"Siêu thị trái cây Phúc Kiến".
Đây là một cửa hàng nằm bên ngoài cổng tiểu khu chưa đầy năm mươi mét.
Diện tích không lớn, ngày thường chỉ có ông chủ cùng một nhân viên trẻ tuổi, thỉnh thoảng bà chủ sẽ tới phụ giúp.
Ông chủ là một cư dân lâu năm trong khu phố, rất giỏi kinh doanh, tài ăn nói rất tốt, những cư dân gần đó chủ yếu mua trái cây ở đây.
Ngoài ra còn có một quầy ở cửa tiểu khu, bán một số đồ uống, bánh kẹo các loại.
Nếu đến mùa hè, còn có thể bày một cái tủ đông, bán các loại kem lạnh. Đây là loại tạp hóa mà mà ngươi sẽ thấy hàng ngày bên đường.
Trần Nặc không ở nhà, ngày thường Âu Tú Hoa không có thời gian làm việc cố định, chuyện mua sắm hàng ngày trong nhà chỉ đành giao cho Lộc Tế Tế.
Lộc Tế Tế trên cơ bản thì mỗi một hai ngày đều sẽ đến thăm nơi này một lần, mua chút bánh kẹo mà mấy đứa nhỏ trong nhà thích, thỉnh thoảng lại mua một ít hoa quả.
Nhiều lần ghé tới, hai vợ chồng ông chủ cũng coi là người quen. Huống chi giá trị nhan sắc của Nữ Hoàng Tinh Không quá mức nổi bật, vẫn luôn đến cửa hàng thăm hỏi, cho dù hai vợ chồng ông chủ muốn quên cũng không quên được.
Tờ giấy "có địch" này, chính là sáng nay, thời điểm Lộc Tế Tế đưa con đi học, khi trở về thì có mua một ít quất ở trong cửa hàng, lúc mua không để ý, về tới nhà nhìn lại mới phát hiện có một quả quýt trong đó bị xé ra, bên trong còn nhét một cuộn giấy nhỏ.
Sau khi mở ra, liền nhìn thấy hai chữ "có địch".
Nữ Hoàng Tinh Không lăn lộn ở thế giới ngầm nhiều năm, tuy rằng có chút thuộc tính ngây ngốc tự nhiên, nhưng cũng không ngốc đến mức cho rằng đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Trong quất có nhét tờ giấy, như vậy chuyện này ít nhất nói rõ ba việc.
Đầu tiên, đối phương chắc chắn đang âm thầm quan sát bản thân, biết rằng mình thường xuyên tới đây mua trái cây, hơn nữa, chắc chắn được mình thường mua quất!
Thứ hai, đối phương đã xác định được thời gian mỗi ngày mình đến thăm cửa hàng! Cho nên có thể ở thời điểm trước khi mình đến, len lén động tay động chân trên quả quất.
Thời gian này phải vừa vặn. Sớm hơn, vạn nhất động tay chân xong, trước khi Lộc Tế Tế đi lại có người khác đến mua trước, vậy thì tốn công vô ích.
Thứ ba, thậm chí rất có thể đối phương đang ở gần nơi này, một mực âm thầm theo dõi hành tung của mình. Thời gian này không phải mới đây!
Sau khi phát hiện tờ giấy trong quất này, Lộc Tế Tế không lên tiếng, mà chỉ chiếu theo bình thường, hôm nay nên sinh hoạt như thế nào thì cứ làm như thế đó, cho dù ba em gái tới cửa, cô cũng không lộ ra nửa điểm dị thường.
Thẳng đến buổi chiều đã đuổi người trong nhà đi, Lộc Tế Tế ở nhà uống một ly nước, mới chậm rãi ra ngoài.
Đi tới cửa hàng trái cây trước cửa tiểu khu này, Lộc Tế Tế tùy ý hàn huyên tán gẫu một lát với bà chủ đang trông cửa hàng.
Giả vờ chọn một vài ký nho.
Thái độ của bà chủ rất nhiệt tình, thứ nhất là vì Lộc Tế Tế thật sự sinh ra quá đẹp mắt, người có nhan sắc cao tự nhiên sẽ làm cho người ta thích. Thứ hai, Lộc Tế Tế là loại khách hàng quen chất lượng cao nhất, mua đồ chưa bao giờ mặc cả, hơn nữa còn thích mua loại trái cây rất đắt tiền.
Huống chi, bà chủ cũng có một trái tim nhiều chuyện, sau khi cùng Lộc Tế Tế tán gẫu quen thuộc, liền bắt đầu nói chuyện phiếm chuyện gia đình, luôn thích hỏi thăm chút chuyện trong nhà Lộc Tế Tế.
Kết hôn chưa, chồng làm gì vậy, hắn đến từ đâu vậy?
Nếu là ngày thường, Lộc Tế Tế cũng sẽ không tham dự loại chuyện bát quái tán gẫu này, mua đồ xong liền lễ phép chào hỏi một cái rồi đi.
Hôm nay lại cố ý đứng lại, cùng bà chủ nói chuyện phiếm vài phút, sau đó vô tình cố ý nhắc tới, sáng nay trước khi mình đến mua đồ, trong cửa hàng làm ăn có được hay không, có nhiều khách hàng hay gì đó.
Cuối cùng, Lộc Tế Tế nhận được một tin tức.
Bà chủ phàn nàn buổi sáng làm ăn không tốt, lại vô tình nói ra, ngay trước khi Lộc Tế Tế đến mua quýt, trong cửa hàng có hai vị khách.
Hai vị khách này khiến bà chủ cực kỳ ấn tượng.
Đó là một nam một nữ, nữ có dáng người cao gầy, đội mũ mặc áo lông vũ, cách ăn mặc thì nói như thế nào đây, ở trong mắt bà chủ chính là loại rất thời thường, quần áo nhìn không rẻ. Áo khoác lông vũ cổ cao còn đeo một cặp kính râm lớn, nhìn không rõ gương mặt.
Mà đặc điểm của người đàn ông thì rất rõ ràng, vóc dáng rất khôi ngô cao to - giống như diễn viên Arnold Schwarzenegger. "Đứng ở trước mặt tựa như một ngọn núi đúng vậy." - Đây là nguyên văn của bà chủ.
Hơn nữa, hai vị khách này tiến vào lấy, rõ ràng người phụ nữ không có hứng thú gì, chỉ đứng ở cửa tùy tiện nhìn thuốc lá cùng đồ ăn vặt trong quầy.
Ngược lại người đàn ông kia, đi tới cửa hàng, cầm hoa quả chọn lựa nửa ngày, cuối cùng mua một rương quất. Người phụ nữ thì mua một gói thuốc lá, hoặc thuốc lá ngoại, Marlboro.
Lộc Tế Tế cố ý hỏi, người phụ nữu kia thì không trông thấy rõ ngũ quan lắm, bất quá người đàn ông có gương mặt người Hoa Hạ. Cùng với đó, trên thân hai người có mùi nước hoa rõ ràng.
Bà chủ còn nhiều chuyện đưa ra một loạt phán đoán của mình: hHai người này vừa nhìn đã biết không phải là hai vợ chồng, mặc dù lúc đi bộ sóng vai đi chung, nhưng cũng không có chút thân mật gì.
Hỏi rõ tin tức, Lộc Tế Tế cười cười cầm nho rời đi.