Lý Ngang ngẫm nghĩ, "Quy tắc trong sổ tay nói thế nào? Có cấm tổ đội không?"
"Không hề nói."
Lạc Nhật Dung Kim giang tay ra, "Vả lại, quy định này cũng không ngăn cản được người có ý. Bản quy tắc dù sao cũng chỉ là một thứ cực kỳ sơ sài. Người chơi có ý định hợp tác hoàn toàn có thể chỉ dùng ánh mắt giao lưu, lén lút hợp tác mà không hề vi phạm bất kỳ điều khoản nào. Đồng thời, tôi vừa đi hỏi ý kiến một dẫn đạo viên, cô ấy nói hành vi tổ đội đồ sát đội xe khác đã từng xảy ra trong lịch sử Tử Vong Chiến Xa. Thậm chí các khóa trước cũng có trường hợp tương tự."
"Vậy thì phiền toái rồi."
Nữ Vu nhếch mép, "Thảo nào mấy đội xe dẫn đầu cố ý bám theo Kratos, không hề tấn công lẫn nhau, gần như đồng thời tiến vào khu sửa chữa. Chắc họ sợ đơn độc đi ra sẽ bị Kratos thịt?"
"Có khả năng đó."
Lạc Nhật Dung Kim cau mày, thở dài, "Kết quả tốt nhất là mấy đội xe kia cầm chân Kratos, hai bên giằng co một hồi ở cửa ra, vừa vặn để chúng ta mở khu chỉnh đốn, thừa cơ hỗn loạn thoát khỏi khu phong tỏa, tăng tốc hết cỡ đến đích. Nhưng như vậy quá lý tưởng. Kết quả tệ nhất là Kratos giết sạch mấy đội kia, sau đó đến lượt chúng ta, bị tống ra khỏi khu sửa chữa, đơn độc đối mặt Kratos."
Nói đến đây, ba người chơi đều im lặng. Họ đã là cao thủ trong cộng đồng game thủ, thuộc hàng nhân trung long phượng, nhưng vẫn có chút run sợ khi biết mình có thể phải đối mặt với Kratos – dù chỉ là phiên bản yếu hóa, hạn chế thanh xuân và cấu hình thấp hơn – kẻ đồ sát người khác như giết gà.
"Đừng bi quan thế chứ."
Lý Ngang thấy vẻ mặt u ám của đồng đội, vừa cười vừa nói: "Còn một khả năng nữa, đó là trong mấy đội xe kia, có một chiếc tìm mọi cách trốn khỏi vòng vây của Kratos. Như vậy, để đảm bảo vị trí số một không bị cướp mất, Kratos nhất định phải từ bỏ đồ sát, lái xe đuổi theo. Nhờ vậy, những đội xe khác, bao gồm chúng ta, sẽ có chút hy vọng sống."
”... Cũng có khả năng này."
Lạc Nhật Dung Kim khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía trước khu sửa chữa, lẩm bẩm: "Hy vọng mấy đội kia cố gắng thêm chút nữa…"
Trong lúc họ nói chuyện, thời gian nghỉ ngơi của họ sắp kết thúc. Những chiếc xe đầu tiên tiến vào khu sửa chữa trước đó cũng đã lái ra, tiến vào đường đua.
Đường đua thứ ba khác với hai đường trước. Theo sổ tay quy tắc, bề mặt đường đua đẫm máu sẽ thay đổi lớn hàng năm. Điều duy nhất không đổi là nó sẽ có một số địa hình hạn chế, cho phép những đội xe yếu hơn lợi dụng để đạt được lợi thế tốc độ.
Năm nay, lối vào đường đua đẫm máu là một vùng hoang mạc bằng phẳng rộng lớn, với cát vàng, đá vụn, những bụi cỏ lăn thỉnh thoảng bay ngang đường, bầu trời xanh xám xịt đơn điệu và những cây xương rồng khổng lồ lặng lẽ đứng sừng sững, cùng một con đường thẳng tắp xuyên qua sa mạc.
Lạc Nhật Dung Kim nhìn ra xa, lấm bẩm: "Con đường này... giống Desert Bus nhỉ."
"Hả, Desert Bus là gì?"
Nữ Vu nhướn mày, "Tên game à?"
"Ừm."
Lý Ngang gật đầu, nói: "Một trong những game chán nhất thế giới. Người chơi phải điều khiển một chiếc xe buýt từ thành phố Tucson, Arizona, Hoa Kỳ, xuyên qua sa mạc đến Las Vegas."
“Nghe cũng bình thường mà, sao lại chán?”
Nữ Vu khó hiểu, "Dù sao cũng hơn mấy game mô phỏng núi, mô phỏng đá chứ."
"… Chắc cậu không biết rõ lắm,"
Nhắc đến đây, giọng Lạc Nhật Dung Kim có chút kỳ lạ, "Game này chú trọng mô phỏng cảm giác một cách hoàn toàn. Thời gian trong game tương đương với tốc độ thời gian thực tế. Người chơi thực sự phải lái xe 8 tiếng trong thế giới thực để hoàn thành 600 km. Cảnh sắc trong game gần như không đổi, không có phong cảnh, không có xe cộ khác, không có hành khách lên xuống. Ngoài ra, thao tác còn tệ đến mức xe tự động lệch phải, chỉ cần sơ sẩy là lao xuống sa mạc, mắc kẹt trong đó, và game chỉ có thể chơi lại từ đầu."
"Chưa hết đâu,"
Lý Ngang bổ sung: "Game này không thể tạm dừng, không thể lưu. Chi cần dừng xe là coi như thua, phải chơi lại từ đầu. Sau khi hoàn thành, người chơi cũng không nhận được bất kỳ phần thưởng nào, chỉ có giao diện kết toán và lời nhắc chơi lại."
Nữ Vu giật khóe miệng, "… Vậy game này có ý nghĩa gì?"
"Chọc tức, trêu ngươi, châm biếm,"
Lạc Nhật Dung Kim giang tay, thở dài: "Vì quá chán nên game này lại mang một chút hài hước đen tối của chủ nghĩa hiện thực huyền ảo. Công việc của đại đa số người lao động trong thế giới thực cũng chán ngắt như lái Desert Bus. Máy móc, chết lặng, không có sáng tạo, không có đam mê, không có thành tựu, ngoài tiền bạc để no bụng ra thì chẳng có ý nghĩa gì. Hoàn toàn không thể so sánh với những kẻ bóc lột chiếm đoạt tài sản, dùng tiền tài để tận hưởng cuộc sống 'muôn màu muôn vẻ, theo đuổi bản thân'. Chơi mãi rồi người ta sẽ bắt đầu suy ngẫm về nhân sinh, hiện thực, gia đình, công việc và ý nghĩa cuộc sống. Thật sự là một hành vi nghệ thuật đánh thức con người hiện đại khỏi sự chết lặng."
Bốn người trong tổ Kim Qua Thiết Mã của anh cũng từng tụ tập chơi thông 《Desert Bus》. Sau khi chơi xong, họ đề nghị cấp trên đưa việc "Du ngoạn một lượt 《Desert Bus》" vào danh sách những yêu cầu cứng nhắc để gia nhập tổ chức Kình Ca, để chứng minh người muốn gia nhập có thể nhận thức được trách nhiệm thiêng liêng của tổ chức Kình Ca là giải phóng người lao động khỏi sự bóc lột.
Còn Lý Ngang từng chơi game này... là để đấu khí với lớp trưởng, chứng minh ai chán hơn. Người thua phải chỉ trả tiền ăn sáng rong biển cơm nắm trước cổng trường trong một tuần. Kết quả rõ ràng, Lý Ngang thắng, vì anh chàng này chán đến mức có thể đặt tên cho từng sợi lông chân và dựng chuyện sử thi cho chúng.
Dưới ánh mắt phức tạp của những người lái xe, Kratos điều khiển chiếc xe của mình lái vào con đường hoang mạc, đi được một đoạn thì chậm rãi dừng lại. Gã trọc đầu da tái mét này chặn ngang xe giữa đường, đứng trên xe nhìn về phía tất cả những người lái xe trong khu sửa chữa, lặng lẽ rút Hỗn Độn Song Nhận ra.
"Nơi đây cấm đi."
Kratos giơ đao lên, chậm rãi nói: "Hoặc đầu hàng, từ bỏ cuộc đua, hoặc cố xông qua đây, rồi bị ta giết chết. Các ngươi có quyền lựa chọn."