Trưởng thôn Trần và Lý chính Cố đón nhận túi nhỏ mà Tiêu Vân Tú đưa tới, cả hai đều nở nụ cười. Lý chính Cố có chút ngượng ngùng, còn Trưởng thôn Trần cân nhắc số tiền trong tay không dưới năm lượng bạc trắng, trong lòng vui như mở cờ. Ông ta kiếm lời ngoài lề chưa từng được nhiều đến thế, xem ra sau này Tiêu Vân Tú còn nhiều chỗ nhờ vả, không lo không có tiền.
Ánh mắt tham lam của Trưởng thôn Trần gắt gao nhìn chằm chằm vào số bạc trong tay, Lý chính Cố nhận lấy liền trực tiếp nhét vào trong tay áo.
Trưởng thôn Trần và Lý chính Cố lại nói với Tiêu Vân Tú vài câu rồi cùng nhau trở về nhà. Tiêu Vân Tú nhìn bóng dáng xa dần, về sau tìm họ làm việc thì tiện hơn nhiều, nhưng phải dựa vào bạc để sai bảo thực sự có chút buồn bực. Thôi vậy, tiền tài là vật ngoài thân, sinh không mang đến, tử không mang đi. May mà ông cha tiện nghi này không có bao nhiêu tích trữ, nếu có thì e rằng cũng chẳng tới phần mình. Bà mẹ kế kia từ lâu đã lấy trộm đồ đạc có giá trị của ông cha tiện nghi, còn có của hồi môn mà nương ruột để lại cho nàng, Tần thị chẳng trả lại cái nào. Đoán chừng lần này Tiêu Vũ Nương xuất giá sẽ đem hết đi theo. Mình phải nghĩ cách đem toàn bộ di vật mẹ để lại lấy về, không thể để tiện nghi cho Tần thị và Tiêu Vũ Nương được.
Dạ Tinh Thần đứng sau lưng Tiêu Vân Tú, thấy nàng như đang suy nghĩ điều gì liền không lên tiếng quấy rầy, chỉ nhìn nàng chăm chú.
Tiêu Vân Tú trong đầu lóe lên một tia sáng, khóe miệng nở nụ cười. Nàng nghĩ ra một cách hay. Dạ Tinh Thần chẳng phải nói muốn chuẩn bị của hồi môn cho Tiêu Vũ Nương sao? Bây giờ bề ngoài làm ra vẻ phong quang, lại đi giao dịch với con mụ già Tần thị. Cách này hay quá, mình thật là thông minh ha ha. "Ai ưu! Kẻ nào không có mắt đụng vào ta!"
Tiêu Vân Tú hơi phân tâm suy nghĩ chuyện, căn bản không để ý phía sau có người, trực tiếp xoay người liền đụng phải Dạ Tinh Thần. Che cái đầu và mũi bị đau, lui về phía sau một bước, nhìn Dạ Tinh Thần với vẻ bực dọc.
Dạ Tinh Thần khẽ cười nhạt: "Nương tử, chính nàng tự lao vào lòng ta sao lại có thể trách ta được?"
Tiêu Vân Tú bất lực nhìn Dạ Tinh Thần: "..."
Cha ngươi, ngươi cố ý đúng không! Có bao nhiêu chỗ không đứng, lại cứ đứng sau lưng ta muốn làm gì đây!
Tiêu Vân Tú trợn mắt nhìn Dạ Tinh Thần một cái, kéo hắn ra khỏi sân: "Theo ta ra đây, nói với ngươi chuyện này."
Tiêu Vân Tú đi ra cửa trước, Dạ Tinh Thần nhướn mày rồi theo sát: "Nương tử muốn nói gì với ta? Chẳng lẽ vừa rồi nhiều người quá, nương tử có điều khó nói muốn riêng cùng ta? Chẳng lẽ nương tử muốn dẫn ta tìm chỗ vắng người để động phòng?"
Tiêu Vân Tú loạng choạng suýt ngã, bị câu nói vừa rồi của Dạ Tinh Thần làm cho sợ đến nỗi bước đi không vững. Trong lòng mắng thầm Dạ Tinh Thần đủ điều. Cha ngươi! Quỷ gì vậy? Động phòng? Động phòng em ngươi! Mình tuy đã gả chồng, không sai, nhưng mình chưa tính động phòng ngay, thân thể còn chưa phát dục xong động cái gì.
Tiêu Vân Tú đột nhiên phát hiện người sau lưng nàng không hề đơn giản, chẳng khác gì một con "sói", ánh mắt đó rõ ràng là ánh mắt nhìn con mồi.
Không nén được nuốt nước bọt: "Hì hì! Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta tạm thời chưa chuẩn bị xong, ngươi không thể ép ta làm chuyện ta không muốn. Bằng không ta vẫn có thể tu phu đi tìm lương nhân thật lòng đối đãi ta khác."
Tiêu Vân Tú chỉ muốn dọa Dạ Tinh Thần một chút thôi. Nàng chưa từng nghĩ sau này họ sẽ trải qua những khó khăn trắc trở gì, nàng không thể xác định tương lai, nhưng nàng có thể đảm bảo hiện tại.
Dạ Tinh Thần cũng chỉ là đùa giỡn Tiêu Vân Tú. Họ bái đường quá sơ sài, sau này hắn trở về Kinh Đô sẽ dẫn nàng gặp mẫu phi, hẳn mẫu phi sẽ rất thích một nhi tức phụ như vậy.
Hắn muốn cho Vân Tú một hôn lễ thịnh thế, đến lúc đó hai người động phòng há chẳng tốt hơn? Sự trong sạch của nữ tử rất quan trọng, mình không thể làm kẻ tiểu nhân hèn hạ, đối với nữ tử mình yêu thương thì phải làm đến bảo vệ.
Tiêu Vân Tú kéo Dạ Tinh Thần đi tới gốc táo xanh cách đó không xa, tới nơi mới buông tay: "Nhất định chàng sẽ ủng hộ ta đúng không?"
Khóe miệng Dạ Tinh Thần mỉm cười, đưa bàn tay thon dài trắng trẻo của hắn ra, áp lên gương mặt Tiêu Vân Tú, mang theo hơi ấm mê hoặc lòng người: "Nàng nói xem?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Vân Tú bỗng đỏ bừng, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh, "thịch thịch thịch..." giống như quả táo chín đỏ trên cây, khiến người ta muốn cắn một miếng. Vội quay mặt đi, khẽ thanh giọng, gạt tay Dạ Tinh Thần ra khỏi mặt mình, hai tay chống nạnh, vẻ mặt đàn bà chanh chua trừng mắt Dạ Tinh Thần: "Ngươi như vậy, còn muốn ta nói không?"
Dạ Tinh Thần ủy khuất nhếch miệng, ra vẻ vô tội: "Nương tử, ta đây là tình không tự chủ, không khống chế được bản năng, cứ như bị ma nhập ấy."
Tiêu Vân Tú lười nghe lời hoa ngôn xảo ngữ của cái đồ Dạ Tinh Thần này. Đàn ông đều một bộ dạng, nói thì như trời như đất, lộng lẫy muôn màu. Nhìn Lãnh Tâm bị Phi Ưng cái đồ khốn đó hành hạ ra sao kìa.
Về sau Dạ Tinh Thần dám ăn trong bát lại nhìn trong nồi, sẽ cho hắn biết nữ nhân không dễ chọc.
"Vậy chàng cứ tiếp tục bị ma nhập đi. Ta về đây. Nói chuyện nghiêm chỉnh với chàng, chàng cứ nói nhảm với ta, ta không thèm để ý chàng nữa." Tiêu Vân Tú chu môi.
Tiêu Vân Tú làm bộ muốn về, vừa chuẩn bị cất bước, đã bị Dạ Tinh Thần nắm cánh tay kéo lại: "Nương tử, ta không đùa nàng nữa. Nàng nói đi, ta sẽ lắng nghe đây."
Tiêu Vân Tú khóe miệng mỉm cười, khẽ gật đầu, trong lòng vui lắm: "Môn sinh có thể dạy được vậy!"
"Chẳng phải chàng nói muốn chuẩn bị sính lễ cho Tiêu Vũ Nương sao? Ta muốn đem tất cả của hồi môn mà nương ta để lại lấy về. Tuy của hồi môn ấy không đáng giá bao nhiêu, nhưng đó đều là kỷ vật mà nương ta để lại cho ta và Vân Hiên. Chàng sẽ giúp ta, đúng không?" Tiêu Vân Tú đặt mọi hy vọng lên người Dạ Tinh Thần. Nàng không thể để đồ vật của nương bị Tần thị và con đĩ Tiêu Vũ Nương làm ô uế.
Bằng mọi giá nàng cũng phải lấy lại đồ của nương.
Còn về cái chết của ông cha tiện nghi Tiêu Đại Toàn, nàng sẽ sớm bắt được hung thủ, không để ông ấy chết vô ích.
Nợ tiền phải trả, nợ mạng cũng phải trả. Tiêu Vân Tú nheo nheo hai mắt. Ở chốn này, không ai có cơ hội hại nàng nữa. Nàng phải từng bước trở nên mạnh mẽ. Có tiền ma quỷ cũng đẩy cối, nàng không tin không lôi được kẻ giở trò sau lưng.
Dạ Tinh Thần hơi nhíu mày: "Nương nàng chẳng phải mất đã lâu sao? Làm gì còn của hồi môn?"
Tiêu Vân Tú chậm rãi kể lại, theo ký ức trong đầu mà tự thuật chuyện năm xưa: "Vào năm ta sinh ra, nương ta làm việc ở nhà đại hộ, tích góp được khá nhiều đồ giá trị. Bà ấy lo sợ sau này mình cũng như vậy, đời sống không tốt, nhà chồng chê của hồi môn mỏng manh mà không đối tốt với mình, nên đã chuẩn bị trước của hồi môn. Sau khi nương qua đời, những thứ này giao cho cha ta là Tiêu Đại Toàn giữ, nhưng ông ấy vì lấy lòng Tần thị mà đem toàn bộ của hồi môn của ta cho Tần thị. Không vậy Tần thị cũng chẳng chịu gả cho cha ta là một tú tài nghèo kiết làm vợ."
Dạ Tinh Thần hiểu rõ. Là cha của Vân Tú vì cưới Tần thị mà đem của hồi môn thuộc về Vân Tú tặng cho Tần thị. Hiện tại của hồi môn của Vân Tú vẫn ở trong tay Tần thị. Tiêu Vũ Nương cùng Cố Tử Kiệt thành thân ắt sẽ dùng đến của hồi môn ấy, gả qua có mặt mũi, về sau ở nhà họ Cố cũng có thể ngẩng đầu làm người, không bị lạnh nhạt khinh thường.