Tiêu Vân Tú nhếch miệng cười: "Hê hê... bình tĩnh, bình tĩnh, đừng kích động. Kích động dễ bốc hỏa, không tốt cho cơ thể, lại còn dễ gặp phải huyết quang tai ương nữa đấy."
Thẩm Hân Sênh nhất thời không tìm được lời nào để phản bác lại lời của Tiêu Vân Tú, nàng nghiến răng nói: "Tôi thật sự phục cô rồi. Sao tôi lại thấy tính cách hai chúng ta hoán đổi cho nhau thế này? Trước kia cô đâu có như vậy? Vân Tú cao lãnh của tôi đâu mất rồi?"
Thẩm Hân Sênh làm ra vẻ mặt tiếc nuối đau lòng. Tiêu Vân Tú khẽ bĩu môi. Trước kia mình sống quá mệt mỏi, khó khăn lắm mới đổi được nơi khác để làm việc mình thích mà không có ai can thiệp. Cái vẻ cao lãnh không gần người đó chẳng qua là bị ép buộc mà thôi, giờ sống thoải mái, cứ muốn chơi thế nào thì chơi.
"Như vậy chẳng phải rất tốt sao! Cô nhìn xem, tôi bây giờ sống tự tại biết bao. Nếu là trước kia, đoán chừng đến một nụ cười cũng chẳng có đâu."
Thẩm Hân Sênh nghĩ lại lời Tiêu Vân Tú nói cũng có lý, trước kia sống quá mệt mỏi, nay có thể thả lỏng thần kinh một chút cũng không phải là không được.
"Được rồi, chiều cô là được chứ gì."
Dạ Tinh Thần nghe không hiểu mấy lời "trước kia", "bây giờ" của Thẩm Hân Sênh và Tiêu Vân Tú, chẳng lẽ hai người họ vốn đã quen biết từ trước?
Có lẽ đáp án chỉ có mình Tiêu Vân Tú biết rõ, cũng không biết khi nào nàng mới chịu tiết lộ bí mật với mình. Nàng nói không phải người ở nơi này, chẳng lẽ Thẩm Hân Sênh cũng đến từ cùng một nơi với Tiêu Vân Tú? Hôm nào phải hỏi kỹ lại Tiêu Vân Tú mới được.
Dạ Tinh Thần hạ quyết tâm, không suy nghĩ lung tung nữa.
Tiêu Vân Tú hăng hái bắt đầu thu xếp mọi người tụ tập lại xung quanh một tờ giấy tuyên lớn để bắt đầu chơi: "Nào, bắt đầu thôi nhé, mua đại ly thủ (đặt cược xong không được sửa), đặt cược đi nào."
Khóe miệng Thẩm Hân Sênh giật giật, kéo tay áo Tiêu Vân Tú, tốt bụng nhắc nhở: "Vân Tú, không phải là cờ bay sao? Sao lại biến thành đoán lớn nhỏ rồi?"
Tiêu Vân Tú cười ngượng ngùng, xấu hổ: "Hì hì! Vừa rồi là sơ suất, làm lại lần nữa. Gieo xúc xắc xem vận may của các người thế nào, ai thua phải chịu phạt. Tôi làm trọng tài, xem các người chơi." Tiêu Vân Tú đã nghĩ sẵn cách chỉnh đốn mấy người bọn họ, nàng lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, vẻ mặt âm hiểm khiến người nhìn vào thấy trong lòng tê dại, vô cùng đáng sợ.
Mấy người định phản đối, nhưng vừa thấy ánh mắt Tiêu Vân Tú nhìn qua đều ngoan ngoãn ngậm miệng, ai nấy đều phối hợp vô cùng. Tiêu Vân Tú lúc này mới lộ ra nụ cười tà ác, xem ta chỉnh đốn các người thế nào: "Bắt đầu rồi đây, ai là người gieo xúc xắc đầu tiên?"
Tiêu Vân Tú cầm viên xúc xắc trong tay, đặt ngay giữa lòng bàn tay nhìn mấy người họ.
Mấy người đều rụt cổ không ai muốn làm người đầu tiên, lần lượt lắc đầu lùi về sau một chút.
Tiêu Vân Tú đành đưa xúc xắc cho Dạ Tinh Thần, nàng liếc mắt đưa tình với chàng, dùng mỹ nhân kế để mê hoặc Dạ Tinh Thần. Không còn cách nào khác, không ai chịu bắt đầu trước thì đành ủy khuất cho phu quân của mình làm kẻ xui xẻo mở màn vậy. Nàng nhìn Dạ Tinh Thần đầy vẻ đáng thương: "Tinh Thần, chàng bắt đầu trước được không?"
Dạ Tinh Thần thấy Tiêu Vân Tú cứ chớp chớp mắt với mình thì dở khóc dở cười, chàng nhận lấy viên xúc xắc, cầm trong tay nghiên cứu kỹ cái bản đồ kỳ quặc mà Tiêu Vân Tú vẽ trên giấy tuyên, sau đó mỉm cười, tùy tay gieo một cái. Sáu điểm, vừa vặn rơi trúng ô có hình cái rương: "Nhường rồi."
Tiêu Vân Tú kinh ngạc, miệng chữ O, dụi mắt nhìn lại số điểm trên tờ giấy tuyên, đúng là sáu, nhìn lại ô trên giấy thì quả nhiên là chỗ có cái rương. Nàng quay đầu nhìn Dạ Tinh Thần: "Sao chàng làm được hay vậy?"
Dạ Tinh Thần cười nhạt không đáp. Làm sao chàng có thể nói cho họ biết bí mật mình tự nghiên cứu ra được chứ! Nếu không thì tiểu nương tử nhà mình muốn chỉnh ai chẳng phải sẽ mất cơ hội sao?
Tuy nhiên, ngoài mình ra, nàng muốn chỉnh ai chàng đều sẽ giúp đỡ.
Những người khác thấy Dạ Tinh Thần đầy tự tin và bình thản thì nhất thời không giữ được bình tĩnh. Cái trò gieo xúc xắc này đều dựa vào vận may, Thẩm Hân Sênh liếc nhìn Dạ Tinh Thần, đoán rằng chàng chỉ là may mắn thôi, nàng không tin lần sau chàng còn gieo được sáu điểm.
Tiêu Vân Tú vốn đang nghĩ cách chỉnh Dạ Tinh Thần đầu tiên, giờ không chỉnh được nữa, lần sau chàng chắc sẽ không may mắn như vậy đâu. Nàng đặt một hạt đậu trước mặt Dạ Tinh Thần, hắng giọng: "Vì phu quân nhà ta đã nhận được quà, tạm thời dùng hạt đậu thay thế, đợi kết thúc trò chơi sẽ đổi quà. Tiếp tục, tiếp tục nào, ai là người thứ hai?"
Dạ Tinh Thần nhướng mày, khóe miệng mỉm cười: "Nương tử, quà là gì vậy? Phu quân có thể xem trước cho đỡ ghiền được không?"
Tiêu Vân Tú lườm Dạ Tinh Thần một cái: "Đi chỗ khác chơi đi, xem cái gì mà xem, giờ cho chàng xem thì còn gì là bí ẩn nữa."
Thẩm Hân Sênh và mấy người còn lại đều trốn đi cười trộm, thấy vẻ mặt "ăn quả đắng" của Dạ Tinh Thần thì cảm thấy buồn cười.
Dạ Tinh Thần ngượng ngùng nhếch môi, đúng là sắt đá vô tư, ngay cả quyền đi cửa sau cũng không cho. Chàng lạnh lùng nhìn các nghệ nhân kia một cái, lên tiếng đầy âm u: "Buồn cười lắm sao?"
Mấy người lập tức nín cười, nén cười vào trong bụng, vẻ mặt nhanh chóng trở lại bình tĩnh.
Dạ Tinh Thần lại liếc nhìn Phi Ưng: "Phi Ưng, ngươi gieo đi, không được gieo sáu điểm, nếu gieo ra sáu điểm thì tự ngươi liệu lấy."
Phi Ưng trong lòng muốn hộc máu, không được gieo sáu điểm, đây chẳng phải là cố tình để Vương phi chỉnh mình sao? Vương gia định bán mình để lấy lòng Vương phi à? Hắn nhìn Dạ Tinh Thần đầy ủy khuất, nhưng trực tiếp bị Dạ Tinh Thần làm lơ.
Thấy Dạ Tinh Thần không hề để ý đến vẻ mặt vô tội của mình, hắn đành quyết định "còn nước còn tát", bình tĩnh tùy tay gieo một cái. Năm điểm, vốn là sáu điểm nhưng hắn dùng chưởng phong khẽ tác động một chút thành ra năm điểm. Nhìn số điểm, Phi Ưng thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa là bị Vương gia gọt rồi.
Phi Ưng lau mồ hôi trên trán rồi chậm rãi nói: "Thuộc hạ thua rồi, xin Vương phi đưa ra hình phạt."
Dạ Tinh Thần gật đầu, coi như ngươi thức thời, nếu không thì về Lãnh Các mà diện bích hối lỗi, nghĩ thông suốt rồi hãy quay lại.
Tiêu Vân Tú nghe thấy Dạ Tinh Thần ra lệnh cho Phi Ưng thì khóe miệng khẽ giật, ngay trước mặt nàng mà công khai đe dọa. Phi Ưng đáng thương, không còn cách nào khác, ai bảo ngươi từng làm Tâm Nhi đau lòng chứ, hôm nay mình không chỉnh ngươi cho ra trò thì thật có lỗi với Tâm Nhi.
Thẩm Hân Sênh hơi nhíu mày, nhìn Tiêu Vân Tú, tim như muốn nhảy ra ngoài, chỉ sợ Tiêu Vân Tú chỉnh Phi Ưng đến chết. Nghĩ lại nàng cảm thấy sợ hãi, trong lòng vẫn thấy nhói đau. Chẳng phải đã nói là quên đi để bắt đầu lại từ đầu sao? Tại sao nhìn thấy Phi Ưng lại không thể rời mắt? Lúc Thẩm Hân Sênh nhìn Phi Ưng, Tiêu Vân Tú đều chú ý thấy hết, biết rõ Thẩm Hân Sênh đang tự lừa dối mình, không muốn thừa nhận. Nhưng không sao, tối nay nàng sẽ tạo ra đủ loại tình huống bất ngờ cho hai người bọn họ.
Vẻ mặt Thẩm Lăng càng phức tạp hơn. Không ngờ người phụ nữ mua mình lại có thân phận cao quý như vậy, sao còn chịu hạ mình ở nơi thôn quê này mà không đến Đế Đô? Hắn rất thắc mắc, nếu Tiêu Vân Tú là Vương phi, vậy thì có cơ hội giúp hắn điều tra rõ chuyện nhà mình, trả lại sự trong sạch cho gia đình, còn có thể báo thù cho người thân đã khuất.
Tiêu Vân Tú chỉ cười gian xảo, không nói ngay về hình phạt. Nàng muốn xem Phi Ưng chịu phạt xong thì Tâm Nhi sẽ có biểu hiện thế nào, rồi mới khởi động những việc đã dự định sẵn.