Bob vừa dứt lời, mọi ánh mắt đổ đồn về phía Danfi.
Gã đàn ông da đen gầy gò sắc mặt u ám, vẻ mặt hung tợn. Tay hắn lăm lăm con dao găm sắc bén, toàn thân toát ra sát khí lạnh lẽo, khiến người ta không dám lại gần.
Trước khi Lý Ngang đến, Danfi đã kể cho mọi người nghe về cái chết của em trai mình, Kaffee.
Sáng sớm nay, sau khi nhìn thấy tờ giấy ghi chép dán trên cửa sổ phòng 1008, anh ta lập tức xông ra khỏi phòng, lao vào hành lang tìm kiếm mụ già áo đỏ và em trai.
Nhưng chạy khắp hành lang cũng không thấy ai.
Anh ta xuống tầng dưới, gõ cửa phòng Bob ở tầng chín nhưng không ai trả lời.
Danfi không biết Bob cố tình không mở cửa hay đã gặp chuyện bất thường, không thể thoát thân.
Đành dừng gõ cửa, quay trở lại tầng mười, một mình tìm kiếm.
Anh ta dùng dụng cụ mở khóa mang theo người, mở tung từng phòng trên tầng mười, cẩn thận lục soát.
Phòng khách, phòng điện, phòng nhân viên khách sạn, khu vực giữa thang máy, trần thang máy...
Mụ già áo đỏ đáng sợ và em trai anh ta dường như đã bốc hơi khỏi thế gian, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Ngay cả vệt máu ở cuối hành lang, khi Danfi quay lại kiểm tra cũng đã biến mất.
Ngày càng tuyệt vọng, Danfi lang thang vô định ở tầng mười, tầng mười một, tay nắm chặt chiến phủ, quyết tâm chiến đấu đến cùng với bất kỳ dị loại nào xuất hiện.
Đáng tiếc, anh ta không gặp phải con nào.
Mãi đến 7:07, khi lệnh giới nghiêm kết thúc, anh ta mới xuống lầu, tập hợp cùng mọi người theo kế hoạch đã định.
Kaffee... có lẽ đã không còn nữa.
Lý Ngang liếc nhìn Danfi. Em trai anh ta, gã lực lưỡng da đen ở tầng mười, năng lượng dao động sâu thẳm và nặng nề, là một chiến binh cừ khôi, không ngờ lại là người đầu tiên bị dị thường tấn công,
Người không thấy, xác cũng không tìm.
Sau khi Danfi kể xong, đến lượt những người khác.
Vũ Y Tâm Trung ở tầng bảy bị yêu cầu vào nhà vệ sinh, oẳn tù tì với chính mình trong gương, liên tục ba tiếng đồng hồ, đồng thời phải chống lại những âm thanh kỳ quái văng vẳng bên tai, ăn mòn lý trí.
Dịch Y ở tầng sáu thì bị yêu cầu ngồi trên ghế, dùng dao làm từ đá lạnh trong tủ lạnh, tự phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa trước khi đá tan hết.
Trong phòng Con La ở tầng bốn, điều hòa mát lạnh bỗng tăng nhiệt độ lên gần bảy mươi độ, kéo dài hai tiếng.
Vạn Lý Phong Đao ở tầng hai thì bị yêu cầu trong vòng nửa canh giờ, bắt đủ năm trăm con ruồi xanh bay tán loạn từ khe cửa chui vào phòng.
Còn 13MARK ở tầng tám, Lý Nhật Thăng ở tầng năm, Liễu Vô Đãi ở tầng ba, Ω ở tầng một, đều nói rằng đêm qua không gặp phải chuyện gì dị thường,
Cũng không tìm thấy giấy ghi chép nào, từ 0:11 đến 7:07 đều ở trong phòng, không có gì xảy ra.
"Ừm... Nói cách khác, tầng 14, 13, 12, 11, 10, 9, 7, 6, 4, 2 có giấy ghi chép, có dị thường. 8, 5, 3, 1 không có giấy ghi chép, không có gì khác thường.”
Bạch Hạo Chính trầm ngâm một tiếng, chậm rãi nói: "Hình như không có quy luật gì cả..."
"Sổ tay dừng chân chẳng phải nói phòng sẽ ngẫu nhiên tạo ra giấy ghi chép sao? Khuyên mọi người đừng để ý đến nội dung, chỉ khi khách sạn thất thủ, nhân viên mất liên lạc mới phải ở trong phòng, tuân theo chỉ thị."
Dịch Y buông tay nói: "Có lẽ đây chỉ là sự ngẫu nhiên thôi."
"Khó nói lắm."
O, người có đầu cá, lắc đầu nói: "Khách sạn này bản thân là một 'đị loại có những thói quen và sở thích riêng. Nhân viên khách sạn, thông qua những sự cố an toàn đẫm máu, đã đưa ra một bản tổng kết kinh nghiệm và biên soạn thành sách.
Theo như sách nói, từ 0:11 đến 7:07 sáng, phần lớn khu vực của khách sạn sẽ không an toàn, có thể xảy ra những chuyện dị thường – ví dụ như tiếng khóc của trẻ con, tiếng gõ cửa của người yêu đã chết.
Còn giấy ghi chép là ngẫu nhiên xuất hiện trong phòng khách, bình thường khách trọ không cần để ý, nhưng khi khách sạn thất thủ, nhân viên mất liên lạc thì phải làm theo nội dung ghi trên giấy.
Mọi người chú ý không? Sổ tay đã nói, dị thường luôn luôn tồn tại, còn giấy ghi chép thì ngẫu nhiên,
Hai thứ này được đề cập độc lập,
Không hề nói rõ mối liên hệ giữa dị thường ở các tầng và giấy ghi chép.
Mà từ những gì chúng ta trải qua đêm qua,
Những người chơi không nhận được giấy ghi chép, lại hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh gì bên ngoài cửa phòng.
Chuyện này rất kỳ lạ, đúng không?"
Ω dừng một chút, cười lạnh nói: "Có mấy khả năng sau:
[1] Dị thường ở tầng và giấy ghi chép tồn tại độc lập. Giấy ghi chép chỉ có hiệu lực trong phòng, còn dị thường bên ngoài cửa thì có hiệu lực trong tầng.
Cả hai đều có thể gây sát thương chí mạng cho người chơi, bình thường không liên quan đến nhau, chỉ khác nhau về vị trí.
Tối qua không có dị thường thuộc tính tầng nào chạy trốn — có thể là cơ chế bảo vệ của hệ thống, để chúng ta làm quen với nhịp điệu của kịch bản này.
【2】Dị thường ở tầng và giấy ghi chép tồn tại độc lập.
Nhưng, giấy ghi chép ngoài việc là một dị thường, còn là một loại mồi nhử, ngòi nổ.
Khi giấy ghi chép xuất hiện, nó sẽ thu hút dị thường trong hành lang. Cả hai phối hợp với nhau bên trong và bên ngoài cửa, dụ người ở mở cửa, hoặc trực tiếp khiến người ở chết.
Bằng chứng cho khả năng này chính là hai điều khuyên không mở cửa và không để ý đến giấy ghi chép trong trạng thái bình thường.
Nếu không có giấy ghi chép, sẽ không thu hút dị thường bên ngoài — những người ở phòng 8, 5, 3, 1, đương nhiên sẽ không nghe thấy động tĩnh gì bên ngoài cửa.
【3】Dị thường ở tầng và giấy ghi chép trên bản chất là cùng một thứ. Chúng trú ngụ trong khách sạn, hoặc bản thân là một phần của khách sạn.
Giấy ghi chép do dị thường ở tầng tạo ra, hoặc cả hai cùng có lợi, cộng sinh, là một chỉnh thể.
Nhận được giấy ghi chép, tức là bị dị thường ở tầng để mắt tới.
Trong tình huống khách sạn thất thủ, nhân viên mất liên lạc,
Dị loại ở tầng có thể bỏ qua thuộc tính an toàn của một số phòng, xâm nhập vào bên trong.
Nếu hoàn thành yêu cầu trên giấy ghi chép, thì phòng thủ vẫn còn hiệu quả, có thể ngăn chặn dị thường bên ngoài.
Nếu không hoàn thành, thì dị thường bên ngoài có thể xâm nhập quy mô lớn, tùy ý giết chết người ở.
Bằng chứng cho khả năng này chính là điều thứ sáu trong sổ tay dừng chân, không nên đặt đồ ăn trước cửa — đồ ăn có lẽ là một loại nghi thức, mời dị thường bên ngoài xâm nhập.
Việc phòng 8, 5, 3, 1 chưa từng xuất hiện giấy ghi chép, có thể chỉ là chưa bị khách sạn chú ý tới,
Hoặc là lực lượng dị thường của khách sạn có hạn, không thể ăn hết nhiều người như vậy cùng một lúc — phải lần lượt từng người."
"Cùng một sự thật, tồn tại ba khả năng. Mỗi khả năng lại tương ứng với những chiến lược ứng phó khác nhau."
"Nghĩ những thứ này có ý nghĩa gì?"
Dịch Y lắc đầu, "Tôi lại thấy rằng tất cả thông tin chúng ta có đều do khách sạn cung cấp. Nếu bản thân khách sạn là dị loại, nó có vô số cách để cung cấp cho chúng ta thông tin sai lệch.
Chắc chắn sổ tay dừng chân cũng không đáng tin hoàn toàn.
Mọi người nhớ mục tiêu nhiệm vụ giai đoạn hai không?
Mục tiêu là tìm được Sổ tay dừng chân của Dolphin Hotel,
Chứ không hề nói là phải tuân thủ theo nó.
Những nhân viên khách sạn biến mất không rỡ, có lẽ kinh nghiệm của họ tổng kết lại là sai lầm, tồn tại những sơ hở chết người.
Hoặc họ cũng có ác ý, cố ý dụ dỗ người ngoài phạm phải điều cấm kỵ.
Trong tình huống thông tin không đầy đủ, suy đoán lung tung, rồi dựa vào suy đoán để lập kế hoạch hành động, rất có thể sẽ hại chết mình và đồng đội."
"Được rồi, được rồi."
Bạch Hạo Chính phất phất tay, cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người chơi, trầm giọng nói: "Đừng ồn ào nữa.
Người chơi đúng là nên giữ thái độ hoài nghị, mạnh đạn phỏng đoán, cẩn thận chứng thực, chất vấn tất cả những điều vô lý, tìm ra lỗ hổng hoặc manh mối trong thiết kế của kịch bản.
Nhưng hiện tại thông tin quá ít, quá mơ hồ, không thể kiểm chứng được nhiều mặt.
Nếu cái gì cũng hoài nghi, vậy thì hoàn toàn không có không gian để suy nghĩ.
Ừm... Chúng ta bây giờ đến tầng mười xem xét tình hình phòng Kaffee, trên đường thảo luận về những chuyện dị thường đã gặp tối qua, xem có tìm ra điểm chung nào không."
Những người chơi khác không có ý kiến gì. Khi mọi người chuẩn bị đi về phía cầu thang,
Lý Ngang, người nãy giờ cúi đầu suy tư, bỗng ngẩng đầu lên, giơ tay nói: "Đợi một chút."
Bạch Hạo Chính xoay người lại, "Sao vậy? Có chuyện gì à?"
"Tôi muốn xem hai tờ giấy ghi chép mà Danfi tìm thấy trong phòng mình và phòng Kaffee."
Lý Ngang chậm rãi nói: "Những gì các anh trải qua, có chút khác biệt so với những người khác."