Những Nghịch Lý Của Thời Gian

Lượt đọc: 2550 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Về Tác Giả. Thay Lời Tựa. Dẫn Nhập Những Nghịch Lý Của Thời Gian. Phần I: Xã Hội:Chương 1: “Một Ngôi Nhà Cũ Kỹ”. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Phần II: Chính Trị:Chương 38: “Chính Trị Cốt Ở Ít Việc”. Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Phần III: Kinh Tế:Chương 78: Bán Đấu Giá Quyền Sử Dụng Đất. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Phần IV: Trả Lời Phỏng Vấn:Phản Biện Đầu Xuân 2007. Trí Thức Sẽ Làm Gì Vào Thời Có Hẳn Một Nghị Quyết Cho Mình?. Chống “Lạm Phát” Văn Bản, Thủ Tục: Cân Đối Giữa Tự Do Và Điều Chỉnh. Tiến Sĩ Nguyễn Sĩ Dũng Và “Thế Giới Ít Ràng Buộc”. Suy Nghĩ Trước Thềm Đại Lễ 1000 Năm Thăng Long:Hà Nội. “Người Tài Không Thiếu, Chỉ Sợ Thiếu Chỗ”. Trả Lời Phỏng Vấn Báo Nhà Báo Và Công Luận. Trả Lời Phỏng Vấn Tuần Báo Sinh Viên Việt Nam.
Tiến »
Chương 33
vì đất mẹ bình yên.

❊ ❊ ❊

Sống rồi, mẹ ơi! Việt Nam muôn năm! Đó là lời hô nghẹn ngào nước mắt của nhiều người lao động từ Libya trở về, khi máy bay vừa đáp xuống sân bay Nội Bài và Tân Sơn Nhất. Họ thật sự đã thoát khỏi địa ngục trần gian để trở về với đất mẹ bình yên.

Trở về với đất mẹ không có nghĩa là khó khăn đã hết. Sắp tới, chuyện trang trải nợ nần, chuyện tìm kiếm việc làm sẽ là những nỗi bận tâm khó lòng tránh khỏi - đặc biệt, trong điều kiện, đất nước đang phải thắt chặt tín dụng và hạn chế đầu tư công để chống lạm phát như hiện nay. Tuy nhiên, trở về đất mẹ, những người lao động đang được hưởng một trong những quyền cơ bản và quan trọng nhất của con người. Đó là quyền được bảo đảm an ninh, quyền được sống trong trật tự và pháp luật. Mà quyền này được bảo đảm, thì những khó khăn khác chỉ là tạm thời và hoàn toàn có thể vượt qua.

An ninh, trật tự và pháp luật cần thiết như khí trời. Thế nhưng, nhiều khi chúng ta chỉ cảm nhận được đầy đủ nhất, cấp thiết nhất về những giá trị này, khi chúng không còn nữa. Tình trạng bắn giết, cướp bóc hỗn loạn ở Libya cho chúng ta thấy rất rõ điều trên. Khi mạng sống và tài sản của con người không được bảo đảm thì làm sao chúng ta có thể mơ tưởng đến chuyện mưu cầu hạnh phúc và xây dựng tương lai?!

An ninh, trật tự và pháp luật được người Việt chúng ta gọi một cách nôm na, giản dị là sự bình yên (nhiều khi còn được gọi là sự ổn định). Đây chính là một trong những thành tựu và ưu thế to lớn của đất nước ta. Có bình yên, chúng ta có điều kiện để phát triển kinh tế, giáo dục, y tế và văn hóa… Có bình yên, mỗi người dân Việt Nam có điều kiện để tìm kiếm cơ hội ở trên mọi miền Tổ quốc, có điều kiện để phấn đấu cho cộng đồng và cho hạnh phúc cá nhân.

Tuy nhiên, sự bình yên không phải là món quà Trời cho. Sự bình yên là hệ quả của các chính sách, của lối sống, của các giá trị văn hóa và tâm linh. Về dài hạn, công bằng xã hội là nền tảng của bình yên xã hội. Bất bình đẳng, sự chênh lệch giàu nghèo, tệ nạn tham nhũng, cửa quyền, sự vận hành kém hiệu quả của hệ thống công lý là những nguy cơ đe dọa hủy hoại sự bình yên. Rất tiếc, những nguy cơ này vẫn chưa được khắc phục một cách có hiệu quả.

Đón những người lao động trở về từ nơi loạn lạc, chúng ta càng nhận thức sâu sắc hơn về giá trị của sự bình yên và về trách nhiệm phải bảo vệ sự bình yên đó. Bảo đảm an sinh xã hội, chia sẻ các thành quả phát triển công bằng hơn và bảo đảm sự dự phần của đông đảo quần chúng nhân dân vào việc hoạch định các chính sách là những việc cần làm ngay và cần làm có hiệu quả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Về Tác Giả. Thay Lời Tựa. Dẫn Nhập Những Nghịch Lý Của Thời Gian. Phần I: Xã Hội:Chương 1: “Một Ngôi Nhà Cũ Kỹ”. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Phần II: Chính Trị:Chương 38: “Chính Trị Cốt Ở Ít Việc”. Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Phần III: Kinh Tế:Chương 78: Bán Đấu Giá Quyền Sử Dụng Đất. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Phần IV: Trả Lời Phỏng Vấn:Phản Biện Đầu Xuân 2007. Trí Thức Sẽ Làm Gì Vào Thời Có Hẳn Một Nghị Quyết Cho Mình?. Chống “Lạm Phát” Văn Bản, Thủ Tục: Cân Đối Giữa Tự Do Và Điều Chỉnh. Tiến Sĩ Nguyễn Sĩ Dũng Và “Thế Giới Ít Ràng Buộc”. Suy Nghĩ Trước Thềm Đại Lễ 1000 Năm Thăng Long:Hà Nội. “Người Tài Không Thiếu, Chỉ Sợ Thiếu Chỗ”. Trả Lời Phỏng Vấn Báo Nhà Báo Và Công Luận. Trả Lời Phỏng Vấn Tuần Báo Sinh Viên Việt Nam.
Tiến »