Nhật Nguyệt Đương Không

Lượt đọc: 22143 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »
Chương 158
một phen sinh tử

❊ ❊ ❊

Hắn ngầm thở ra một hơi dài, sử dụng Thiên Cân Trụy trầm người xuống, rơi xuống bãi cỏ.

Trong phút chốc, kiếm khí mạnh mẽ công tới, Bí nữ không hề có ý trốn chạy, lẹ làng xoay người tránh qua một bên, trường kiếm biến hóa thành ngàn vạn bóng kiếm, trong nháy mắt đâm về phía Long Ưng hơn mười kiếm.

Với trình độ võ công của Long Ưng, cũng phải hết sức cố gắng, lúc chưởng lúc chỉ, khi nghiêng trái, lúc tránh phải, dùng tốc độ thân pháp cao nhất, hầu như phải đem tất cả sở học ra, mới có thể miễn cưỡng giữ được thế quân bình. Đó là do hắn bị bất ngờ khi nàng ta không thèm đào tẩu mà lại dốc toàn lực phản kích, để cho nàng chiếm thế thượng phong.

Bí nữ tấn công nhanh như chớp, lùi lại cũng nhanh không kém, đột nhiên xoay người rời khỏi trận đánh, mũi kiếm không ngừng lay động, phát ra kiếm khí trùng trùng, khiến Long Ưng không cách nào khóa chặt nàng, cũng không không thể thừa thế đánh trả.

Kiếm thuật của nàng ta rất cao cường, nội công thâm hậu, có thể so sánh với Đoan Mộc Lăng.

Cuối cùng Bí nữ đứng yên, đút kiếm vào vỏ kiếm đeo trên lưng, tự nhiên tự tại nói:

- Không đánh nữa!

Long Ưng kêu lên:

- Không đánh nữa? Ngươi đùa với ta sao?

Bí nữ thản nhiên nói:

- Ngươi biết ta là ai, đúng không?

Long Ưng khoanh tay trước ngực, ung dung nói:

- Không cần nghe giọng nói của ngươi, chỉ cần nhìn bộ ngực, ta đã nhận ra ngươi là đại mỹ nhân Bí tộc, Mặc Sĩ Cơ Thuần.

Mặc Sĩ Cơ Thuần không để ý lời nói cợt nhả của hắn, gỡ khăn che đầu, để lộ dung mạo xinh đẹp tuyệt thế, thở dài:

- Ài! Nếu như có thể lựa chọn, thật sự không muốn là kẻ địch của ngươi.

Long Ưng thầm kêu “không hay rồi”, rồi ngã người ra sau, hai chân phát ra ma kình, bắn người nghiêng nghiêng về phía sau, đồng thời huýt gió, điều khiển Tuyết Nhi phóng về phía miếu sơn thần.

Mặc dù hắn lo sợ, nhưng không rối loạn, biết rằng Mặc Sĩ Cơ Thuần chưa tìm được hai chủ tớ Tiểu Ma Nữ, nếu không nàng ta đã không ra tay làm vướng víu tay chân hắn, lại cứ nói đưa đẩy để giữ hắn lại.

- Phựt!

Phi Thiên Thần Độn bắn ra, Long Ưng tăng tốc lao tới, bỏ lại Mặc Sĩ Cơ Thuần đang đuổi theo ở phía sau.

Tuyết Nhi như một mũi tên phóng về phía miếu sơn thần.

Không những võ công cao cường, mà trí kế của Mặc Sĩ Cơ Thuần cũng rất lợi hại.

Rắc rối bắt đầu xuất hiện khi bọn Long Ưng vừa rời vùng núi, gặp trinh sát của kẻ địch. Lúc đó, do câu nói của Thanh Chi, Long Ưng không muốn giết người trước mặt nàng, chỉ bắn tên đó bị thương. Bản thân hắn cũng chủ quan, cho rằng không ai có thể truy ra dấu vết của bọn hắn. Lúc này, Long Ưng đã nhận ra sai lầm, bất luận là Tham Sư Thiền hoặc Bí tộc, đều có thể ẩn giấu trước khả năng cảm ứng của hắn.

Trên thực tế, lúc đó Mặc Sĩ Cơ Thuần đã biết được đại khái vị trí của hắn, đoán được Long Ưng dựa vào vùng rừng núi để ẩn tránh, cho nên đã tiến hành sục sạo quanh khu vực đó. Gã trinh sát bị trúng tên đã dùng biện pháp thông báo cho Mặc Sĩ Cơ Thuần. Từ Mặc Sĩ Kinh, Mặc Sĩ Cơ Thuần đã biết bản lĩnh thần kỳ của Long Ưng, lập tức dẫn một nhóm chiến sĩ trong tộc theo dõi đến đây. Lúc Long Ưng rời miếu sơn thần đến gò cao quan sát, chim ưng của Mặc Sĩ Cơ Thuần đã phát hiện ra hắn, nó bay lượn vòng vòng, qua đó báo cho nàng ta biết nó đã tìm thấy Long Ưng.

Mặc Sĩ Cơ Thuần quyết định thật nhanh, cũng không biết nàng ta đã dùng phương pháp gì, điều khiển chim ưng bay đi, khiến Long Ưng nghĩ là địch nhân vẫn còn ở xa, nàng lập tức ngấm ngầm tiến gần Long Ưng theo dõi hắn, đồng thời phái các thuộc hạ lùng tìm Tiểu Ma Nữ và Thanh Chi.

Dù là Pháp Minh hoặc Đại Giang Liên, đều hiểu nếu không có Tiểu Ma Nữ và Thanh Chi làm Long Ưng vướng víu tay chân, đừng hòng khống chế được hắn, cho nên có thể giết được Long Ưng hay không, hai nàng có vai trò mấu chốt.

Long Ưng chạy với tốc độ cao nhất, bay vút lên giữa đám cây rừng. Kế sách lợi hại nhất của hắn là ra lệnh cho Tuyết Nhi chạy đến miếu sơn thần, ngoại trừ Mặc Sĩ Cơ Thuần vẫn đuổi theo ở phía sau, những người Bí khác tưởng rằng Long Ưng thúc ngựa chạy như điên để đến cứu viện cho Tiểu Ma Nữ và Thanh Chi.

Long Ưng đạp chân vào thân cây, mượn lực bắn người đi, như một quả đạn thần công lao tới tên người Bí đang định tấn công Tuyết Nhi, một tay bắn ra Phi Thiên Thần Độn, như một thứ ám khí, đánh trúng yếu huyệt bên sườn một tên khác đang đứng trên mặt đất, trong khi gã cố chặn Tuyết Nhi lại.

Hai tên người Bí hầu như kêu thảm cùng một lúc, một tên ngã lăn ra một bên, tên còn lại mặc dù đã xoay người, giơ mã tấu toàn lực chống đỡ cú đánh của Long Ưng, vẫn bị hộc máu té xuống.

Trong phút chốc, Long Ưng lại đáp xuống lưng ngựa. Dưới sự điều khiển của hắn, Tuyết Nhi hí lên, thông báo cho hai chủ tớ Tiểu Ma Nữ đang còn ở cách hơn dặm. Long Ưng phát ra chưởng kình phá không, cản một chiến sĩ Bí tộc từ trên cây bổ nhào xuống, khiến gã bay ngược ra ngoài. Đó là hắn đã nương tay, nếu không gã kia đã mất mạng.

Long Ưng lần đầu tiên tiến vào một cảnh giới thông linh của Ma Cực, điều khiển Tuyết Nhi tả xung hữu đột, lần lượt tránh đi những tên người Bí ùn ùn kéo ra chặn đường. Chỉ chừng mười hơi thở, hắn đã cách miếu sơn thần chưa đến nửa dặm, truyền chân khí vào giọng nói, hướng về phía miếu sơn thần kêu lên:

- Tiên Nhi, Thanh Nhi, lập tức lên ngựa chạy về phía tây!

Trong thoáng chốc, vừa ra khỏi một mảnh rừng rậm, miếu sơn thần đã xuất hiện trước mặt. Năm bóng đen đang lao tới miếu với tốc độ cao nhất.

Từ cửa miếu, Tiểu Ma Nữ lao ra, phía sau là Thanh Chi đang dắt ngựa.

Sự cảm ứng của Long Ưng càng mở rộng ra, Mặc Sĩ Cơ Thuần và đám chiến sĩ Bí tộc rớt lại phía sau chưa tới nửa dặm, chớp mắt là tới, nếu như hắn không thể giải quyết xong đám địch nhân trước mắt trong phút chốc, bị tất cả đám người này bao vây, thì ngày này sang năm, sẽ là ngày giỗ của hắn.

“Leng keng, leng keng”

Tiểu Ma Nữ gặp nguy vẫn không rối loạn, không hỗ là cô con gái thông minh nhanh trí của Địch Nhân Kiệt, kêu lên:

- Thanh Chi, mặc kệ mọi việc, trèo lên ngựa chạy về phía tây ngay!

Rồi nhanh như chớp, nàng lao tới tấn công năm tên chiến sĩ Bí tộc.

Nàng bước theo một bộ pháp kỳ dị, tránh bên trái, né bên phải, tạm thời không ai có thể vượt qua nàng mà tấn công Thanh Chi.

Long Ưng hoàn toàn yên tâm, rời lưng ngựa lao đi, xông thẳng tới trận chiến.

Tiểu Ma Nữ đánh một cách hứng khởi, miệng liên tục quát to, nắm giữ thế chủ động. Thanh Chi rất nghe lời, nhảy lên lưng Tông Nhi, dắt theo Hắc Nhi chạy về phía tây.

Phi Thiên Thần Độn bắn ra, trúng sau lưng một tên địch. Tên đó làm sao ngờ được Long Ưng lại dùng “ám khí” lảo đảo té sấp xuống, bị Tiểu Ma Nữ đưa chân quét ngang, văng qua một bên.

Còn lại bốn tên tấn công Tiểu Ma Nữ, hai tên chia ra, quay lại chuẩn bị tấn công Long Ưng.

Nào ngờ Long Ưng liền mượn lực Thần Độn vừa đánh trúng một tên, lộn người trên không trung, lướt qua bọn chúng. Do áp lực từ kẻ địch giảm nhiều, Tiểu Ma Nữ khai triển kiếm thế thêm mạnh mẽ, liên tục đánh trái, đỡ phải, hai tên địch ngã sang hai bên. Long Ưng xoay người, dùng Tụ Lý Càn Khôn chặn hai thanh đao, hai chân nhanh như chớp đá ra, hai tên địch trúng cước, nặng nề té văng ra cả trượng.

Tuyết Nhi chạy đến, Long Ưng ôm lấy eo Tiểu Ma Nữ, phóng người lên, đáp xuống lưng ngựa, quất ngựa đuổi theo hướng chạy của Thanh Chi.

Mặc Sĩ Cơ Thuần dẫn theo các chiến sĩ Bí tộc, từ trong rừng lướt tới, chỉ chậm một bước, đủ thấy tình hình nguy hiểm cỡ nào.

Long Ưng cười ha hả nói:

- Không cần tiễn đâu! Lần sau ta sẽ thân mật với Cơ Thuần!

Mặc Sĩ Cơ Thuần dừng lại, nở nụ cười điềm đạm, giọng nói truyền tới tai Long Ưng như một làn gió:

- Ưng gia quả thật danh bất hư truyền, Cơ Thuần bội phục!

Trấn Đào gia ở bờ bắc sông Lạc Thủy, trước kia là một làng chài. Thời khai quốc, thành lập nhà Đường, Đào Quang Tổ - người đứng đầu bang Hoàng Hà, là người của thôn Đào gia, phù trợ Thái Tông lên ngôi, lập công lớn, cho nên thanh thế bang Hoàng Hà nổi lên mạnh mẽ, thôn Đào gia càng thêm thịnh vượng, từ làng chài phát triển thành một thị trấn lớn, thương mại sầm uất.

Tuy trấn này không phải là nơi đặt tổng đàn của bang Hoàng Hà, nhưng là nơi thiết lập phân đàn, là thánh địa của bang Hoàng Hà, có miếu thờ tổ thờ phượng cha mẹ Đào Quang Tổ, nghe nói miếu này rất linh.

Trấn Đào gia là điểm liên lạc trọng yếu trong kế hoạch ứng biến của Long Ưng và mỹ nữ Hoa Gian, Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình. Trạm kế tiếp là thành phố lớn Đào Lâm, ở phía đông Đồng Quan, cách trấn Đào gia năm ngày đi ngựa.

Long Ưng biết sự lợi hại của Mặc Sĩ Cơ Thuần, không dám đi thẳng đến Đào Lâm, không dừng lại ngủ đêm, đến chiều ngày thứ ba đã tới trấn Đào gia, trước hết để lại ám hiệu ở nơi đã ước định, sau đó dẫn hai nàng đến phòng trọ nghỉ ngơi.

Trấn Đào gia sông núi hữu tình, phong cảnh đẹp đẽ, phong thổ nhân tình dằng dặc mấy trăm dặm sông Lạc Thủy, tạo cho một phong cách riêng thú vị. Giờ phút ba người đặt chân đến cửa trấn, đều có cảm giác đại nạn không chết, cuối cùng dã tìm được đường sống, tâm trạng hết sức ung dung thoải mái.

Long Ưng hiểu sự yên ổn trước mắt chỉ là tạm thời, không dám lơ là.

Hắn dẫn hai nàng tới khách sạn lớn nhất trấn Đào gia, mướn phòng lớn kề với đại sảnh của khách sạn.

Mấy ngày qua, bởi vì đánh rơi mất đồ đạc và y phục, trên đường phải đi săn và hái quả dại ăn đỡ đói, cho nên chuyện cần làm trước hết là đến cửa hàng trong thị trấn mua quần áo và các vật dụng cần thiết, sau đó trở lại khách sạn thoải mái tắm rửa thay quần áo, ăn một bữa thật no đủ.

Sau đó Long Ưng tới chỗ lưu ám hiệu bên ngoài miếu Tổ Thánh, đảo quanh, xem có ám hiệu đáp lại hay không, rồi đi vòng vòng khắp nơi để nắm tình hình và địa thế, cuối cùng mới quay về khách sạn.

Hai nàng đã ngủ say, Long Ưng không chút khách khí, cởi bộ võ phục ra, chui vào nằm giữa hai nàng. Chăn đệm mềm mại thơm tho, so với ba ngày vừa rồi ăn ngủ ngoài sương gió, thật sự cách biệt một trời một vực. Đặc biệt là được nằm chung một chỗ với hai mỹ nữ thơm ngào ngạt, hầu như Long Ưng vừa nhắm mắt lại là thiếp đi ngay.

Khi hắn tỉnh lại, mưa đang rơi tí tách, không khí tràn ngập hơi nước ẩm ướt, khiến hắn càng không muốn rời giường, nằm lắng nghe tiếng hai nàng từ ngoài đại sảnh vọng vào.

Giọng Tiểu Ma Nữ vang lên trong tai hắn:

- Tên khốn kiếp hóa ra là đồ đại lười, giờ này vẫn chưa chịu rời giường, để người ta đói bụng muốn chết!

Thanh Chi nói:

- Để em đi gọi hắn dậy.

Tiểu Ma Nữ cười khúc khích, nói:

- Ai đánh thức hắn, lập tức bị hắn cợt nhả, đó là “nề nếp” của Long gia!

Long Ưng nghe vậy, trong lòng ngọt ngào, đến bây giờ, Địch Ngẫu Tiên cành vàng lá ngọc, luôn ăn nói ngang ngạnh, đã coi mình là người của Long gia nhà hắn. Mà sự kiêu ngạo dường như là bẩm sinh của Địch Ngẫu Tiên, lại là điểm hấp dẫn của nàng. Nghĩ đến bản thân mình vốn không tên không họ, Long Ưng là tên do tự hắn đặt ra, bây giờ nghe từ miệng Tiểu Ma Nữ nói ra hai tiếng “Long gia”, trong lòng hắn không khỏi trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Thanh Chi nói:

- Ba ngày gần đây Ưng gia đã rất tuân theo khuôn phép, hay là đã chịu “buông tha” cho tiểu thư rồi?

Tiểu Ma Nữ sẵng giọng:

- Mới nói ngươi đi đánh thức hắn, sao bỗng nhiên lại quan tâm tới chuyện của ta?

Thanh Chi cười khanh khách:

- Bởi vì tiểu thư bỗng nhiên nhớ tới việc phân chia tôn ti lớn nhỏ mà!

Tiểu Ma Nữ nói:

- Nha đầu chết tiệt kia! Ngươi cho rằng có thể chỉnh đốn được ta à?

Một lát sau Tiểu Ma Nữ xuất hiện ở cửa phòng, reo lên:

- Địch nhân đến! Mau dậy đi!

Long Ưng buồn cười, trở mình giả bộ ngủ tiếp. Tiểu Ma Nữ không biết, đi tới bên giường, đưa tay định đẩy hắn, nào ngờ chưa đụng được vai hắn, đã bị hắn ôm choàng, kéo nàng ngã xuống giường. Long Ưng đè lên cơ thể mềm mại của nàng, vừa hôn vừa sờ soạng, khiến nàng đỏ bừng mặt, cả người nhũn ra trên giường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »