Tiêu Vũ Nương lại không nghĩ như vậy, dù sao Tiêu Vân Tú bây giờ hoàn toàn khác biệt so với dáng vẻ trước kia, như thể đã thay đổi thành một người khác, không thể không phòng, cẩn thận vẫn hơn.
"Con biết rồi nương, người vào nhà nghỉ ngơi đi ạ!" Tiêu Vũ Nương nói xong liền vào nhà xem trong đám của hồi môn kia có trân trân bảo vật gì không.
Tần thị cũng theo chân Tiêu Vũ Nương, bà cũng muốn xem rốt cuộc người ta đã chuẩn bị của hồi môn gì cho Vũ Nương.
Tiêu Vũ Nương tùy tiện mở một chiếc rương màu đỏ ra, đồ vật bên trong suýt chút nữa làm chói lóa mắt nàng. Trong đó toàn là những thứ nàng chưa từng nhìn thấy, còn có rất nhiều món đồ trang trí của các bậc quyền quý, nhìn qua là biết giá trị không hề nhỏ, quả nhiên là vương gia có khác.
"Nương, người mau nhìn xem, những thứ này đều là của hồi môn của con sao? Chúng ta có phải đang nằm mơ không, so với những món đồ nhỏ không đáng tiền mà người giữ trước kia thì tốt hơn nhiều." Tiêu Vũ Nương thuận tay cầm một chuỗi hạt ngọc cùng vòng tay ngọc lên xem xét.
Trong mắt hai người họ lóe lên ánh vàng, những thứ này đem bán lấy bạc thì hơn hẳn Tiêu Vân Tú, đâu còn phải lo lắng sau này không có bạc tiêu.
Tần thị nhìn qua, véo vào đùi mình một cái, hơi đau, các bà không nằm mơ, những thứ này đều là đồ thật giá thật.
"Vũ Nương, những thứ này thật sự là chuẩn bị cho con sao?"
Tiêu Vũ Nương ngẩng đầu, khóe miệng nở nụ cười tà ác: "Cần phải hỏi sao? Tiêu Vân Tú bây giờ đã tìm được một vương gia làm phu quân, chuẩn bị chút đồ này chỉ là chuyện nhỏ như chín trâu mất một sợi lông mà thôi, người còn lo vương gia không có tiền tiêu sao?"
Tần thị nghĩ cũng đúng là cái lý này, Tiêu Vân Tú bây giờ đã bám được một vương gia, còn lo không có bạc tiêu ư? Trợ cấp cho hai mẹ con bà chút đồ cũng không phải chuyện gì quá đáng.
"Đã chuẩn bị xong của hồi môn rồi thì con cứ an tâm làm tân nương tử của con đi! Lần này nhất định phải để con xuất giá thật rạng rỡ, xem mấy kẻ lắm mồm trong thôn còn có gì để bàn tán nữa."
Tiêu Vân Tú cùng Dạ Tinh Thần đang tìm kiếm dược liệu trên núi, tìm được một ít thuốc cầm máu, đào thêm chút nhân sâm dại, xung quanh không phát hiện thêm thảo dược nào khác, nàng tìm một tảng đá lớn ngồi lên trên, ngẩn người nhìn dãy núi trước mặt.
Dạ Tinh Thần đi đến bên cạnh Tiêu Vân Tú rồi ngồi xuống: "Đang nghĩ gì thế?"
Tiêu Vân Tú quay đầu nhìn Dạ Tinh Thần, bốn mắt nhìn nhau, nàng rất bình tĩnh nhìn hắn: "Chàng có tin trên đời này có chuyện quỷ thần không?"
Dạ Tinh Thần hơi ngẩn ra: "Tại sao nàng lại hỏi như vậy?"
"Vậy ta đổi câu hỏi khác, chàng có tin trên đời này có linh hồn không?"
Dạ Tinh Thần cười nhạt, dùng tay khẽ quệt lên mũi nàng: "Có phải gần đây nàng mệt quá nên không nghỉ ngơi tốt, bắt đầu nói nhảm rồi không?"
Tiêu Vân Tú cạn lời, vốn dĩ nàng định kể hết mọi chuyện cho Dạ Tinh Thần nghe, không muốn giấu giếm hắn điều gì, dù sao như vậy cũng không công bằng với hắn, vậy mà hắn lại xem đó là chuyện đùa.
"Ta đang rất nghiêm túc hỏi chàng, chàng có thể trả lời tử tế câu hỏi vừa rồi của ta không?"
Tiêu Vân Tú có chút phát điên, không thể bình tĩnh nổi.
Dạ Tinh Thần nhướng mày: "Ta rất nghiêm túc mà!"
Tiêu Vân Tú: "..."
Tiêu Vân Tú trực tiếp quát lên: "Ta không phải người nơi này, chàng tin không?"
Dạ Tinh Thần lại ngẩn người lần nữa, sau đó "phì" một tiếng bật cười: "Nương tử, nàng không phải người nơi này thì là người ở đâu? Vi phu không phải người trong thôn này còn nghe được, nàng là người sinh ra và lớn lên ở đây mà! Bây giờ nàng lại nói với vi phu nàng không phải người trong thôn này, đang trêu chọc vi phu đấy à!"
Tiêu Vân Tú trực tiếp đảo mắt, cạn lời, quay đầu tiếp tục nhìn về phía trước.
Khó khăn lắm mới định nói ra sự thật, tên này lại tưởng mình đang đùa với hắn.
"Dạ Tinh Thần, ta chỉ nói một lần thôi, chàng tin cũng được, không tin cũng chẳng sao! Cứ coi như bây giờ ta đang lên cơn điên đi."
Dạ Tinh Thần như có điều suy nghĩ: "Nàng nói đi."
"Ta thật sự không phải người nơi này, ta chỉ là một linh hồn cô độc không tìm được đường về nhà. Người thân của ta không ở nơi này, ở một nơi hình dáng giống con gà trống, nơi đó có ô tô, có tàu hỏa, có nhà cao tầng, có tàu thủy, có máy bay... Thế nhưng ta đã bị người ta hãm hại mà chết. Vốn tưởng mình sẽ chết như vậy, ông trời lại đùa giỡn với ta một lần nữa, đưa ta đến ngôi làng nhỏ hẻo lánh này và sống lại một kiếp. Ngày nào đó chàng phát hiện ta biến thành người khác, thì đó là lúc ta có lẽ đã rời khỏi thân xác này, trở về thế giới thuộc về mình rồi." Tiêu Vân Tú chậm rãi mở lời, như đang kể chuyện chia sẻ với Dạ Tinh Thần khoảnh khắc mình sống lại một kiếp.
Dạ Tinh Thần chỉ cảm thấy những điều Tiêu Vân Tú kể không thực tế, quá huyền hoặc.
Đổi lại là ai cũng sẽ không tin những chuyện này, Dạ Tinh Thần bình tĩnh phân tích những lời Tiêu Vân Tú nói với hắn.
"Nương tử, nàng nói trong cơ thể nàng không phải là linh hồn của nàng?"
Tiêu Vân Tú khẽ thở dài: "Ta không phải người nơi này, linh hồn cũng không thuộc về thân xác này. Cô bé này có lẽ đã chết trong trận sốt cao lần trước, ta chiếm lấy thân xác này rồi sống lại. Chàng nghĩ người đã chết hẳn thì làm sao có thể sống lại ngay được? Thật quá hoang đường, chàng không thấy chuyện này là không thể xảy ra sao? Hơn nữa người không thể chết mà sống lại, đó là chân lý vĩnh hằng không thay đổi của chuỗi sinh học."
Dạ Tinh Thần có chút lo lắng không tên, nghe Tiêu Vân Tú nói như vậy, thì sau này có khả năng nàng sẽ trở về thế giới của nàng, sẽ rời xa hắn, hắn cũng sẽ mãi mãi không bao giờ gặp lại nàng nữa.
Dạ Tinh Thần theo bản năng ôm chặt lấy Tiêu Vân Tú, không buông tay: "Vân Tú, nàng không được rời xa ta, không được bỏ ta mà đi. Dù nàng không phải người nơi này, người ta thích là nàng, người hay nói cười với ta, nàng hứa với ta đừng rời bỏ ta, đừng bỏ ta mà đi."
Tiêu Vân Tú cũng rất mờ mịt, không biết liệu có ngày nào mình sẽ rời khỏi nơi này hay không.
Nàng khẽ nở một nụ cười nhạt, dùng tay vỗ nhẹ lên tay Dạ Tinh Thần: "Ta không đi, chàng yên tâm, ta sẽ không vứt bỏ chàng đâu."
"Vân Tú, ở thế giới kia nàng trông như thế nào? Có thể vẽ cho ta xem không?"
"À!" Vẽ chính mình, nói thật là nàng thực sự không muốn vẽ mình. Thẩm Vân Vân đã trở thành quá khứ, nàng không muốn bị nhắc lại, đó là vết sẹo không thể xóa nhòa.
"Nàng có muốn xem không?"
"Ta chỉ muốn biết, nương tử đang ở trong thân xác này trông như thế nào, sau này nàng có đi lạc ta còn có thể cầm tranh đi tìm về." Dạ Tinh Thần cũng dần hiểu ra nhiều chuyện.
Mọi nghi hoặc trong lòng hắn đều được giải đáp sau khi Tiêu Vân Tú thú nhận.
Thảo nào hắn thấy kỳ lạ, một cô gái thôn quê sao lại có y thuật cao siêu đến thế, hóa ra là như vậy.
Tiêu Vân Tú nói xong thân phận của mình, trong lòng như trút được gánh nặng, rất thoải mái, rũ bỏ hết mọi lo âu, thật tốt.
"Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta về thôi! Đây là bí mật của hai người chúng ta, Tinh Thần, chàng không được đi nói lung tung, nếu không ta sẽ bị coi là quái vật rồi bị hỏa thiêu đấy, đến lúc đó chàng cứ chờ mà khóc nhè nhé!" Tiêu Vân Tú muốn trêu chọc Dạ Tinh Thần, những ngày tháng ở bên Dạ Tinh Thần thực sự rất thoải mái, vô ưu vô lo, bên cạnh luôn có một bờ vai để dựa vào, không cần một mình gánh vác những chuyện không vui, cứ để bản thân dựa dẫm thêm một thời gian nữa vậy!