Phải thừa nhận, Lý Ngang đúng là một thiên tài quảng cáo.
Trên khán đài, không ít người lộ vẻ hiếu kỳ, xì xào bàn tán, bàn luận xem có nên đến quảng trường góc đông nam, tận mắt "Vô Cấu Dung Lô" kia ra sao.
Dưới lôi đài, khóe miệng Vạn Lý Phong Đao giật giật. Giờ hắn mới hiểu, Lý Ngang trị thương cho hắn không chỉ vì tình bạn, mà còn xem hắn như một "case study" để quảng cáo.
Vắt chanh bỏ vỏ.
Sau khi xướng ngôn viên Abdel đọc xong phần giới thiệu, trên lôi đài hiện lên đếm ngược.
Hắc Thạch Thế Đao mặc kệ tiếng ồn ào xưng quanh, chỉ chăm chăm nhìn Lý Ngang. Đồng tử đen trong mắt hắn giãn to, chiếm trọn hốc mắt.
Trong cảm nhận của hắn, đối thủ không còn là một người, mà là ngọn lửa cháy âm ỉ.
Năng lượng, một trong những kỹ năng của Hắc Thạch Thế Đao, cho phép hắn thấy được sự phân bố năng lượng bên ngoài.
Khi nào đối thủ chuẩn bị ra chiêu, thu chiêu, tung kỹ năng, dùng hiệu ứng trang bị, hắn đều thấy rõ mồn một.
Không gì thoát khỏi cặp mắt hắn.
"Năng lượng cấp thấp, cỡ Iv13."
Hắc Thạch Thế Đao thầm nghĩ, "Nhưng nếu biết ta lv17 mà vẫn dám đấu, chắc hẳn hắn cũng có thực lực nhất định, tự tin bảo vệ bản thân.
Cũng không loại trừ khả năng áp chế năng lượng, giả heo ăn thịt hổ.
Ừm... Chưa từng nghe nói nhân vật này từ tổ chức lớn nào ra cả..."
Số đếm ngược trên lôi đài trống trải, vang vọng khắp nơi.
Vạn Lý Phong Đao tặc lưỡi, ngoan ngoãn đi về phía khán đài, chọn một chỗ ngồi ngon lành - Lý Ngang luôn tính toán kỹ càng, hắn chưa bỏ cuộc, cũng không cần ai lo lắng.
4, 3, 2, 1!
Ngay khi đếm ngược kết thúc, Hắc Thạch Thế Đao hành động.
Nếu chưa chắc thực lực đối phương, cứ tung sát chiêu ngay từ đầu.
"Trời ạ!"
Trên đài cao, xướng ngôn viên Spitwagen kinh hô, "Hắc Thạch Thế Đao tưng chiêu này ưÍ”
Vừa bắt đầu trận đấu, chiếc áo bào đen rũ xuống của Hắc Thạch Thế Đao bỗng tung lên, xòe rộng sang hai bên, rồi kéo dài lên trên,
Như thác nước đen ngòm, nặng nề cuốn ngược về phía Lý Ngang.
Abdel trầm giọng: "Hôm qua, tại tầng mười lăm Thiên Không Giác Đấu Trường, Hắc Thạch Thế Đao nghênh chiến một pháp sư trẻ tuổi từ Gác Chuông đến.
Hai bên giằng co, tỉ số điểm là 9:9. Khi trận đấu bế tắc, Hắc Thạch Thế Đao đã dùng chiêu này, cuốn ngược áo bào đen, bao phủ toàn bộ lôi đài.
Hôm qua, pháp sư Gác Chuông đã dùng Liệt Diễm Phong Bạo, thiêu rựi hơn nửa lôi đài, mới miễn cưỡng phá giải chiêu này, khiến Hắc Thạch Thế Đao chủ động xin thua.
Không biết hôm nay, cửa hàng trưởng Vô Cấu Dung Lô sẽ chọn thế nào đây?!"
Dù trên cương vị trung lập, xướng ngôn viên vẫn có yêu ghét – họ ghét những kẻ cố ý thua để "nuôi cá", bạo lực lăng nhục tân thủ như Hắc Thạch Thế Đao.
Nên trong lời nói, họ cố ý hé lộ thông tin "kỹ năng hệ Hỏa mạnh có thể phá chiêu này".
Thác nước áo bào đen trùm xuống.
Lý Ngang đưa tay chỉnh lại long đầu hơi lệch, thong thả ngồi xuống, xòe năm ngón tay ấn xuống đất.
Đầu ngón tay hắn phóng ra những tia hồ quang điện xanh lam, phủ lên gạch đá.
Hồ quang điện xanh lam rung động, vẽ nên một trận luyện kim hình tròn phức tạp.
Giữa tiếng hô của bình luận viên, mặt đất gạch đá trước mặt Lý Ngang sủi bọt như nước sôi.
Bùn nhão lỏng trào lên, rồi nhanh chóng đông cứng, đổi màu.
Cuối cùng, nó tạo thành một khẩu súng máy MG3 với giá đỡ và hộp đạn.
Rầm rầm –
Dây đạn luyện kim thõng xuống đất, phát ra tiếng nặng nề.
Lý Ngang nhấc khẩu súng vừa rèn, nóng hổi, chĩa về phía thác nước áo bào đen, bóp cò.
Họng súng phun lửa, đạn hạng nặng xé gió, trúng vào màn đen.
Áo bào đen phát ra tiếng phốc phốc nghẹn ngào, chỗ trúng đạn lõm xuống, nhưng vẫn không hề rách.
Những viên đạn động năng rơi xuống đất, kêu leng keng.
Vô ích!
Sau màn, Hắc Thạch Thế Đao cười lạnh. Đôi mắt đen của hắn xuyên qua thác nước áo bào đen, chăm chăm nhìn ngọn lửa kia.
Lớp áo bào này không mạnh về tấn công, nhưng cực kỳ bền, không đánh thủng, không xé rách được.
Trừ phi dùng năng lượng vượt ngưỡng để oanh tạc, may ra mới phá tan được màn chắn - mà năng lượng của đối phương rõ ràng không đủ để tung ra pháp thuật như vậy.
Trận này, ta thắng chắc!
Đúng như hắn dự đoán, hai xướng ngôn viên trên đài cao cũng thở dài tiếc nuối.
"Hắc Thạch Thế Đao quả nhiên giàu kinh nghiệm,"
Spitwagen trầm giọng: "Thiên Không Giác Đấu Trường chung quy là lôi đài tích điểm, chỉ cần đạt mười điểm là thắng.
Lớp áo bào này chia đôi lôi đài, từ từ ép sát, thu hẹp không gian của đối thủ.
Nếu Vô Cấu Dung Lô muốn vòng qua áo bào đen, chắc chắn sẽ ra ngoài phạm vi lôi đài, mất ngay 5 điểm."
Abdel nhíu mày, "Không thể đi ngang, vậy có thể vượt qua màn chắn không?"
"E là không được."
Spitwagen lắc đầu: "Nhìn kỹ đỉnh màn chắn. Thoạt nhìn bất động, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy nó đang gợn sóng, kéo dài lên trên với tốc độ khó nhận ra.
Tôi đoán nếu định vượt qua, thác nước áo bào đen sẽ lan ra ngay, chặn đường đối thủ."
Phanh.
Lý Ngang ném khẩu súng máy hết đạn xuống đất, lại ngồi xuống, tay chạm vào mặt đất gạch đá phủ một lớp bùn nhão mỏng, kích hoạt luyện kim thuật, rút từ dưới đất lên mười cây trường mâu kim loại.
Hắn nắm chặt một cây trường mâu, ngửa người ra sau, vung tay ném mạnh.
Thử cái này xem.
Sau màn, Hắc Thạch Thế Đao nheo mắt.
Trong cảm nhận của hắn, đối thủ bỗng bùng nổ một đợt năng lượng thoáng qua.
Ngay sau đó, một ngọn lửa rực cháy, đại diện cho động năng lớn, lao tới.
Hắc Thạch Thế Đao theo bản năng lách người. Chính hành động đó đã cứu mạng hắn –
Cây tiêu thương kim loại như dùi công thành, đập mạnh vào thác nước áo bào đen, đâm thủng màn chắn nặng nề.
Oanhl
Mũi nhọn sượt qua tai Hắc Thạch Thế Đao, cắm vào mặt đất phía sau, hất tung gạch đá.
Hắc Thạch Thế Đao quay đầu nhìn cây tiêu thương dưới màn chắn, người cứng đờ vì sợ hãi muộn màng.
Rầm rầm rầm!
Tiêu thương liên tiếp lao tới, đẩy lùi màn chắn – áo bào đen quả thực bền chắc, vẫn không hề rách.
Nhưng khi tiêu thương ngày càng nhiều, cả tấm áo bào cuối cùng vẫn bị ghim xuống đất, không thể động đậy.
Đến đây, hai người bị màn chắn ngăn cách, lại gặp nhau.