Đứng ở cửa tiểu khu suy nghĩ một chút, Lộc Tế Tế không về nhà, mà xách túi nho này, chậm rãi đi tới một quán mì ở cửa tiểu khu.
Chính là quán mì nơi lúc trước Quách lão bản mở—— chỉ là hôm nay đã đổi chủ.
Lộc Tế Tế vào cửa, ngồi ở một cái bàn bên ngoài, mặt hướng về phía đường cái, tùy ý gọi một chén sủi cảo, sau đó mở túi nho ra, chậm rãi bóc mấy quả, dùng ngón tay mảnh khảnh linh hoạt lột da, liền đưa vào miệng một cái.
Một đôi mắt híp lại thành một đường chỉ, tùy ý nhìn sang bên kia đường.
Lộc Tế Tế có thể khẳng định một điểm, người đã âm thầm theo dõi mình cũng không có dùng tinh thần lực dò xét, lấy thực lực của mình, nếu có người dùng tinh thần lực rình mò mình, mình tuyệt đối không có khả năng không hề phát hiện.
Nếu mình không phát hiện, như vậy hơn phân nửa đối phương chỉ dùng phương thức trong khoảng cách thị giác, ví dụ như trực quan, hoặc là kính viễn vọng vân vân.
Có thể nắm vững hành tung của mình đến cửa hàng trái cây, sau đó… Dựa theo phương hướng tầm mắt để quan sát, hơn phân nửa là ở trong căn nhà bên kia đường.
Trực quan hơn một chút, bên kia đường, nơi thích hợp để có thể quan sát được cửa hàng trái cây. Có khoảng sáu hoặc bảy tòa nhà dân cư, tất cả đều là loại tiểu khu dân cư kiểu cũ.
Nếu là muốn điều tra mà nói, lấy năng lực của Lộc Tế Tế cũng không tính là khó.
Tinh thần lực bao phủ, phóng xuất ra vô số xúc tu tinh thần lực đi qua, trắng trợn lục soát, có thể khiến cho mọi thứ trong khu vực này không có chỗ che giấu.
Nhưng . . . . . Lộc Tế Tế không làm chuyện này.
Bởi vì, phương pháp nhét giấy trong quả quất này, lộ ra một chút kỳ lạ.
Dựa theo cách nói của bà chủ, người chạm vào hàng quất kia, là một người đàn ông có dáng người khôi ngô cao lớn kia. Người này đại khái ôm thiện ý với mình.
Nhưng nếu đã ôm thiện ý, vì sao không trực tiếp nhắc nhở mình?
Có thể nắm giữ chỗ ở của mình, thậm chí còn có thể nắm giữ hành tung hàng ngày. Những thứ như số điện thoại này, không khó để có được.
Chẳng phải gọi điện cảnh báo mình là được sao?
Nếu không muốn phơi bày bản thân , . . . . Cũng không cần đến mức nhét tờ giấy vào trong quất phức tạp như vậy, thừa dịp không có người chú ý, chạy đến dưới lầu nhà mình, đặt một tờ giấy vào hòm thư gì đó, cũng không khó.
Chạy đến cửa hàng trái cây mình thường tới, nhét tờ giấy vào trong quất, cách làm này tuy đúng là bí mật, nhưng ít nhiều có chút giống như cởi quần đánh rắm?
Trừ phi. .
Hắn không tiện trực tiếp cảnh báo cho mình!
Hoặc nói cách khác . . . . Bên cạnh hắn có người nhìn chằm chằm, cho nên không thể bại lộ ý đồ muốn nhắc nhở mình?
Ừm, bà chủ nói hắn có một người bạn đồng hành, một người phụ nữ - vậy nên có thể chắc chắn rằng hắn có ít nhất một người bạn đồng hành, và tất nhiên có thể nhiều hơn nữa.
Hắn không thể gọi điện thoại, không thể nhắn tin, không thể chạy xuống dưới lầu của mình và nhét thư vào hộp thư gia đình.
Mà chỉ có thể dùng phương pháp thông qua việc nhét giấy vào quất của cửa hàng hoa quả thoạt nhìn cực kỳ không cần thiết, kỳ thật không phải vì sợ mình phát hiện!
Hắn sợ đồng bạn phát hiện! !
Thậm chí, trên tờ giấy chỉ viết hai chữ "có địch", cũng không viết thêm tin tức nào khác, đã là cực hạn hắn có thể làm được, có thể hắn đều không có không gian cùng thời gian để viết thêm vài chữ.
Mà hai chữ duy nhất, viết cũng phi thường cẩu thả. Điều đó có nghĩa là. . . .
Có một đám người muốn đối địch với mình, nhóm người này âm thầm theo dõi mình, bọn họ có thể biết rõ thực lực của mình, cho nên không dám dùng tinh thần lực rình mò, mà chỉ thể trực tiếp quan sát trong khoảng cách nhất định, biện pháp này tuy rằng rất ngốc, nhưng rất an toàn, khiến cho người có năng lực cũng rất khó phát hiện.
Mà trong đám người này, có một người âm thầm giúp mình.
Cho nên mình không thể khua chiêng đi tìm kiếm, nói như vậy, sẽ khiến cho đối phương biết mình đã bị phát hiện, càng có khả năng khiến người âm thầm trợ giúp mình bị bại lộ ra ngoài.
Còn có. . . . . .
Người đàn ông này có vóc dáng khôi ngô cao lớn…
Lộc Tế Tế ăn xong một chén sủi cảo, sau đó liền nhanh chóng tính toán ra những suy nghĩ này. Được rồi. . .
Ai nói Lộc Nữ Hoàng là kẻ ngốc, người ta chỉ là mang thuộc tính ngốc nghếch tự nhiên, nhưng người cũng không ngốc a!
Lúc trước chạy đến Kim Lăng, vì câu ra được "Kẻ Đốt Phá Trái Tim", cô đều có thể tạo ra mấy tài khoản nhỏ, bày bố cục diện để Trần Nặc rơi vào trong cạm bẫy, nếu lúc trước không phải vì Trần Nặc quá mức đê tiện, cư nhiên lừa gạt lão Tưởng làm việc thay mình, chỉ sợ cục diện lúc đó, Lộc Tế Tế cũng đã bắt được Trần Nặc rồi.
Khóe miệng Lộc Tế Tế nhếch lên một tia cười lạnh, đồng thời ánh mắt lại trở nên rất nghiêm túc. Vì vậy…
Biết mình là ai, biết năng lực của mình cường đại, cho nên đề phòng mình phát hiện, dùng phương pháp ngu ngốc rình mò. Cho nên. . .
Rõ ràng biết mình là Nữ Hoàng Tinh Không, còn dám tìm tới cửa đối địch với mình. Đối thủ … không phải kẻ đơn giản.
Chưởng Khống Giả tuy mạnh mẽ, nhưng cũng cô độc.