Phòng 0508.
Đây là…
Lý Ngang tiến lên, tắt chiếc TV đang ở trạng thái chờ, nhặt một mẩu giấy vàng nhăn nhúm.
Chữ viết trên đó nguệch ngoạc, có vẻ như được viết vội trong lúc ai đó cực kỳ hoảng loạn.
【Cẩn thận những bức họa】
"Họa?"
Lý Ngang nhướng mày, quay đầu nhìn quanh phòng khách.
Phòng 0508 bày tổng cộng bốn bức tranh:
Một bức vẽ một bà lão mặc áo đen đang đọc sách cho một đám trẻ con.
Một bức vẽ một chiếc thuyền buồm giữa bão tố.
Một bức vẽ một nhóm quý tộc Anh quốc cưỡi ngựa, dẫn chó săn đi săn trong rừng rậm.
Một bức vẽ một thiếu nữ mặc váy dài ngồi trên ghế, dùng quạt che mặt.
Bốn bức này Lý Ngang đã xem qua hôm qua.
Ba bức đầu là tranh in, bức cuối cùng là tranh vẽ tay.
Nhưng tất cả đều rất bình thường, nét bút cứng nhắc, màu sắc xỉn, không phải tác phẩm của danh họa.
Nếu không ai lẫn lộn, e rằng khó mà bán được giá cao ở triển lãm tranh.
Lý Ngang bỏ mẩu giấy vào túi, rút từ tay áo ra mấy nhánh dây leo, kẹp trang giấy, cầm bút máy.
Vừa đi về phòng khách, Lý Ngang vừa nhanh tay viết lại tỉ mỉ nội dung mẩu giấy và miêu tả tình hình cụ thể trong phòng.
"Để xem nào…"
Lý Ngang lẩm bẩm, gỡ bốn bức tranh xuống khỏi tường, bày trên sàn phòng khách, cẩn thận quan sát, tạm thời chưa thấy gì khác lạ.
"Khoan đã, đêm qua Bạch Hạo Chính nhận được lời nhắn đừng mở cửa, hắn tưởng là đừng mở cửa phòng, hóa ra là yêu cầu giữ tất cả các cửa trong phòng đóng kín.
Có khi lời nhắn ta nhận được cũng kiểu vậy…"
Lý Ngang ngẫm nghĩ, lục soát phòng một lần nữa, tìm hết những thứ có thể coi là "họa" trong phòng 0508, tập trung ở phòng khách.
Nào là thùng rác in hình hoa lá, hộp khăn giấy, chiếc TV không mở được, tấm phủ sofa in hoa, quyển Kinh Thánh trong tủ đầu giường, khăn mặt toilet vẽ hình cá heo…
Đủ thứ lộn xộn chất đống.
Lý Ngang nhìn đống đồ, nhíu mày, "Chờ đã, hình vẽ mấy người này... Có phải đang động đậy không?”
Lúc trước, bà lão áo đen vẫn cúi đầu đọc sách, hai tay dâng sách.
Còn giờ, bà ta chống cằm bằng tay trái, tay phải giữ sách.
Đầu bà ta cũng hơi ngẩng lên.
Khóe mắt liếc ngang như đang nhìn đám trẻ con xung quanh, hoặc cũng có thể là nhìn Lý Ngang bên ngoài khung tranh.
Không chỉ bà lão đọc sách, các nhân vật khác trong tranh cũng có biến đổi.
Chiếc thuyền buồm trong bão, cánh buồm từ xẹp lép đã căng phồng.
Vị trí thủy thủ trên thuyền thay đổi, nhìn con sóng cao hơn chục mét với vẻ mặt kinh hãi, tuyệt vọng.
Nhóm quý tộc Anh quốc đi săn trong rừng không đổi vị trí, nhưng khẩu súng săn trên tay họ đã nâng lên vài phần, dường như chĩa về phía Lý Ngang.
Còn cô thiếu nữ che mặt bằng quạt, biến đổi rất nhỏ – khóe mắt nàng khép lại, như thể mang theo nụ cười mỉa mai.
"Ý gì? Người trong tranh sẽ nhảy ra tấn công mình, hay kéo mình vào tranh, lợi đựng địa hình để giết mình?"
Lý Ngang bình tĩnh phân tích các khả năng, suy nghĩ một hồi rồi úp hai bức tranh chồng lên nhau.
Thuyền buồm trong bão chồng lên nhóm quý tộc đi săn trong rừng.
Thiếu nữ che mặt chồng lên bà lão đọc sách.
Mười giây sau, Lý Ngang tách bốn bức tranh ra, quan sát lại.
Hình ảnh trong bốn bức vẫn đứng im.
Có thể thấy, trên bầu trời biển cả lóe lên tia chớp, soi sáng mặt biển đen ngòm, chiếc thuyền buồm dường như vừa hứng chịu đợt sóng đầu tiên, cột buồm đã gãy.
Mấy thủy thủ văng khỏi boong tàu, rơi xuống biển, không rõ sống chết.
Còn bức tranh rừng rậm thì như vừa bị mưa lớn dội xuống, ướt sũng.
Mặt đất vốn khô ráo bỗng đọng một vũng nước lớn.
Hai bức tranh còn lại:
Thiếu nữ che mặt chẳng hiểu sao trốn sau lưng ghế.
Nàng hé đầu ra, nửa khuôn mặt ửng đỏ bị quạt che khuất, lộ vẻ giận dữ, hung tợn nhìn ra ngoài khung tranh.
Còn bà lão áo đen đã đứng dậy.
Bà ta cũng giận dữ, cuốn sách trên tay rũ xuống, bìa sách hướng ra ngoài.
Ánh mắt Lý Ngang tập trung, trên bìa sách là hình đầu lâu đê rừng, một con ác quỷ xương xẩu.
Đám trẻ con áo đen vây quanh bà lão cũng quay mặt về phía khung tranh.
Mắt chúng đen ngòm, mồm mọc răng nanh như thú dữ, khuôn mặt non nớt trở nên dữ tợn, dài ngoẵng.
Chúng hệt lũ ác ma tà đạo, trừng mắt căm hận nhìn Lý Ngang.
"Nhìn cái gì? Tưởng mỗi chúng mày có mắt à?"
Lý Ngang cười lạnh, từ tay áo áo khoác trắng mọc ra mười mấy rễ dây leo xanh lục, dựng thăng như rắn độc, lơ lửng sau lưng hắn.
Trên mỗi ngọn dây leo mọc ra một con mắt, dùng ánh mắt độc ác hơn, đối diện với nhân vật trong tranh.
"Tê ha!!"
Trong tranh, lũ trẻ con áo đen dữ tợn gào thét nho nhỏ, chúng chậm rãi nhấc chân, như thể quay chậm, chạy về phía khung tranh.
"Ầm! Ầm!"
Mấy viên đạn từ súng săn của đám quý tộc trong rừng rậm phun ra, sượt qua, bắn vỡ một góc đèn chùm pha lê của phòng 05086.
Theo thời gian, những người trong tranh dần động đậy, bắt đầu thoát khỏi tranh vẽ, can thiệp vào thực tại.
Hơn nữa, động tác của chúng càng lúc càng nhanh.
Đứa trẻ áo đen chạy đầu tiên đã thò bàn tay gầy guộc, tái nhợt xuyên qua tranh, cào loạn xạ vào khung, muốn làm hại Lý Ngang.
Cùng lúc đó, bức tranh thuyền buồm sóng biển cũng trào ra lượng lớn nước biển, trong nháy mắt nhấn chìm sàn phòng 0508.
“Uống no nước biển đi!”
Lý Ngang chắp tay trước ngực, ép mạnh bức tranh quý tộc Anh quốc và biển bão chồng lên nhau.
Nước biển tràn sang bức tranh rừng rậm, thủy thế trong phòng giảm bớt.
Còn bên kia, đứa trẻ ác ma vừa chui ra khỏi tranh, chưa kịp hít thở không khí trong lành đã thấy một bàn chân phóng to trước mắt, đạp xuống.