“À.” Hứa Sơn lắc đầu, trong lòng nặng trïu một nỗi bất an.
Làm dã thú cố nhiên tiêu sái, nhưng ở lâu ngày, hắn cảm giác như sắp bị biến thành dã thú.
Bộ tộc Say Vượn cũng chẳng hề che giấu, giữa ban ngày ban mặt cứ thế "trồng cây trồng rừng" ở đây.
“Viên huynh, sao các huynh trong tộc Vượn chẳng chịu che giấu gì cả vậy?”
“Có gì mà phải giấu giếm chứ, chẳng phải mùa giao phối đã đến rồi sao.”
“Không phải. đã đạt cảnh giới này rồi mà vẫn còn theo mùa sao?”
“Theo mùa thì dễ chịu hơn nhiều chứ... hơn nữa còn hợp với Thiên Đạo. Huynh đệ, xem ra huynh đang gặp chuyện khó xử thì phải.” Viên Mãnh nói với giọng điệu thấm thía.
Hứa Sơn lắc đầu với vẻ mặt u sầu.
“Đi thôi.”
“Nói đi! Có vấn đề gì, huynh đệ có thể giúp huynh một tay.”
“Không có gì, ta hiện tại cũng không đám về nhà. đi, đi uống rượu thôi!”
“Chuyện gì vậy, mà lại khiến huynh phải ra nông nỗi này?” Viên Mãnh trừng lớn mắt.
Hứa Sơn đầu óc ong ong, che mặt nói: “Đừng nói nữa, đừng nói nữa, mau đi uống rượu thôi!”....
Trên một bình đài do tộc Say Vượn khai phá trên sườn núi, Hứa Sơn ngồi xuống đối ẩm cùng Viên Mãnh.
Nơi xa chính là Vân Hải, nhìn ra xa thấy biển mây bao la bát ngát.
Hứa Sơn uống rượu mạnh, nheo mắt nhấm nháp từng ngụm, khóe mắt thưởng thức cảnh trí.
Viên Mãnh ngồi đối diện thao thao bất tuyệt về những điều hắn biết.
“...Tháng trước, bộ tộc Sư Ma bất ngờ tập kích tộc Hùng, nghe nói bên Sư Ma đã làm thịt hai Nguyên Anh, Yêu Đan bị moi đi, thi thể đều bị xâu xé. Gần đây có tin tức, đám Hùng Bi đang chuẩn bị phản công, đoán chừng sẽ có một trận chiến tổng lực.”
“Đánh nhau dữ dội như vậy, tộc Thương Lang không ngăn cản chút nào sao?”
“Ngăn cản làm gì chứ, tự mình chủ động khiêu khích, đánh không lại thì chỉ có thể chịu trận thôi, ta đoán chừng nhánh Sư Ma này cũng chẳng còn lại bao nhiêu.”
Hứa Sơn uống một ngụm rượu mạnh, thong thả thở dài: “Nói là Yêu tộc muốn liên hợp đối kháng Nhân tộc, mà cứ đấu đi đấu lại thế này, không phải ngươi giết ta thì cũng là ta giết ngươi. Yêu tộc chúng ta thật đúng là hữu danh vô thực.”
Viên Mãnh cũng gật đầu cười một tiếng: “Đúng vậy, chẳng phải hữu danh vô thực là gì? Tài nguyên nhiều như vậy, tất cả mọi người đều xem đối phương là tài nguyên. Chúng ta có được cái danh xưng Yêu tộc này cũng chỉ để tránh cho việc Nhân tộc tu sĩ kéo đến đánh úp đồng loạt, đến lúc đó không thể đoàn kết lại mà vẫn năm bè bảy mảng.”
“Vả lại, tất cả Yêu tộc từ xưa đến nay chẳng phải đều tranh đấu như vậy sao? Nếu tu sĩ không đến, chúng ta chẳng phải vẫn cứ tự đấu đá để sinh tồn sao... nói cho cùng, ai mà chẳng muốn đăng lên đỉnh Đại Đạo?”
“Đại Đạo chi đỉnh ư...?” Hứa Sơn cười khẩy một tiếng, “Tu giới có biết bao nhiêu người lẫn yêu thú đã bị hủy hoại vì bốn chữ này.”
“Chẳng màng đến đại cục, cứ mãi nội đấu.”
“Huynh đệ,” Viên Mãnh thấm thía nói, “Ta biết các ngươi bị tu sĩ hại thảm, khiếp sợ. E rằng tộc các ngươi còn sợ tu sĩ hơn bất kỳ Yêu tộc nào khác, nhưng đây chính là hiện thực.”
“Nếu ai cũng như huynh, không tranh giành quyền thế, nghĩ đến đại cục là xong rồi, đáng tiếc nha... tài nguyên chỉ có bấy nhiêu, không đủ để mọi nhà cùng chia sẻ, ai cũng muốn kiếm thêm chút đỉnh.”
“Sao không nghĩ đến việc liên hợp lại đi cướp tài nguyên của Nhân tộc, chẳng phải mọi chuyện đều dễ dàng hơn sao?”
“Ha... ai dám khơi mào chuyện này chứ, huynh dám không? Ta dám sao? Ngay cả Long tộc cũng không dám nữa là.” Viên Mãnh uống cạn một hơi rượu trong chén.
Hứa Sơn đặt ly rượu xuống, cười nói: “Thôi được, không nói mấy chuyện vô nghĩa này nữa. Nói một chút về món rượu của huynh đi.”
“Ôi chao. mỗi lần ta đến uống đều cảm thấy rượu huynh tỉnh túy và tuyệt vời khác thường. Huynh có thể bán cho ta một ít không, để ta mang về nhà uống, khi nào phiền muộn thì say sưa ba ngày ba đêm.”
“Ai, huynh đệ. Những chuyện khác đều có thể đáp ứng huynh, duy chỉ chuyện này là không được.”
“Chuyện này là sao?” Hứa Sơn hỏi.
“Ta nhớ là ta đã từng nói với huynh rồi mà?” Viên Mãnh bực bội nói, “Món rượu này của chúng ta, trừ phần để lại cho tộc dùng riêng, còn lại đều bị bộ tộc Thương Lang lấy đi hết. Tộc ta không có ngoại địch dám xâm phạm cũng toàn bộ là nhờ tộc Thương Lang đứng sau lưng bảo vệ.”
“Bọn họ đã nói rõ rằng, chúng ta ủ rượu hầu không cho phép bán cho bất kỳ bộ tộc nào khác. Hở ra một cái là chẳng biết sẽ rước họa gì. Thực lực của bên Thương Lang huynh cũng rõ rồi, ta không thể chọc vào bọn họ được.”
“Huynh đến chỗ ta uống thì ta mời huynh uống thật sảng khoái, nhưng muốn mang đi thì đừng nhắc lại chuyện này nữa, đám sói đó mũi thính lắm đấy.”
Hứa Sơn khẽ gật đầu, tiếp tục hỏi: “Bọn họ cũng thích uống rượu này lắm sao? Các huynh giữ lại nhiều rượu hơn, hay bán cho bọn họ nhiều hơn?”
“Nếu bọn họ không thích uống thì làm sao bàn chuyện mua bán này với ta? Bình thường ta giữ lại một thành, bọn họ lấy đi chín thành. Ta không khoe khoang chứ, Trầm Tiêu Thú Vực có biết bao nhiêu bộ tộc, nếu buông ra mà bán, mười bộ tộc thì tám bộ tộc sẽ thích rượu của chúng ta chứ? Thế nhưng Thương Lang đã thu mua hết rồi, chúng ta liền không hề nghe nói có tộc đàn nào khác trong Trầm Tiêu Thú Vực uống rượu của chúng ta nữa.”
Viên Mãnh gật gù đắc ý: “Có thể thấy được rằng... bọn họ thích rượu như mạng sống, dùng với số lượng rất lớn!”
“Ừm...” Hứa Sơn trầm ngâm, “Vậy thì rượu hầu này chi phí sản xuất là bao nhiêu, và bọn họ thu mua với giá bao nhiêu?”
Viên Mãnh cười đắc ý, giơ ba ngón tay: “Chi phí của chúng ta không cao, nhưng cũng tuyệt đối không thể nói là thấp. Trong đó có dùng đến linh quả. bất quá bên Thương Lang cho cái giá xem như công bằng, ta kiếm lời được ba thành.”
Ba thành...
Nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của Viên Mãnh, Hứa Sơn nhắm mắt lại, trong lòng khẽ thở dài.
Mới ba thành lợi nhuận mà hắn đã vui vẻ đến thế này, thật không biết hắn đang vui mừng chuyện gì, đúng là không có thiên phú kinh doanh.
Tộc Thương Lang đưa ra cái giá cũng quá thấp.
Món rượu này ở Ngự Linh Cốc, dù có pha loãng nước để bán thì cũng còn đắt gấp năm sáu lần so với giá tộc Thương Lang thu mual
Thảo nào bộ tộc Say Vượn được bảo vệ khá tốt, đó chẳng qua là bò sữa vắt tiền của tộc Thương Lang thôi.
Trầm ngâm một lát, Hứa Sơn nói: “Huynh đệ, huynh có biết rượu hầu bên phía Nhân tộc tu sĩ bán bao nhiêu linh thạch không?”
“A? Nói thật ta chưa từng rời khỏi Trầm Tiêu, tình hình bên phía Nhân tộc tu sĩ ta không biết rõ. Bên bọn họ cũng có rượu hầu sao? Là do các tộc hầu yêu khác ở ngoại vi ủ sao?”
“Ta cũng không rõ, huynh đoán xem tu sĩ bên đó bán bao nhiêu tiền.”
Viên Mãnh nhận thấy có chút không đúng, duỗi ra hai ngón tay.
Hứa Sơn lắc đầu.
Viên Mãnh lại thêm một ngón nữa, ánh mắt trở nên khác lạ.
“Cứ nhân lên gấp mười lần nữa đi, rượu mà Nhân tộc tu sĩ bên đó uống đều là rượu đã bị pha loãng.”
“Gấp mười lần?!!” Viên Mãnh trong miệng bộc phát tiếng thét, thân hình bật dậy.
Bàn tay khổng lồ chợt vỗ mạnh xuống bàn đá, để lại một dấu tay.
“Thật hay giả, huynh không gạt ta đó chứ?!” Viên Mãnh tim đập thình thịch, lớn tiếng chất vấn.
“Nói thật, ta từng giết Nhân tộc tu sĩ, trong túi trữ vật của bọn họ cũng thu được rượu.” Hứa Sơn chậm rãi nói, “Hoàn toàn không cách nào so sánh với rượu của huynh, đơn giản là khác nhau một trời một vực.”
“Nhưng về hương vị thì xác thực tương đối giống. Huynh nói là do Hầu tộc khác ở ngoại vi ủ rượu, ta cảm thấy rất không có khả năng? Các Hầu tộc khác đều có bản lĩnh này sao? Ta chưa từng thấy. Cho dù có, nơi ở khác nhau, nguyên liệu ủ rượu khác nhau thì hương vị cũng phải có sự khác biệt rất lớn chứ...” Hứa Sơn suy nghĩ miên man không dứt.
“Gấp mười lần... gấp mười lần... gấp mười lần...” Viên Mãnh đi đi lại lại tại chỗ, trong miệng lẩm bẩm không ngừng......