Sắc mặt mấy người trở nên khó coi, rõ ràng là không muốn họ đến giúp, càng không muốn đưa bạc cho họ.
Tiêu Cần không vui nói: "Cháu rể, lời này của cháu nói không đúng rồi, các cháu thuê người ngoài cũng phải trả tiền công, thuê đám thân thích chúng ta thì dù sao cũng phải cho chút ít chứ! Tục ngữ nói rất hay, "nước chảy chỗ trũng không chảy ra ruộng người ngoài", thế nào cũng phải nghĩ đến người nhà mình chứ."
Tiêu Vân Tú cắn môi, mẹ kiếp.
Nước chảy chỗ trũng không chảy ra ruộng người ngoài, sao chính mình lại thành người ngoài rồi?
Tiêu Cúc cũng nhàn nhạt mở lời: "Tam ca nói cũng có mấy phần đạo lý. Cháu gái à, chúng ta là người thân, người một nhà không giúp đỡ nhau thì còn là người một nhà sao?"
Tiêu Vân Tú đảo mắt khinh bỉ. Người một nhà? Giờ mới biết mình là người một nhà, trước kia đâu có thấy họ coi mình là người một nhà đâu.
Đoạn thời gian khó khăn nhất, chính là nhờ các chú các thím trong thôn tiếp tế mới qua khỏi, còn đám người thân này thì lạnh lùng đứng nhìn, chỉ mong cô và Vân Hiên chết đói, chết ở bên ngoài thì không ai tranh giành gia sản với họ nữa.
Nghiêm thị nghĩ mình nói chuyện vẫn còn chút trọng lượng: "Được rồi, đều bớt nói một câu đi. Nhị Nha, con nhìn xem chú bác, cô của con đều hạ mình đến cầu xin con, con cứ để họ theo con làm việc đi. Nể mặt hai lão già chúng ta, giữ họ lại, được không?"
Không được, không tốt.
Nội tâm Tiêu Vân Tú bắt đầu phát điên, cái gì cũng chỉ biết nghĩ cho bản thân, coi cô là kẻ dễ bắt nạt sao?
Cô mím môi, không trả lời ngay.
Dạ Tinh Thần không đành lòng thấy Tiêu Vân Tú bị bắt nạt, hiện tại cậu cũng đã học được cách bảo vệ người của mình, người mình cần bảo vệ thì không ai được phép ức hiếp: "Ông bà, hai người không biết đấy thôi, không phải chúng con không nhận chú bác và cô, mà nhân thủ ở đây thật sự đã đủ rồi. Hôm nay Vân Tú mới đi mua nô bộc về, đủ để bù đắp những chỗ thiếu hụt, hơn nữa tiền công của những nô bộc này cũng cực kỳ rẻ, có thể nói là ít hơn nhiều so với người làm thuê trước kia của nương tử con. Tính toán như vậy thì thật sự không thiếu người nữa. Nếu mấy vị chú, cô thật sự không tìm được việc để mưu sinh, hoàn toàn có thể lên trấn tìm việc làm."
Sắc mặt anh em nhà họ Tiêu thay đổi liên tục, dù thế nào thì Tiêu Vân Tú và Dạ Tinh Thần cũng tìm lý do từ chối không nhận họ.
Nghiêm thị hai tay siết chặt, trong lòng cũng rối bời không thôi. Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, bà không đành lòng thấy ai sống không tốt, liền đi đến trước mặt Tiêu Vân Tú, nắm lấy tay cô, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn cô: "Nhị Nha, con cứ coi như bà cầu xin con giúp đỡ chú, cô của con đi! Cuộc sống của họ cũng đang chật vật, nể mặt bà, dạy họ làm ăn hoặc để họ theo con làm việc đều được. Yêu cầu này của bà chắc không quá đáng đâu nhỉ?"
Tiêu Vân Tú chớp chớp mắt, trong lòng bắt đầu oán trách Nghiêm thị. Cô có thể chọn từ chối sao?
Hai lão già này thật đúng là thích tìm việc để làm cho cô mà!
Đã mấy người chú, cô kia muốn tìm khó chịu với cô, vậy thì đừng trách cô làm ra chuyện gì quá đáng. Ngay sau đó, cô nở một nụ cười gian xảo như hồ ly, khiến người nhìn vào thấy vô cùng hoảng sợ và rợn người.
"Được thôi, đã mấy vị trưởng bối muốn đến làm việc dưới tay con, vậy thì con nhận là được. Nhưng mà..." Tiêu Vân Tú ngập ngừng, nhìn từng người trong đám anh em nhà họ Tiêu.
Anh em nhà họ Tiêu nghe thấy Tiêu Vân Tú cuối cùng cũng chịu nể mặt Nghiêm thị mà gật đầu nhận mình, liền mừng rỡ khôn xiết, ai nấy đều lộ ra nụ cười đắc thắng. Thế nhưng, niềm vui chưa được một nén nhang, lời Tiêu Vân Tú nói khiến sắc mặt họ trở nên khó coi.
Họ đồng thanh hỏi: "Nhưng cái gì?"
Tiêu Vân Tú đi đi lại lại: "Nhưng mà, chỗ con không nuôi kẻ nhàn rỗi, không nuôi kẻ lười biếng. Nếu bị con bắt gặp lười biếng không làm việc, thì đành phải đắc tội, mời mấy vị chú bác, cô tự cuốn gói quay về nơi mình đến thôi." Tiêu Vân Tú nói rất uyển chuyển, trên mặt còn mang vẻ vô tội, cô không tin không trị được bệnh của đám sâu mọt này.
Trong mắt cô lóe lên một tia sắc lạnh, muốn chia phần của cô thì cũng phải xem có bản lĩnh đó hay không.
Mấy người kia còn đang tính toán làm sao để ra vẻ bề trên ở chỗ Tiêu Vân Tú, mấy việc lặt vặt họ đã định để nô bộc Tiêu Vân Tú mua về làm hết, họ chỉ cần đến điểm danh cho có lệ, lại còn muốn không làm mà vẫn có bạc cầm về, đây vốn được coi là việc nhẹ lương cao. Không ngờ họ còn chưa kịp bắt đầu thì đã bị Tiêu Vân Tú dội cho một gáo nước lạnh buốt giá.
Sắc mặt mấy người khó coi cực độ, nhìn nhau trân trối.
Dạ Tinh Thần rất tán thành cách làm của Tiêu Vân Tú, để đám thân thích cực phẩm này biết khó mà lui: "Nương tử, nhà chúng ta kẻ nhàn rỗi nhiều quá rồi, thật sự không thể nuôi thêm được nữa."
Dạ Tinh Thần còn liếc nhìn mấy người kia, kẻ nhàn rỗi đó chính là chỉ đám anh em nhà họ Tiêu.
Tiêu Vân Tú gật đầu, bẻ ngón tay bắt đầu tính toán: "Phu quân nói không sai, kẻ nhàn rỗi trong nhà chúng ta quả thực quá nhiều. Chàng một người, ta một người, Tiêu Vân Hiên một người, ca ca ta Tiêu Vũ Xuyên một người, Tâm Nhi một người..." Tiêu Vân Tú đếm đi đếm lại không dưới bảy người, "Giờ cô, chú lại đến mà chẳng làm gì cả, nhà chúng ta sớm muộn gì cũng phá sản rồi ra đường ăn mày mà sống thôi. Phu quân, hay là chúng ta chuyển nhà đi!"
Tiêu Vân Tú cố tình nói cho đám anh em nhà họ Tiêu nghe. Tiêu lão gia tử vừa nghe nhà Tiêu Vân Tú có nhiều người ăn không ngồi rồi như vậy, nghĩ thầm đám người vô dụng nhà mình mà đến thì chẳng phải sẽ ăn sạch gia sản của cháu gái ông sao, thế thì còn ra thể thống gì nữa! Ông không chịu nổi, vừa trợn mắt vừa dậm gậy: "Mấy đứa tự có tay có chân thì tự về nhà mà làm ruộng đi! Nhà con bé Nhị Nha nhiều kẻ nhàn rỗi thế này thì lấy đâu ra bạc mà tiêu? Cái đức hạnh của mấy đứa thế nào, lão tử ta hiểu rõ nhất."
Nghiêm thị lại nhíu mày: "Ông già, lời không thể nói như vậy. Nhị Nha có bản lĩnh sao có thể không kiếm được bạc? Nó chắc chắn là đang dọa chúng ta, trêu chọc hai lão già chúng ta thôi."
Tiêu lão gia tử suy nghĩ, lời Nghiêm thị nói cũng có lý. Nếu không kiếm được bạc thì lấy đâu ra tiền nhàn rỗi để nuôi cả gia đình lớn như vậy, nào là mua xe ngựa, mua nô bộc, xây nhà mới. Chắc là nó sợ mấy thứ vô dụng này gây thêm phiền phức nên mới thoái thác.
"Nhị Nha, hay là con cứ để mấy đứa vô dụng này ở lại giúp con. Chúng nó nếu thấy khổ thấy mệt thì cứ mặc sức mà mắng, đánh chúng nó cũng được, tránh cho cái này không biết cái kia không hay, dạy cho chúng nó chút bản lĩnh tự lực cánh sinh." Tiêu lão gia tử cảm thấy Tiêu Vân Tú có thể trị được cái tính xấu của đám người này.
Biết đâu còn sửa được không ít thói hư tật xấu, Tiêu Vũ Xuyên chẳng phải đã bị Tiêu Vân Tú trị cho phục tùng rồi sao?
Chắc là đám người vô dụng này cũng có thể dạy dỗ được, tránh cho sau này cứ chăm chăm vào chút gia sản không đáng giá của ông.
Khóe miệng Tiêu Vân Tú giật giật, ông nội cô muốn cô làm người xấu đây mà!
Chú bác, cô đều hơn cô một bậc, là trưởng bối, tùy tiện để cô đánh mắng thì sau này làm sao cô sống trong cái thôn này được nữa.
Mím môi, thở dài một tiếng: "Ở lại đi! Ngày mai cứ đến, tiền công con sẽ thanh toán hàng tháng, tiền công thời gian thử việc không nhiều lắm, một lượng bạc cho hai tháng, thấy được thì sáng mai cứ đến." Tiêu Vân Tú đang nghĩ ngày mai làm sao để chú, cô của cô tự giác từ bỏ công việc không thuộc về họ này, cô rất mong chờ những màn "trừng phạt" vào ngày mai.