Tiêu Vân Tú thề rằng nhất định phải đòi lại tất cả những gì thuộc về mình từ tay Tần thị, những gì nợ chị em cô một phân cũng không được thiếu. Trước kia nếu Tần thị đối xử với hai chị em cô như con ruột, cô cũng sẽ chọn cách giúp bà ta an hưởng tuổi già. Tiếc là người đàn bà này không biết thế nào là hối cải, chẳng có chút tầm nhìn xa trông rộng nào, lại còn được đằng chân lân đằng đầu bày mưu tính kế, vậy thì đừng trách cô không khách khí với bà ta và Tiêu Vũ Nương.
Dù sao cô cũng là nhân tài cao cấp xuyên không đến, chỉ số thông minh chắc chắn linh hoạt hơn đám người cổ hủ này nhiều. Muốn chơi trò âm mưu với cô, bọn họ còn non lắm!
Dạ Tinh Thần giờ đã hiểu tại sao Tiêu Vân Tú lại căm ghét Tiêu Đại Toàn và Tần thị đến thế, căn bản là bọn họ chưa bao giờ coi Tiêu Vân Tú và Tiêu Vân Hiên là con ruột.
"Nương tử muốn vi phu làm thế nào?"
Tiêu Vân Tú ghé sát tai Dạ Tinh Thần thì thầm. Dạ Tinh Thần chăm chú lắng nghe, hơi sững sờ một chút, kế sách này quả thực không kém gì quân sư. Tiêu Vân Tú nói xong liền lùi lại một bên: "Chàng thấy kế này thế nào? Đảm bảo người không biết quỷ không hay, Tiêu Vũ Nương còn bị nhà họ Cố ghét bỏ, không được bất cứ ai đoái hoài tới."
Dạ Tinh Thần không khỏi khâm phục Tiêu Vân Tú: "Ý tưởng của nương tử, rất hay. Đối phó với kẻ thù của mình quả nhiên đủ tàn nhẫn, đủ tuyệt!"
Tiêu Vân Tú đảo mắt, không biết là đang khen hay đang mỉa mai cô đây?
Tiêu Vân Tú hừ lạnh một tiếng, lườm Dạ Tinh Thần: "Chàng có gì không hài lòng? Cảm thấy ta làm quá đáng sao?"
"Không... cách làm của nương tử, vi phu giơ hai tay tán thành, sao có thể phản đối được!"
Tiêu Vân Tú mím môi cười, nhìn dáng vẻ cố sức phủ nhận của Dạ Tinh Thần mà thấy buồn cười, trông thật hài hước.
"Vậy chàng đi làm đi, ta về trông linh cữu đây, ngày mai cuối cùng cũng được giải thoát, thật tốt." Tiêu Vân Tú vươn vai, đi ngược về phía sân.
Dạ Tinh Thần không đi theo. Nhìn Tiêu Vân Tú rời đi, hắn liếc mắt lên không trung thấy tín hiệu pháo do thuộc hạ phát ra, xoay người vận khinh công nhảy vài cái lên cây táo, rồi lại nhảy sang bức tường đất nhà hàng xóm, mũi chân điểm nhẹ vài cái bay cao hơn, vài lần lóe bóng đã ra khỏi thôn.
Bốn anh em Si, Mị, Võng, Lượng đã đợi Dạ Tinh Thần ở khu rừng rậm bên cạnh đầu thôn từ lâu.
Dạ Tinh Thần nhìn quanh một vòng rồi bước vào rừng, vẻ mặt lạnh lùng không chút tươi cười. Hắn giờ phải bắt đầu đòi lại những gì thuộc về mình, kẻ muốn dồn hắn vào chỗ chết còn chưa ra đời đâu. Sự nhẫn nhịn nhiều năm qua của hắn đổi lại không phải là hòa bình mà là cảnh huynh đệ tương tàn.
Dạ Tinh Lăng, đừng có hối hận đấy, trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi. Nếu ngươi muốn có được quyền lực tối cao, ta cho ngươi là được, để ngươi biết ngươi đứng càng cao thì ngã xuống càng thê thảm.
Thấy Dạ Tinh Thần đi tới, bốn người quỳ một gối xuống đất, cúi đầu đồng thanh hô: "Thuộc hạ tham kiến Vương gia."
Dạ Tinh Thần khẽ gật đầu: "Đứng lên đi! Sự việc làm thế nào rồi?"
Mấy người đứng dậy, Si chậm rãi lên tiếng: "Bẩm Vương gia, sự việc thuộc hạ đã làm xong, nhưng mà..." Si ngập ngừng rồi thôi, dù sao đây cũng chỉ là suy đoán của hắn.
Dạ Tinh Thần hơi sững người: "Nhưng mà gì? Đừng có đánh đố với bản vương, bản vương không có thời gian rảnh để đoán mò."
Si khẽ cúi đầu: "Vương gia, thuộc hạ nghi ngờ Tứ hoàng tử không hề xảy ra chuyện gì với Chiêu Dương quận chúa. Hôm qua chúng ta tận mắt thấy Tứ điện hạ vào phòng chưa đầy một khắc đã đi ra, hơn nữa dù có làm chuyện đó cũng không thể nhanh như vậy được! Tứ điện hạ vừa đi không lâu, trong phòng đã truyền ra tiếng của Chiêu Dương quận chúa. Thuộc hạ dám khẳng định Tứ điện hạ sợ có bẫy nên đã tráo đổi người."
Dạ Tinh Thần khẽ nhíu mày, không ngờ Dạ Tinh Lăng lại không thích Tống Ti Tiên, là hắn đã nghĩ quá nhiều. Một kẻ tự phụ như Dạ Tinh Lăng sao có thể thích ai được chứ!
Hắn ta chỉ yêu bản thân mình, vì quyền lực mà nhẫn tâm chém đứt tình nghĩa huynh đệ. Giờ bọn họ là đối thủ, không còn là người anh em lớn lên cùng nhau nữa, mà chỉ là một con quỷ ích kỷ hám lợi.
"Không sao, cứ theo kế hoạch mà làm. Quyền lực mà Dạ Tinh Lăng muốn, ta sẽ đích thân đưa đến tận tay hắn, không biết hắn có phúc phận đó để hưởng hay không." Trong mắt Dạ Tinh Thần lóe lên tia sáng khát máu.
"Tuân lệnh, thuộc hạ đi làm ngay." Si, Mị, Võng, Lượng chuẩn bị rời đi.
"Đợi đã, bản vương còn phải dặn các ngươi một việc, đi chuẩn bị mười rương của hồi môn, vải vóc, gấm vóc lụa là, nhưng tất cả đều phải là đồ thứ phẩm, đồ giả để cho đủ số lượng. Tóm lại là thứ không đáng tiền nhưng nhìn qua thì rất giá trị, chuẩn bị mười rương, vài ngày nữa bản vương dùng, các ngươi làm nhanh lên, làm xong gửi đến ngay."
Khóe miệng Dạ Tinh Thần nở nụ cười, toàn bộ là hàng giả, dù Tiêu Vũ Nương có mang ra trấn đổi lấy một món cũng không được, thứ hàng mà bán đi cũng chẳng ai thèm mua, dùng để lừa người là tốt nhất. Hơn nữa còn có thể đổi lại di vật mà mẹ Vân Tú để lại, coi như xả được cơn giận cho Vân Tú, cũng chẳng có gì không ổn.
Si, Mị, Võng, Lượng có chút ngơ ngác. Chỉ nghe nói Vương gia nhà họ mê mẩn một cô thôn nữ, không biết là thật hay giả. Nếu để Nguyệt phi nương nương biết được lại phạt bọn họ.
Si, Mị, Võng, Lượng trước kia là thuộc hạ của Nguyệt phi, để bảo vệ Dạ Tinh Thần tốt hơn, bà đã đóng gói hết gửi cho con trai ruột là Dạ Tinh Thần. Mọi chuyện bên phía Dạ Tinh Thần, Nguyệt phi đều là người biết đầu tiên, nhưng lần này bọn họ không nói, sợ làm Vương gia khó chịu nên tạm thời gác lại chuyện này.
"Vương gia chuẩn bị những thứ đó để làm gì ạ?"
Dạ Tinh Thần liếc Si một cái: "Tặng người. Có người sắp thành thân, tặng họ một món quà lớn. Còn nữa, đừng tưởng các ngươi cứ báo cáo bí mật với mẫu phi sau lưng ta. Chuyện của Vân Tú lần này, các ngươi mà dám tiết lộ nửa chữ, ta sẽ ném các ngươi về chỗ cũ, đừng theo ta nữa."
Si, Mị, Võng, Lượng lại quỳ xuống: "Vương gia, chúng thần thề chết trung thành với Vương gia, tuyệt không hai lòng. Chuyện của Tiêu cô nương, thuộc hạ không hé nửa lời."
Khóe miệng Dạ Tinh Thần cong lên: "Tốt lắm, đi làm ngay đi, bản vương phải về đây, không thì Vương phi của các ngươi đợi sốt ruột." Dạ Tinh Thần không chú ý đến vẻ mặt sững sờ của bọn họ, vận khinh công biến mất.
Si, Mị, Võng, Lượng đều trợn tròn mắt nhìn theo Dạ Tinh Thần. Vừa rồi Vương gia nhà bọn họ đang cười, còn nói là "Vương phi", có phải bọn họ bị ảo giác hay nghe nhầm rồi không? Chưa từng thấy Vương gia cười bao giờ, trước kia Vương gia luôn là một người lạnh lùng, chưa bao giờ cười lấy một cái.
Lượng nhìn mấy người còn lại: "Các ngươi nói xem có phải Vương gia đã bị Tiêu cô nương chinh phục hoàn toàn rồi không?"
Khóe miệng Si khẽ nhếch: "Rất có thể, nhìn vẻ mặt đó của ngài ấy thì tám chín phần là vậy rồi. Mỹ nhân ở Đế đô, trong cung chẳng có chút sức hút nào, không ngờ ở ngôi làng hẻo lánh này Vương gia lại gặp được người con gái khiến ngài ấy ưng ý, thật đáng mừng."
Mấy người bắt đầu bàn tán: "Ta nghe nói lúc Vương gia bị thương còn nhờ Tiêu cô nương chữa trị, bệnh mà Hàn Tiêu Tiêu cũng không chữa được vậy mà Tiêu cô nương chữa vài cái là khỏi, các ngươi nói xem Tiêu cô nương đó có phải là tiên nữ hạ phàm không?"
Mấy người còn lại đồng loạt tặng hắn một cái lườm, câu hỏi ngu ngốc thế mà cũng dám nói.