Tháng trước đi Hong Kong một chuyến, thắng hai trận, cầm một khoản tiền thưởng, xem như cũng có một khoảng nhỏ.
Đại Chí bây giờ, đã có một biệt danh vang dội ở võ đàn Hong Kong.
Thiết Chủ Thần Quyền!
Theo lý thuyết, chỉ thắng hai trận thì có thể có được bao nhiêu danh tiếng?
Nhưng ai bảo tên Đại Chí này... Hắn ta có một cái miệng trời đánh!
Phỏng vấn trước trận đấu, hắn vừa mở miệng liền có thể khiến người ta tức chết!
Quả thực chính là hào quang trào phúng vạn trượng!
Giá trị tức giận của đối phương trực tiếp đẩy lên cao nhất, hận không thể sống chết ngay tại chỗ với hắn.
Sau đó lên lôi đài, lại bị Đại Chí chấn trụ, đánh một trận no đòna!
Có thể nói.
Miệng lưỡi độc ác, nắm đấm tàn nhẫn!
Liên tiếp hai trận đấu, chỉ một quá trình như vậy, Đại Chí liền nổi danh.
Một cái miệng có thể làm đối thủ tức chết, khơi mào cơn giận của đối thủ.
Sau đó lên sân khấu, còn có thể ấn đối thủ ở đó làm thêm một trận thể xác.
Trước một trận đấu, hai bên có một cuộc nói chuyện đầy mùi thuốc súng, đối thủ đại khái là khinh thường người trong nước, nói muốn đánh Đại Chí trở về đại lục gì đó...
Đại Chí có thể nhận thua sao? Trực tiếp nói thẳng, lên lôi đài ta cũng không làm cái gì khác, nhớ kỹ, cha ngươi ta đánh mông ngươi! Đánh nhầm chỗ khác, có thể coi như lão tử hết cách dạy con!
Kết quả lên lôi đài, trực tiếp một cước đá người ta ngã trên mặt đất, đá ngay mông!
Đá ngã đối thủ, sau đó Đại Chí cũng không đánh ở nơi khác, chỉ nhìn chằm chằm mông đối phương, cú này tới cú khác nhắm vào mông!
Nếu không phải trọng tài liều chết kéo ra, có thể xương chậu của đối thủ cũng có thể vỡ vụn.
Sau trận đấu kéo đến bệnh viện chẩn đoán, hậu môn bị nứt cộng với gãy xương sống đuôi, cùng với còn đá thành đĩa đệm bên hông nhô ra.
Thế đạo này, người thích trang bức buông lời cay nghiệt thì nhiều, nhưng người có thể biến những lời trang bức của mình thành thật, đó chính là trâu bò.
Liên tiếp hai ván đều diễn biến như vậy.
Thế là Đại Chí liền trở nên nổi danh ở Hong Kong.
Nghe nói có ít nhất 10 nói tìm tới cửa muốn thi đấu thương nghiệp.
Sau khi Đại Chí đánh hai trận, cảm thấy không có ý nghĩa gì, bĩu môi nói không muốn chơi nữa, sau đó dẫn theo bạn gái Tiểu Vũ chơi ở Hong Kong hai ngày, lại vỗ mông trở về.
Ngược lại người Tống gia, tốt xấu gì cũng nói, cầu Đại Chí đáp ứng thêm một trận đấu.
Đầu mùa xuân năm sau, một quyền vương của Thái.
Lúc ấy Đại Chí ở trước mặt hơn một trăm phóng viên, trực tiếp nói ra một câu.
"Cái gì? Quyền vương của Thái? Nam nhân nơi đó chẳng phải nổi danh là nhân yêu* sao?"
nhân yêu*
(*): Trai giả gái
(*): Trai giả gái
Khá lắm! Các phóng viên cười điên rồi!
Cái miệng này của Đại Chí! Mở miệng là bạo nổ!
Sau đó vị quyền vương kia tức giận muốn nổ tung, tiếp nhận phỏng vấn nói nhất định sẽ đánh chết Đại Chí mới thôi.
Đại Chí thực sự rất vô tội.
Hắn không có ý vũ nhục đối phương... Hắn kỳ thật chỉ là dân quê không có kiến thức.
Trong nhận thức của hắn, hắn chỉ biết nơi đó nổi danh nhất chính là nhân yêu.
Những thứ khác hắn cũng không biết a!
Tiền thưởng cho hai trận đấu, Tống gia ở Hong Kong rất hào phóng, cho rất nhiều.
Đại Chí mua một đống lễ vật ở Hong Kong, tặng bạn gái, cho chị và anh rể, cho sư phụ sư nương, cho nhà Trần Nặc.
Còn về phần vì sao khiến lão Tưởng thiếu chút nữa đạp ra cửa sao?
Những thứ Đại Chí tặng cho sư phụ sư nương… Mấy ngày ở Tống gia Hong Kong, cũng không biết nghe được ở đâu, bán một loại dược vật nào đó đến từ Ấn Độ, là dạng thuốc mỡ...
Ừm...
Lão Tưởng chỉ đạp hắn ra cửa, không cầm gậy đuổi theo hắn mấy con phố, coi như là thầy trò tình thâm.
Từ chối lời mời ăn cơm của hai vợ chồng lão Tưởng, Trương Lâm Sinh cáo từ rời đi.
Ra khỏi cửa liền đi thẳng đến nhà Trần Nặc.
Lần này trước khi Trần Nặc ra khỏi cửa đã dặn dò mấy anh em, giúp đỡ chiếu cố gia đình một chút.
Mấy tháng gần đây, Trương Lâm Sinh và Lỗi ca không tới.
Chuyện này cũng là Lỗi ca dặn trước.
Nặc gia không ở nhà, trong nhà lớn nhỏ đều là phụ nữ, đàn ông chạy tới cửa bất luận là giúp đỡ làm chút gì, đều không tiện.
Hơn nữa trong tiểu khu cũ, không thể thiếu ít người nhiều chuyện, miễn cho phiền toái.
Đó là lý do tại sao Lỗi ca đưa ra quyết định: Đàn ông không đến đó. Phụ nữ đi nhiều hơn..
Hạ Hạ và con dâu nhà Lỗi ca là Chu Hiểu Quyên, cách ba năm bữa lại ghé qua. Ngay cả bạn gái Tiểu Vũ của Đại Chí cũng tới ba bốn lần.
Có thể nói Lỗi ca này làm việc chu toàn đáng tin cậy nhất.
Nhưng ngày tết thì khác.
Trương Lâm Sinh tới cửa, trong cốp xe có chuẩn bị vài món đồ tết.
Trong thực tế, những thứ không có giá trị cao, chủ yếu là tấm lòng.
Mọi người đều biết, tuy Trần Nặc không ở nhà, nhưng mẹ của đứa nhỏ trong nhà, so với tất cả mọi người ở đây cộng lại đều lợi hại hơn!
Cũng so với tất cả mọi người ở đây cộng lại, đều có tiền!
Trong nhà có thể thiếu cái gì chứ?