Đi đến chỗ hẻo lánh, Hứa Sơn kéo Thúy Ngọc, vừa xoa hai bàn tay vừa nói: “Thúy Ngọc à, chuyện này còn cần làm phiền em. cho anh mượn một ít máu để dùng.”
“Làm gì? Không cần!” Ký ức đau khổ ùa về, Thúy Ngọc như thể xù lông, giật lùi nửa bước. Đôi cánh đen sì của cô bé bao chặt lấy thân mình, chỉ để lộ nửa cái đầu không ngừng lắc lư.
“Ngoan nào!”
“Không được đâu, không được đâu, em không muốn lấy máu nữa, anh cũng không được làm vậy!”
Hứa Sơn bất đắc dĩ thở dài. Nhìn Thúy Ngọc khóc đến hai mắt đẫm lệ như vậy, Hứa Sơn liền hiểu ra. Ở Long Đình, cô bé quả thực đã bị thương không nhẹ, nhất là ở khâu rút máu. Bị đồng tộc phản bội, cảnh giới sụt giảm, thể xác chịu đau đớn, nhưng chỉ riêng việc bị lấy máu cũng đủ khiến bất cứ ai khó tránh khỏi có bóng ma tâm lý. Thế nhưng, phản ứng kịch liệt của Thúy Ngọc như vậy thì anh ta quả thật có chút không ngờ tới.
Hứa Sơn mặt nghiêm nghị: “Thúy Ngọc, anh khác với bọn họ. Em nghe anh giải thích nhé, chỉ là lấy một ít máu phổ thông thôi. Anh cũng là vì tốt cho em, em có thể chấp nhận một chút được không?”
“Vậy cũng không được đâu, anh bảo em làm việc khác thì được, chứ lấy máu thì không.”
“Ngoan nào, lần sau anh sẽ không làm vậy nữa, chỉ lần này thôi.”
Thúy Ngọc lắc đầu như trống bỏi.
Hứa Sơn nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Thúy Ngọc, lần đầu tiên gặp em, anh đã cảm thấy em không giống với những cô gái khác. Chuyện em không muốn làm, anh sẽ không cưỡng ép.”
“Nhưng bây giờ là vì lợi ích của chúng ta, chỉ cần anh chích một chút là được, rất nhanh sẽ xong, sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng gì đâu.”
“Thật chứ?” Thúy Ngọc liếc mắt nghi ngờ.
“Thật, anh thề.”
Thúy Ngọc hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng quyết định, mở rộng đôi cánh lớn, đưa một góc ra.
Hứa Sơn đưa đầu cánh ra chích một cái.
Một dòng máu theo cánh chậm rãi chảy xuống.
Đan Bình từ túi trữ vật của Hứa Sơn bay ra, hứng lấy huyết dịch.
Thúy Ngọc biểu lộ có chút nôn nóng.
Hứa Sơn nói: “Em xem, có sao đâu.”
“Thì không sao thật... nhưng em trong lòng cứ khó chịu...”
“Thôi được rồi, lập tức xong ngay. xong rồi đây.” Hứa Sơn thu lại bình sứ đựng 30cc long huyết. “Anh không lừa em chứ?”
Thúy Ngọc gật đầu, rồi lại đưa đầu cánh còn dính một chút vết máu ra trước mặt Hứa Sơn: “Cái này vẫn còn dính một chút này.”
“Em tự lau đi, anh còn có việc cần thương lượng với bọn họ, anh đi ngay đây.”
---
Mặt trời đỏ rực treo cao giữa trời, thác nước cuồn cuộn đổ thẳng xuống, tạo nên một dải cầu vồng.
Thanh Bảo Giản, Thanh Bảo Bộc Bố.
Cách thác nước trăm thước, trên một tảng đá lớn, Hứa Sơn đứng thẳng như một cái cọc, hít thở sâu.
Anh ta đã trở lại hình dáng con người, hình thái dơi đã sớm không còn.
Anh ta cởi trần, để lộ nửa thân trên, hơi nước ẩm ướt khiến làn da anh ta ánh lên một vẻ căng bóng. Dưới ánh mặt trời chiếu sáng, cơ ngực vạm vỡ cùng tám múi cơ bụng rắn chắc phát ra ánh sáng màu đồng cổ. Trên ngực anh ta, một chữ [S] thật lớn được vẽ bằng huyết dịch. Hai chân hơi cong, cơ bắp săn chắc căng đầy ống quần.
Kê ca đứng trước mặt anh ta thì quá yếu ớt, còn La Ni thì quá béo ụt ịt.
Hứa Sơn định lực vững như tùng, trong hơi thở bình tĩnh, tố chất định cao của loài săn mồi giống đực được phô bày trọn vẹnlÍ
Anh ta đã đứng rất lâu ở đây như một cọc gỗ, chỉ để chờ đợi Nuốt Huyết Quỷ đến. Tình báo mà Lưng Sắt Ly tộc cung cấp tương đối mơ hồ, phạm vi hoạt động khoanh vùng gần bằng một tiểu quốc gia. Sau một ngày tìm kiếm và tổng hợp suy tính, anh ta cuối cùng mới quyết định ở lại đây ôm cây đợi thỏ.
Nguyên nhân cũng không phức tạp. Thanh Bảo Giản vô chủ, khoảng cách của nó so với các Yêu tộc khác khá cân đối. Nơi đây linh khí cũng nồng đậm hơn các nơi khác một chút. Điều quan trọng nhất là Nuốt Huyết Quỷ từng xuất hiện cách đây hơn hai mươi dặm, và nơi đây có nguồn nước dồi dào. Điều này nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng lại liên quan đến thói quen vô thức, ăn sâu vào linh hồn của mỗi sinh linh. Nước là cội nguồn của vạn vật, đạo lý này vẫn đúng trong giới tu chân. Mặc dù đạt đến cảnh giới Bích Cốc, không cần uống nước, nhưng bản năng uống nước, bản năng tìm đến gần nguồn nước, chưa bao giờ thoát ly khỏi sinh linh. Sinh linh vô thức sẽ tìm đến gần nước, thưởng thức hương vị suối nguồn. Bản thân anh ta cũng vô số lần làm vậy. Nuốt Huyết Quỷ mặc dù là dị chủng, nhưng Hứa Sơn đoán rằng bản năng này vẫn tồn tại ở chúng. Hơn nữa, gió thổi ở đây cũng khá tốt, có thể phát tán mùi huyết khí trên người anh ta.
Chữ [S] lớn trên ngực anh ta là sự pha trộn giữa huyết dịch của bản thân anh ta, cộng thêm huyết dịch của Lục Vạn Quân và long huyết của Thúy Ngọc. Ba loại huyết dịch kết hợp, một là để tăng cường hiệu quả. Hai là để pha loãng khí tức long huyết của Thúy Ngọc... Mặc dù không biết Long tộc có thể tình cờ phát hiện ra điều gì qua một chút long huyết này hay không, nhưng anh ta đã cố gắng hết sức để làm mọi biện pháp phòng hộ có thể.
Tỷ lệ pha trộn máu là 1:1:1. Một nửa được vẽ thành chữ S, vừa có tác dụng luyện tà công, vừa tạo hình, để không trông quá đơn điệu. Nửa còn lại được thoa đều lên toàn thân, nhằm tối đa hóa việc phát tán mùi máu.
Nuốt Huyết Quỷ cực kỳ mẫn cảm với huyết dịch, mùi huyết dịch hỗn hợp trên người anh ta nồng đến nỗi khiến mũi anh ta cũng thấy mỏi nhừ. Với nồng độ mùi này, chỉ cần Nuốt Huyết Quỷ xuất hiện trong phạm vi Thanh Bảo Giản, chắc chắn sẽ ngửi thấy!
Đứng như cọc gỗ một hồi lâu, thân hình Hứa Sơn bắt đầu thay đổi. Hai tay khởi thế, chậm rãi đánh ra một thức Kim Cương Đảo Đối. Từ tảng đá xanh khổng lồ dưới chân, một âm thanh lách cách, dày đặc và ngột ngạt vang lên, tựa như tiếng máy điện báo liên tục gõ phím. Một khối đá xanh bị khoét rỗng, bên trong kẹp một chiếc bàn phím, đó là tiếng bàn phím liên tục được nhấn với tần suất cao suốt hai mươi bốn giờ không ngừng nghỉ.
Không còn cách nào khác... Nuốt Huyết Quỷ cảnh giới Nguyên Anh thì anh ta không sợ, nhưng còn có một con Hóa Thần. Nếu Nuốt Huyết Quỷ Hóa Thần đột nhiên xông đến từ một nơi nào đó, anh ta sẽ phản ứng không kịp, dù có bị huyễn hoặc đến mất cả đầu. Nhưng có chiếc bàn phím này thì lại khác. Anh ta nghe nói Nuốt Huyết Quỷ đi bằng bốn chân, giống như hổ báo. Cứ đứng như thế này thì trông như thể đang chờ bị cưỡi... Chỉ cần đối phương dám nhào tới, anh ta lập tức có thể nhảy lên cưỡi ngay! Đến lúc đó, Nuốt Huyết Quỷ có ẩn thân cũng không thể trốn thoát!
---
Phía sau thác nước, trong một sơn động chật hẹp, ba cái bóng đen treo ngược ở chỗ sâu trong góc. Qua khe hở trong vách đá gần thác nước, ba người Thúy Ngọc có thể nhìn thẳng đến vị trí của Hứa Sơn. Mặc dù đã cực lực kiềm chế khí tức của bản thân, nhưng vẫn có khả năng rất lớn bị Nuốt Huyết Quỷ phát hiện ra. Tuy nhiên, tổng thể thực lực của những người này chưa chắc đã lọt vào mắt của hai con Nuốt Huyết Quỷ kia, nên chưa chắc chúng sẽ quan tâm. Nhưng đã diễn trò thì phải làm cho tới nơi tới chốn, ẩn mình trong sơn động sẽ trông tự nhiên hơn một chút, cũng phù hợp với tập tính của chúng.
Ba người luôn đán mắt vào Hứa Sơn. Ba người với ánh mắt đầy mê hoặc nhìn Hứa Sơn đánh xong trọn bộ Thái Cực quyền, chậm rãi thu thế, đứng thắng.
Một giây sau, Hứa Sơn lại cử động. Anh ta trực tiếp thi triển một thức Zeus Chi Tử, toàn thân cơ bắp săn chắc, cuồn cuộn hiện ra, phô diễn vô cùng tinh tế, đồng thời miệng lẩm bẩm.
Tuyết Cơ liếm môi: “Tư thế này đẹp thật.”
“Hắn là người, ngươi là yêu, mà ngươi cũng nhìn hai ngày rồi. Yêu quái ngươi bị sao vậy, lại si mê nam sắc thế à...” Tuyết Cuồng im lặng nói.
“Đẹp thì ta không được nhìn à? Không hề nghi ngờ, hắn là một người đàn ông chân chính, luận về sự dương cương, ba người các ngươi cũng không bằng một góc của hắn.” Tuyết Cơ chế giễu lại.
“Chính là!” Thúy Ngọc đán mắt không rời, chăm chú nhìn những động tác biến hóa của Hứa Sơn.
Thần Long Bái Vĩ, rồi lui về phía sau tung thêm chiêu La Rễ Cắt Đao cuối cùng, phô diễn cơ bắp 360 độ, phát ra mị lực vô hạn.
Mặt Lục Vạn Quân nghẹn lại, trông lớn hơn một vòng. Vốn dĩ anh ta cho rằng mình mới là người đàn ông dương cương nhất toàn trường, không ngờ trong mắt hai con yêu thú kia, danh hiệu này lại thuộc về Hứa Sơn!
Hết lần này đến lần khác, mình lại đang ở trạng thái dơi hợp thể... quả thực có một loại cảm giác thất bại.
“Mẹ nó...” Tuyết Cuồng không nhịn được thấp giọng chửi một câu, “Thằng nhóc này đúng là không kiêng kỵ gì cả, hắn là đang câu Nuốt Huyết Quỷ hay là câu nữ yêu quái vậy. Hừ... cho hắn làm trò xong rồi... trong miệng hắn lẩm bẩm cái gì thế không biết?”
Dịch Tâm liếc mắt một cái, mở miệng phiên dịch: “Một cơ thể đẹp như vậy bày ra ở đây, ngày đầu tiên ngươi có thể không động tâm, ngày thứ mười. ngươi cũng có thể không động tâm, nhưng ngươi có thể nhịn đến mùng một, ta không tin ngươi có thể nhịn đến rằm! Đến đây! Đến đây! Tới đây!.”
Trong động, mọi thứ chìm vào tĩnh mịch...