Ngày 2003 tháng 1 năm 30.
Thành Kim Lăng.
Ngày mai chính là đêm giao thừa 30 tết, một ngày trước 30 Tết, trong thành Kim Lăng đã tràn đầy khí tượng đón năm mới.
Khí tượng này là...
Đường lớn ngõ nhỏ, đều đặc biệt vắng vẻ!
Ngay cả những nơi như ngã tư phố hay trung tâm thành phố ngày thường đông người, hiện tại cũng chỉ có leo teo vài người.
Mấy con phố trung tâm thành phố thường xuyên kẹt xe, giờ đã có thể chạy thoải mái.
Những người lao động nhập cư thường bình thường duy trì hoạt động của thành phố, những người làm trong ngành dịch vụ, ngành xây dựng, những công nhân nhập cư từ nơi khác đến và sinh viên từ những nơi khác đến.
Vào lúc này, đều đã theo làn sóng hàng năm của Kim Lăng, trở về quê ăn tết.
Bình thường dân cư thành Kim Lăng, vào dịp tết, chỉ còn lại khoảng một nửa.
Tình huống này sau hai mươi năm, sẽ càng ngày càng kịch liệt.
Ngược lại những thôn trấn nhỏ xung quanh ngày thường không có người, vào lúc này, trở thành trung tâm của dòng người trở về quê hương, ngày thường thôn trấn nhỏ không có người hỏi thăm, giờ thì lại quá tải.
Trương Lâm Sinh dậy sớm, đầu tiên là đưa Hạ Hạ ra khỏi cửa.
Hạ Hạ không phải người địa phương Kim Lăng, tết cũng phải về nhà.
Hai người hẹn nhau, tết năm nay, Hạ Hạ về nhà ăn tết trước.
Mà Trương Lâm Sinh, vào ngày mùng ba tết sẽ đến nhà Hạ Hạ.
Cũng có thể xem như ra mắt nhà cha mẹ.
Ở thành Kim Lăng, Hạ Hạ đã sớm gặp cha mẹ Trương Lâm Sinh, hơn nữa hai người đã có hơn một năm ở chung với nhau, tết năm nay, về tình về lý, cũng nên đổi thành Trương Lâm Sinh đến thăm hỏi.
Hơn nữa, đôi tình nhân nhỏ cũng đã thương nghị xong, mùng ba Trương Lâm Sinh đến thăm hỏi.
Nếu gia đình nhà gái không phản đối.
Như vậy liền ước định, qua tháng giêng, cha mẹ Trương Lâm Sinh liền khởi hành đến quê nhà Hạ Hạ, hai bên cha mẹ gặp mặt, định ra hôn sự của hai thanh niên.
Buổi sáng lúc tiễn Hạ Hạ đi, trong cốp xe của Hạ Hạ đã nhồi đầy các loại quà tết mà Trương Lâm Sinh mua tới. Trước khi đi, Hạ Hạ còn nước mắt lưng tròng ôm Trương Lâm Sinh không buông tay, sau khi quyến luyến một hồi mới lái xe rời đi.
Tiễn Hạ Hạ đi, Trương Lâm Sinh liền chạy về nhà cha mẹ, cầm một ít lễ vật mà cha mẹ chuẩn bị trước, hơn nữa lúc trước bản thân mua được một ít đồ, liền ra ngoài.
Ngày mai chính là tết, hôm nay phải đến nhà lão Tưởng bái tạ ân sư một chút.
Trở lại tòa nhà giáo viên trường Trung học Số 8, nhìn tiểu khu ở xa xa đã đổi mới hoàn toàn, Trương Lâm Sinh cũng nhịn không được có chút cảm khái.
Nhớ lại hai năm trước, mình còn ở ngôi trường này đóng vai anh Hạo Nam.
Lúc ấy cũng chỉ là học theo những lưu manh đường phố, cảm thấy loại chuyện hút thuốc đánh nhau khi dễ người khác, cực kỳ uy phong, cực kỳ đẹp trai.
Bây giờ lại nhớ tới, xấu hổ tới mức hận không thể tát mình hai cái.
Kỳ thật người trẻ tuổi, trừ bỏ số ít cá nhân thực sự có bản chất xấu xa, những thiếu niên bị gọi là bất lương kia, kỳ thật bởi vì không có chỗ để trút bầu tâm sự thanh xuân của mình.
Thế hệ thiếu niên vẫn luôn muốn trở nên khác biệt, muốn được thể hiện bản thân mình, nhưng đại bộ phận người, tư chất chỉ bình thường.
Nếu muốn uy phong, thi được hạng nhất, chẳng phải cũng uy phong sao?
Nếu muốn uy phong, giành huy chương vàng thi đấu, chẳng phải cũng uy phong sao?
Nhưng không làm được!
Nhưng thiếu niên muốn tỏ ra uy phong, nhưng kỳ thật lại không có bản lĩnh gì, lại muốn đặc biệt hơn người, vậy nên cũng chỉ có thể làm chuyện trong khả năng của mình.
Vì vậy, hút thuốc, uống rượu, hình xăm, trở thành những hành động có ngưỡng thấp, dễ dàng thực hiện, nhưng có thể thể hiện được cá tính bản thân.
Kỳ thực, lại rất ngu ngốc.
Hiện giờ Trương Lâm Sinh đã hiểu được, những chuyện kia căn bản không có giá trị gì, chỉ là lúc thiếu niên bản thân vô tri, xem loại chuyện này trở thành uy thong.
Chiếc BMW màmình vừa mua năm trước, Trương Lâm Sinh mang quà tết từ trong cốp xe ra, chứa đầy trong bốn cái túi lớn.
Biết tính tình lão Tưởng, hắn sẽ không nhận lễ vật quá quý, cho nên cái gì mà rượu Mao Đài Trung Hoa gì đó, cũng không dám mua, sợ bị lão Tưởng trả về.
Thay vào đó hắn đã nhờ cha mình, đi xuống vùng nông thôn hỏi thăm người thân, kiếm một ít thịt lợn mà nhà họ giết mà không ăn, cắt hết những miếng thăn ngon nhất của con lợn và đóng gói mua về. Có cả mấy con gà vịt từ quê lên..
Một túi mận khô, cũng là do người ta tự tay phơi nắng, không phải loại nhà máy chế biến làm ra.
Bản thân Trương Lâm Sinh cũng tốn chút tâm tư để có được hai món này.
Lão Tưởng dạy môn Ngữ văn cả đời, bản thân cũng yêu thích văn hóa dân gian.
Giống như chơi cờ tướng, hoặc đọc những cuốn sách Hán học.
Trương Lâm Sinh nhờ người kiếm một khối gỗ lim thượng hạng, khắc ra một bộ cờ tướng cộng thêm bàn cờ.
Lại tốn tâm tư tìm người đổi mấy quyển sách cổ.
Lúc đi tới dưới lầu, liền nhìn thấy hai vợ chồng lão Tôn đang từ trên lầu đi xuống.
Trương Lâm Sinh đầu tiên có chút sửng sốt, quy củ đứng vững, hô một tiếng "hiệu trưởng Tôn".
Thần sắc hai vợ chồng lão Tôn và Dương Hiểu Nghệ chồng thoạt nhìn, tâm tình đều có chút kích động, cũng chào hỏi lại với Trương Lâm Sinh.
Lão Tôn thậm chí còn hàn huyên với Trương Lâm Sinh hai câu, biết Trương Lâm Sinh hiện tại đang làm ăn, không đi sai đường, lão Tôn còn cảm khái vỗ vỗ bả vai Hạo Nam ca.
"Làm tốt, nhớ sống cho tốt."
Xong rồi, khoát khoát tay, hai vợ chồng lão Tôn liền vội vàng rời đi.