Tiêu Vân Tú cũng thâm tình nhìn Dạ Tinh Thần: "Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão, bạch thủ bất ly."
Hai ánh mắt nhìn nhau đắm đuối, tình ý nồng nàn, trong mắt anh có cô, trong mắt cô có anh. Dường như thời gian đã ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ấy.
Tiêu Vân Tú rất phá cảnh mà ho khan hai tiếng: "Khụ khụ..."
Dạ Tinh Thần vẻ mặt lo lắng: "Nương tử, nàng sao vậy? Có phải ở đây thổi gió lạnh nên bị nhiễm phong hàn rồi không?"
Khóe miệng Tiêu Vân Tú giật giật: "Không có, ta chỉ muốn nói chúng ta đứng đây cũng một lúc rồi, hai người kia chắc là đã xong việc. Chúng ta phải đợi Tần thị rời đi mới dễ tìm tên tình nhân của bà ta để hỏi thăm tình hình chứ. Lát nữa chàng tốt nhất nên hung dữ một chút, dọa nạt hắn, chắc là hắn sẽ khai ra hết sự thật thôi."
Tiêu Vân Tú thầm cười lạnh trong lòng, cha hờ của cô còn chưa xuống mồ, người đàn bà già nua này đã không nhịn được mà tìm tên tình nhân kia để giải tỏa nỗi nhớ nhung rồi, hừ!
Dạ Tinh Thần nhướng mày: "Dọa hắn làm gì?"
Tiêu Vân Tú vẫy vẫy ngón tay với Dạ Tinh Thần, anh hơi nghiêng người lại gần để nghe cô nói.
"Người có tật giật mình, chỉ cần dọa một cái là gan mật vỡ tan, biết đâu lát nữa chàng còn có thể thấy một gã đàn ông to xác tè ra quần đấy, có tin không? Ha ha."
Dạ Tinh Thần ngẩn người, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, hơi giận dỗi: "Nương tử, không cho phép nàng nhìn lão già đó, nàng chỉ được nhìn phu quân thôi."
"Ta nhìn lão già đó làm gì! Ta chỉ muốn điều tra xem có phải Tần thị cùng tên tình nhân đó hợp mưu hại chết cha ta hay không, nên mới bảo chàng dọa hắn. Lát nữa chàng thay bộ đồ trắng rồi chúng ta đi diễn một vở kịch, chẳng phải là bắt quỷ sao? Ta cho hắn bắt luôn!" Tiêu Vân Tú đảo mắt, muốn mượn danh tiếng của cô để kiếm tiền ư, mơ đẹp quá.
Dạ Tinh Thần lập tức hiểu ra, tên tình nhân của Tần thị này chắc hẳn là Trương Thiên Sư mà sáng nay bà ta đi khắp nơi rêu rao là có thể bắt quỷ trừ tà. "Ý nàng là muốn giả thần giả quỷ dọa tên Trương Thiên Sư đó, từ miệng hắn moi ra hung thủ thực sự hại chết cha nàng?"
Khóe miệng Tiêu Vân Tú mỉm cười, giơ ngón tay cái về phía Dạ Tinh Thần: "Chàng đoán đúng rồi, chính là ý đó."
Dạ Tinh Thần mỉm cười: "Giả thần giả quỷ thì cần gì phu quân phải đích thân ra tay, phu quân chỉ cần đưa nương tử đi xem kịch là được, những việc giả thần giả quỷ này cứ để đám thuộc hạ của ta làm!"
Dạ Tinh Thần bắn một quả pháo tín hiệu lên không trung, Phi Ưng kéo theo Tần Phong nhanh chóng đến bên cạnh anh, quỳ một chân xuống. Do thấy Tiêu Vân Tú ở đó, cả hai không tiện gọi thẳng là Vương gia, đành phải hô lớn: "Thuộc hạ bái kiến công tử."
Dạ Tinh Thần nhìn hai người: "Đứng lên đi, Tiết công tử và Lâm cô nương đã sắp xếp ổn thỏa chưa?"
Phi Ưng và Tần Phong đứng dậy, cung kính cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Dạ Tinh Thần.
Phi Ưng nhàn nhạt đáp: "Bẩm công tử, mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa, đợi thiếu phu nhân xử lý xong chuyện ở đây là có thể đi chữa trị cho Tiết công tử rồi, Hàn Tiêu Tiêu hiện đang cố gắng duy trì mạng sống cho Tiết công tử."
Dạ Tinh Thần gật đầu: "Ta đã biết, gọi các ngươi đến đây là có việc cần các ngươi làm."
"Xin công tử phân phó."
"Đóng giả làm quỷ, dọa một người cho ta."
Phi Ưng và Tần Phong trực tiếp ngẩn người, giả thần giả quỷ để trêu chọc ai cơ?
"Người công tử muốn dọa là kẻ nào?" Phi Ưng muốn biết là ai đã đắc tội với vị Vương gia mặt lạnh nhà mình, kẻ đó chắc là sắp gặp đại họa rồi, người bị Vương gia để mắt tới thì không chết cũng điên.
Tiêu Vân Tú hắng giọng: "Các ngươi cứ đóng giả làm quỷ là được, chỉ cần nói vài câu, nói xong thì dùng khinh công xuất thần nhập hóa của các ngươi bay qua bay lại trên không trung, tạo ra ảo giác là có thể bay lơ lửng."
Tần Phong và Phi Ưng không nhịn được nuốt nước bọt, họ đã bảo mà, chủ ý này chắc chắn không phải do Vương gia nhà họ nghĩ ra, phần lớn là liên quan đến Vương phi của họ rồi.
Hai người đồng thanh nói: "Nói gì ạ? Thiếu phu nhân cứ nói, không có người ngoài."
"Các ngươi lại đây." Tiêu Vân Tú ghé sát tai họ thì thầm, hai người lập tức hiểu rõ.
"Thuộc hạ nhất định không phụ sự ủy thác của công tử và thiếu phu nhân, sẽ làm tốt việc này." Nói xong, cả hai cùng đi tìm quần áo trắng để thay.
Tiêu Vân Tú và Dạ Tinh Thần cũng lặng lẽ quay lại trên mái nhà của Trương Đại Ngưu, vừa vặn nhìn thấy Trương Đại Ngưu đang ăn mì, lầm rầm nói chuyện với Tần thị, còn thấy Trương Đại Ngưu đưa cho Tần thị một túi tiền.
Hay cho hắn! Quả nhiên là lừa của dân làng không ít bạc. Cô nheo mắt lại, vì tiền mà chuyện thất đức gì cũng làm được, chắc cha hờ của cô cũng bị hai kẻ này hành hạ đến chết, thật khó mà nói!
Lúc cha hờ của cô xảy ra chuyện đúng vào lúc cô không có ở nhà, nếu không sao có thể để người đàn bà độc ác này có cơ hội ra tay, xem ra vẫn là do cô sơ suất.
Tần thị lấy xong túi tiền liền nói vài câu ác độc với Trương Đại Ngưu rồi rời đi. Tiêu Vân Tú nhìn bộ dạng tức tối của Trương Đại Ngưu mà thấy buồn cười, xem ra hai người này cũng chẳng phải tình yêu đích thực gì!
Nhiều nhất chỉ là lợi dụng lẫn nhau để đạt được mục đích, hoặc là mối quan hệ xác thịt mà thôi.
Đợi Tần thị đi xa, Tiêu Vân Tú thấy ánh trăng khá đẹp, gió đêm lại rất âm u, không nhịn được mà xoa xoa cánh tay mình. Dạ Tinh Thần ôm lấy Tiêu Vân Tú vào lòng, nhìn cô với ánh mắt ấm áp: "Còn lạnh không?"
Tiêu Vân Tú cảm động trong lòng, tràn đầy niềm vui, lắc đầu: "Không lạnh, nơi nào có chàng thì sẽ không bao giờ quá lạnh."
Phi Ưng và Tần Phong cũng đã thay đồ xong, xõa tóc che khuất khuôn mặt. Đúng lúc Trương Đại Ngưu tắt nến định lên giường ngủ bù thì nghe thấy âm thanh rợn người văng vẳng bên cửa sổ. Hắn cố tỏ ra bình tĩnh: "Ai? Là ai đang giả thần giả quỷ, ra đây."
Phi Ưng và Tần Phong không xuất hiện cùng lúc, Tiêu Vân Tú bảo họ lần lượt xuất hiện trước mặt hắn, tâm lý phòng thủ của con người một khi đã sụp đổ thì hỏi gì cũng sẽ khai hết. Cô đang chờ thời cơ.
"Trả... mạng... lại... đây! Trả... mạng... lại... đây!..."
"Trả mạng lại cho ta, Trương Đại Ngưu, ngươi trả mạng lại đây..."
Phi Ưng và Tần Phong giả giọng ma quái nói hai câu này, thỉnh thoảng lại lướt qua trước cửa sổ.
Trương Đại Ngưu trong phòng ban đầu không sợ, lấy hết can đảm thắp lại nến: "Để ông đây xem đứa nào dám giả thần giả quỷ, ra đây, ra đây, cho ta xem đứa nào dám giả quỷ dọa ông trước mặt vị Thiên Sư này, ông đây không sợ quỷ."
Trương Đại Ngưu vội vã lấy từ trong phòng ra cái chuông lớn chuyên để lừa người, còn có bùa vàng vẽ cái gì đó rất bắt mắt, hắn đốt lên rồi ném ra ngoài cửa, miệng lầm bầm: "Yêu ma quỷ quái mau rời đi, yêu ma quỷ quái mau mau rời đi..."
Phi Ưng và Tần Phong nhìn nhau cười, hai người phối hợp biến mất một lát, Trương Đại Ngưu còn đắc ý tự cho rằng mình đối phó với mấy con quỷ nhỏ này thật giỏi.
Chưa đắc ý được bao lâu, Phi Ưng và Tần Phong lại bay lượn trong sân nhà Trương Đại Ngưu, tốc độ rất nhanh khiến Trương Đại Ngưu tưởng rằng họ đang bay lơ lửng. Lại thêm việc mặc áo choàng trắng, tóc tai xõa xượi không nhìn rõ mặt, hắn thực sự bị dọa sợ, cái chuông trong tay rơi xuống đất, hét lên: "Quỷ! Có quỷ, có quỷ!"
Nói xong hắn liền chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét, tốc độ chạy trốn cực nhanh. Tiêu Vân Tú nhìn Trương Đại Ngưu đã bị dọa đến mất vía mà cười không đứng thẳng nổi: "Ha ha... Tinh Thần, chàng thấy không, cái tên đó vừa nãy kìa, ha ha..."
Dạ Tinh Thần nhặt một viên đá ném về phía Trương Đại Ngưu đang định chạy ra sân. Tên Trương Đại Ngưu bị điểm huyệt đứng sững tại chỗ, da gà nổi khắp người, không nhịn được nuốt nước bọt.
Dạ Tinh Thần đưa Tiêu Vân Tú từ trên mái nhà xuống, nháy mắt với Phi Ưng và Tần Phong. Hai người nhanh chóng đóng cổng lại, áp giải Trương Đại Ngưu vào nhà.