏng.
Một cảm giác sảng khoái lâng lâng quen thuộc ập lên đầu.
Mặc dù thoải mái, nhưng không hề nghi ngờ nó làm tê liệt giác quan của tu sĩ.
Vòng xoáy lực hút trong cơ thể Hứa Sơn tự động vận hành, trong khoảnh khắc đã hóa giải hết độc lực.
Cảm giác thoải mái đến nhanh, đi cũng nhanh không kém.
Thấy Hứa Sơn im lặng không nói, biểu cảm không hề thay đổi.
Cung Thương chau mày: “Sao, có cảm giác gì không?”
“Có cảm giác, nhưng độc này đối với Dơi tộc của ta dường như không có hiệu quả lắm. Mà lại chiếc lá này ăn vào trong miệng khá chát.”
“Vậy thì không có cách nào, vị chát miệng chính là khuyết điểm của nó.” Cung Thương nói xong liền định thu hồi chiếc lá Thành Tiên.
“Chờ một chút.”
Hứa Sơn khẽ động cánh, chiếc lá bay tới trước mắt.
Hơi nóng bốc lên trong không khí, chiếc lá bắt đầu khô lại và cong mép.
Khi đã nướng gần xong, chiếc lá cuộn lại, cuộn thành hình điếu xì gà.
“Xì gà” bay vào trong miệng, một đốm lửa bùng lên.
“Hô....” Hứa Sơn hút mạnh một hơi, nhả ra một làn khói.
Gương mặt dơi đen kịt của hắn nhăn nhó lại, sau đó cấp tốc giãn ra, vẻ mặt say sưa tiêu hồn.
“Ùm. cái này hợp đấy chứ, đồ tốt! Thật sự là đồ tốt! Đổi lấy một viên đan dược Địa Giai cũng không thèm đâu. “
Chiếc lá Thành Tiên này độc tính không thấp, người phàm ngửi một chút thôi là cơ bản đã đi đời nhà ma.
Nhưng khi dùng lên người hắn, nó lại giống như hút thuốc lá vậy.
Cái hiệu quả kia không hề giảm đi, ngược lại còn có cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp phổi và kích thích vòm họng.
Cung Thương kinh ngạc nói: “Cái này cũng làm được ư? Ngươi cảm giác thế nào?”
“A. hơi phê phê rồi, hay là ngươi thử một chút?” Hứa Sơn phưn ra điếu xì gà, dùng linh lực điều khiển bay đến trước mặt Cung Thương.
Cung Thương lùi lại nửa bước, lại lấy ra một nắm lá cây lớn.
“Ta đây còn có mà, tự ta làm một điếu là được rồi.”....
Mười phút đồng hồ, hai người tựa ở bên cạnh cửa nhà lao phì phèo nhả khói, hơi khói tràn ngập bốn phía.
Hai người thần thái mơ màng, Cung Thương hít một hơi khói, nói với vẻ say sưa: “Huynh đệ, ngươi đúng là đừng nói, ngươi thật sự có ý tưởng đấy.”
“Long Đình bao nhiêu năm nay, đều là gặm lá cây này, cũng chăng ai nghĩ ra cách hút cho sướng hơn như thế này.”
“Nếu cách này mà truyền ra ngoài, ta đoán chừng sau này chắc chẳng ai thèm gặm nữa. Hèn chi người ta nói ngươi có thể 'thuần hóa' lòng người, những mánh khóe nhỏ này của ngươi đúng là nhiều thật!”
“Đây không tính là cái gì, chỉ là làm cho huynh đệ vui một chút thôi mà.” Hứa Sơn cười tủm tỉm nói, “Ta mới đến, tại Long Đình còn phải ở lại một thời gian dài, sau này còn phải nhờ huynh đệ chiếu cố.”
“Đúng rồi, Huynh Cung... ta nhờ ngươi giúp ta tìm mấy món đồ ăn vặt ngươi đã tìm được chưa?”
“Đã sai người đi làm rồi, ngày mai có một nhóm vật tư muốn đưa vào Long Đình, nếu có thì ta sẽ đưa tới cho ngươi.”
“Vậy xin đa tạ rồi.” Hứa Sơn khẽ dịch chuyển thân hình, ghé sát Cung Thương, nói nhỏ: “Huynh đệ, ngươi nói thật cho ta biết đi, ngươi đã từng thử chưa? Nếu ngươi muốn thử, ta chia cho ngươi một ít.“
“Khi còn bé ai mà chẳng từng thử... nhưng mà khi đã tu luyện thành công thì ai còn đụng vào mấy thứ đó nữa chứ, chỉ làm trò cười cho thiên hạ, ngươi cứ tự nhiên mà dùng là được rồi.”
“Vậy được đi, món ngon này chỉ có thể ta một người độc hưởng.” Hứa Sơn than tiếc, đoạn chuyển lời hỏi: “Đúng rồi, khi đi vào nội đình, ở cạnh cổng đền ta thấy có rất nhiều san hô.”
“Huynh Cung, căn phòng của ta có chút đơn điệu, nhìn mãi thấy khó chịu quá, ta có thể nhổ hai bụi san hô về nuôi được không?”
“Ối! Ngươi đừng có ý định đó, mặc dù vật đó chỉ là đồ trang trí, nhưng nó đã được bày ở đó từ khi Long Đình mới thành lập, ngươi mà động vào là sẽ gây chuyện đấy.”
“Vậy nếu ta vẫn cứ muốn nhổ thì sao?” Hứa Sơn hỏi lại.
“Ngươi có nhổ thì cũng chẳng ai làm gì được ngươi, dù sao ngươi cũng có công lớn. Nhưng nhổ đi sẽ ảnh hưởng không tốt chút nào, Thánh sứ cũng sẽ không nể mặt ngươi đâu, vì trang trí căn phòng mà gây ra họa lớn như thế, không đáng chút nào, ngươi nói đúng không?”
“Cũng phải, Huynh Cung nói có lý. Nhưng đôi khi ta lại không kìm được tay mình, cả đời ta chẳng có sở thích gì khác, chỉ thích trang trí phòng ốc thôi.”