"Cũng... khá tỉnh xảo.”
Con La nói một đằng nghĩ một nẻo, miễn cưỡng khen: "Khụ khụ, nói chung, vào cửa hàng xem thử đi."
Thấy đối phương có ý giúp đỡ, Lý Ngang cũng không tiện từ chối, nghiêng người mời Con La vào cửa hàng.
Trước đây, Con La cũng từng ghé qua các phân bộ của nhiều tổ chức trên quảng trường.
Kiến trúc của họ có phong cách:
Hoặc tráng lệ, dát vàng lộng lẫy, sánh ngang khách sạn xa hoa;
Hoặc kín đáo sang trọng, hiện đại tân tiến, tựa tổng bộ các tập đoàn thuộc top 500;
Hoặc âm u lạnh lẽo, tĩnh mịch trang nghiêm.
Còn cửa tiệm của Lý Ngang...
Sàn nhà lát gạch men sứ màu vàng nhạt, trần nhà gắn đèn tuýp sáng choang,
Trong phòng chất một đống đất bùn còn mới,
Phía bên trái là quầy thu ngân, cạnh quầy có một chiếc TV – nếu ngồi sau quầy, vừa vặn có thể xem TV ở góc nhìn thoải mái nhất.
Bên phải là mấy dãy kệ hàng trống trơn,
Phía sau kệ là hai chiếc tủ lạnh nằm ngang.
Tổng thể, trông chẳng khác nào một siêu thị mini ở thị trấn nhỏ,
Treo biển "Siêu Thị Tiện Dân” cũng không thấy lạc lõng.
"Thấy sao?"
Lý Ngang mở toang cửa tủ lạnh, lấy ra hai lon Cocacola ướp lạnh, tựa người vào tủ, ném cho Con La một lon.
Nước ngọt trong tủ dĩ nhiên không phải Lý Ngang mua ở siêu thị ngoài đời, mà là nhập từ một nhà hàng trên quảng trường – mua từ thế giới thực có thể vô tình để lộ thân phận.
Con La ngẫm đến cái mặt nạ đầu ngựa, nếu muốn uống nước, trước tiên phải tháo lớp che đầu, rồi cởi cả cái tất da chân bọc mặt –
Dù hiện tại đang dùng khuôn mặt không phải của mình, nhưng lằng nhằng vẫn thấy phiền phức.
Con La cầm lon nước, không uống vội, liếc mắt nhìn đống đất trong cửa hàng, rồi quay sang Lý Ngang, "Anh bảo đây là cửa hàng tổng hợp, cung cấp *** à?
Có danh mục hàng hóa không?"
"Có."
Lý Ngang bật nắp lon nước ngọt, dốc vào cái miệng đen ngòm của mặt nạ long đầu, rồi lấy từ trong ba lô ra một tờ giấy viết đầy chữ, đưa cho Con La.
"Trùm" tình báo cầm lấy xem, trên đó chỉ có tên hàng và công dụng, còn cột giá bỏ trống.
"Dược tề Ưng Nhãn. Giúp người dùng tăng cường thị lực, tác dụng trong 5-10 phút. Áp dụng: Người thường - người chơi mới có chỉ số cảm giác dưới 7."
"Dược tề Thạch Da. Biến da người dùng thành đá, tăng cường kháng vật lý, chống được súng hạng nhẹ bắn liên hồi ở cự ly gần. Tác dụng trong 30 phút. Tác dụng phụ: chậm chạp. Áp dụng: Người thường - người chơi mới có chỉ số thể chất dưới 7."
"Dược tề Ngư Nhân. Giúp người dùng hô hấp dưới nước. Tác dụng trong 10 phút. Có thể gây buồn nôn, khó chịu với người dị ứng. Áp dụng: Người thường - người chơi mới."
"Dược tề Nhện Tay. Mọc gai nhọn ở tay, giúp leo trèo trên tường xi măng, kính tòa nhà cao tầng... Tác dụng trong 10-20 phút. Áp dụng: Người thường - người chơi mới."
Một tràng dài tên dược phẩm chiếm đến nửa trang giấy,
Con La thấy hứng thú, đặt lon nước lên tủ lạnh, quay sang Lý Ngang, thành khẩn hỏi: "Mấy loại dược này anh định bán giá bao nhiêu?"
Anh ta không hỏi Lý Ngang có tự chế các loại dược phẩm này không – câu hỏi vô nghĩa, hỏi chưa chắc người ta đã nói thật.
"Chưa biết."
Lý Ngang lắc đầu, "Mấy thứ này chi phí không cao, tôi không rõ nên định giá thế nào, nên muốn xin ý kiến của anh – dĩ nhiên sẽ trả phí tư vấn."
Giữa bạn bè, cần tôn trọng lẫn nhau. Không chỉ tôn trọng đời tư, sở thích, thói quen, mà còn cả công việc của đối phương.
Nếu thu thập tin tức chỉ là sở thích của Con La thì không nói làm gì, có thể qua lại giúp đỡ cho xong.
Nhưng thu thập tin tức là nghề kiếm sống của Con La, người khác nhờ anh ta đều phải trả tiền thuê,
Lý Ngang không muốn vì chút tiền cỏn con mà làm sứt mẻ quan hệ hợp tác tốt đẹp giữa hai người.
"Ừm..."
Con La không từ chối chuyện phí tư vấn, ngẫm nghĩ rồi nghiêm túc nói: "Có hàng mẫu không?”
"Có."
Lý Ngang lấy ra một lọ thủy tinh hình nón cụt, ném cho Con La.
Hồi ở phó bản truyện cổ tích ma quái kia, anh đã thu thập được rất nhiều hạt giống và công thức ma dược,
Sau đó dùng thùng ấp nuôi để trồng dược thảo.
Một số loại ma dược không thích hợp với môi trường trong thùng, không thể sinh trưởng,
Lý Ngang bèn dùng các loại cây có thể trồng được, pha chế theo công thức, luyện ra một số dược tề.
Hiệu quả của chúng không mạnh lắm, không thể giúp người ta tăng cường sức chiến đấu ngay lập tức,
Nhưng được cái đa dạng, hiệu ứng kỳ lạ.
"... "
Hệ thống coi ma dược là đạo cụ siêu nhiên, nên có phần mô tả vật phẩm đi kèm. Con La nhìn dòng chữ mờ ảo hiện ra trong tầm mắt, trả lọ được tề Thạch Da lại cho Lý Ngang.
"Mấy loại ma dược này rất có ích cho người chơi mới dưới Lv10."
Con La nói: "Mỗi lọ dược tương đương một cuốn trục kỹ năng dùng một lần, có thể cứu mạng trong những thời khắc quan trọng. Hiện tại, các sản phẩm tương tự trong Thương Thành đang bán với giá 300-700.
Nhưng mấy tổ chức bí mật khác, như Liên minh Phù thủy, Liên minh các nhà khoa học ác ma, cũng kinh doanh ma dược, họ ép giá xuống 200-500 một lọ."
"Tôi biết."
Lý Ngang gật đầu: TNhưng ở chỗ tôi, nguyên liệu ma dược rẻ, giảm giá chút cũng vẫn có lời."
Với bất kỳ tổ chức "cơm chiên" nào khác, việc trồng ma dược là một kỹ thuật cực kỳ phức tạp, tinh vi và mũi nhọn.
Không khí, nhiệt độ, độ ẩm, đất, ánh sáng, hệ vi sinh... Chỉ cần một yếu tố mất cân bằng, sản lượng thảo dược sẽ giảm mạnh, thậm chí mất trắng – phần chi phí này đều được tính vào giá bán.
Nhưng Lý Ngang có thùng ấp nuôi tự động đã được nâng cấp, cộng thêm thần lực Đầm Lầy có thể thúc đẩy thực vật sinh trưởng, nên lúc nào cũng có thể trồng được cả ruộng ma dược,
Chi phí chủ yếu của anh, ngược lại là thời gian và công sức cần thiết để luyện chế dược tề.
Con La là trùm tình báo, tốc độ tư duy nhanh nhạy,
Chỉ thoáng nghe vài câu của Lý Ngang,
Đã đoán ra đối phương có thể nắm trong tay kỹ thuật trồng trọt, thúc đẩy dược thảo nào đó. Anh ta không lộ vẻ gì, chỉ khẽ gật đầu, từ tốn nói: "Vậy để tôi thu thập tin tức, chọn cho ma dược của anh mức giá thích hợp nhất, có tiềm năng sinh lời cao nhất – mức giá này có thể sẽ không quá thấp. Nếu thấp quá, Liên minh Phù thủy có thể coi là cạnh tranh không lành mạnh, tìm đến nói chuyện đấy."
Anh ta hết lòng cân nhắc cho khách hàng, tránh được phiền phức thì cứ tránh, không cần vì chút lợi nhỏ mà đắc tội các tổ chức lớn.
"Được."
Lý Ngang không mấy để ý, gật đầu, với tay lấy lon nước ngọt, bảo Con La đang cầm danh sách hàng hóa: "Phía dưới còn nữa, anh xem tiếp đi."