Buổi tối, Lục Ly tu luyện trở về, nghe thấy trong phòng có tiếng người nói chuyện, hắn vội vàng đẩy cửa bước vào, thấy là Lục Tuyết đang ngồi trò chuyện cùng Lục Cầm, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Dẫu sao thì địa vị của hai mẹ con họ trong Lục phủ hiện giờ rất thấp, Lục Ly sợ lại có kẻ như Lục Kiệt thừa lúc hắn vắng mặt mà đến bắt nạt mẹ mình.
Đối với Lục Tuyết, ân tình ngày trước đã trả, Lục Ly cũng không cần phải khách sáo nữa, hắn lạnh nhạt hỏi: "Sao cô lại ở đây?"
Chưa đợi Lục Tuyết trả lời, Lục Cầm đã lườm con trai một cái: "Con nói chuyện với biểu tỷ thế à?"
Lục Ly cạn lời, chỉ đành đánh trống lảng, xoa bụng nói: "Mẹ, con đói rồi."
"Ồ, mẹ đi nấu cơm cho con ngay đây." Nói xong, Lục Cầm quay sang gọi Lục Tuyết: "Tuyết nhi, cháu cũng đừng về, ở lại ăn cùng luôn đi."
Lục Tuyết vội vàng giữ Lục Cầm đang định đi nấu cơm lại: "Tam cô, người đừng bận rộn nữa, cháu đã bảo Tiểu Lan chuẩn bị cơm tối rồi, chắc lát nữa là đưa đến thôi. Sau này những việc này người cũng đừng bận tâm nữa, cứ để Tiểu Lan ở lại đây chăm sóc người là được."
Lục Cầm vội xua tay: "Không cần, không cần đâu, mấy việc này Tam cô làm quen rồi, không phiền đâu."
Lục Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng an ủi Lục Cầm.
Trong lúc nói chuyện, một tiểu nha hoàn mặc áo xanh xách theo hộp cơm bước vào.
Dưới sự ra hiệu của Lục Tuyết, tiểu nha hoàn nhanh nhẹn bày biện thức ăn trong hộp ra, xếp ngay ngắn trên bàn.
Ba món một canh, có cá có thịt, xem ra cũng khá thịnh soạn.
Lục Ly thấy vậy cũng chẳng khách sáo, ngồi thẳng vào bàn, gọi mẹ: "Mẹ, ăn thôi."
Thấy thức ăn đã bày ra, Lục Cầm cũng không tiện từ chối nữa, đành liên tục nói lời cảm ơn Lục Tuyết.
Quay đầu thấy Lục Ly đã bắt đầu ăn, Lục Cầm tức giận khẽ đá hắn một cái, bảo: "Con cái nhà này, cũng không biết cảm ơn biểu tỷ một tiếng!"
Lục Ly giả vờ như không nghe thấy, cứ tự nhiên mà ăn.
Lục Tuyết mỉm cười, kéo Lục Cầm cùng ngồi xuống bàn: "Tam cô, không cần cảm ơn đâu, người cũng ăn đi."
Lục Cầm ngồi vào bàn nhưng không động đũa, bà nhìn Lục Tuyết đang cười tươi như hoa, đã đoán ra nguyên do: "Tuyết nhi, cháu đến đây là vì thân phận của Ly nhi đúng không?"
Sắc mặt Lục Tuyết khẽ động, phất tay bảo nha hoàn Tiểu Lan lui ra, rồi quỳ xuống trước mặt Lục Cầm: "Tam cô, những năm gần đây việc kinh doanh ở phường thị của Lục gia ngày càng sa sút, thậm chí đã đến bước đường cùng, hiện giờ chỉ có Lục Ly biểu đệ mới cứu được Lục gia thôi ạ!"
Lục Cầm thở dài, đỡ Lục Tuyết dậy: "Tuyết nhi, chuyện của Lục gia ta cũng có nghe qua, nhưng Ly nhi đã lớn rồi, chuyện của nó cứ để nó tự quyết định đi."
Lục Tuyết đành nhìn Lục Ly với ánh mắt đầy hy vọng.
Thế nhưng Lục Ly chỉ cúi đầu ăn cơm, hoàn toàn không đếm xỉa đến Lục Tuyết.
Lục Cầm không đành lòng, khẽ nói: "Ly nhi, dù thế nào đi nữa, mẹ vẫn là người của Lục gia."
Lúc này Lục Ly cũng đã ăn gần xong, hắn lau miệng rồi nói: "Giúp thì giúp, nhưng Lục gia đừng hòng chia chác bất kỳ lợi nhuận nào từ tay con, còn nữa, không được để lộ thân phận của con!"
Thực ra từ khi ngồi vào bàn ăn, Lục Ly đã quyết định giúp Lục gia rồi. Một phần là vì mẹ có cảm giác gắn bó với Lục gia, phần khác là vì hắn không muốn nhìn thấy mẹ vất vả vì mình nữa, hơn mười năm qua, mẹ thật sự đã quá khổ cực rồi.
Lục Tuyết nghe vậy, trên mặt tràn đầy kinh ngạc. Dẫu sao thì thời gian qua thái độ của Lục gia đối với hai mẹ con Lục Ly quả thực không tốt chút nào, Lục Tuyết vốn tưởng Lục Ly sẽ ghi thù, không ngờ hắn lại dễ dàng đồng ý như vậy.
Còn về điều kiện của Lục Ly, tất nhiên không có vấn đề gì cả.
Lục gia tìm Lục Ly vốn là để dùng đan dược thu hút nhân khí, căn bản chưa từng nghĩ đến chuyện chia lợi nhuận.
Về việc Lục Ly không muốn để lộ thân phận, Lục Tuyết cũng có thể hiểu được, nàng biết Lục Ly không muốn vướng bận quá nhiều với Lục gia.
Thế là Lục Tuyết đồng ý mọi điều kiện của Lục Ly, rồi hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt vào ngày mai.
Người vui mừng không chỉ có Lục Tuyết, Lục Cầm thấy con trai chịu giúp đỡ Lục gia trong lòng cũng rất vui. Bà luôn lo con trai không có thiện cảm với Lục gia, giờ thì cũng yên tâm hơn phần nào.
Cơm nước xong xuôi, nha hoàn Tiểu Lan nhanh nhẹn dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ.
Thấy mẹ cuối cùng cũng không phải vất vả làm lụng nữa, trong lòng Lục Ly tràn đầy sự thỏa mãn.
Sáng sớm hôm sau, Lục Ly khoác áo choàng đen, hội ngộ với Lục Tuyết đang nóng lòng chờ đợi, rồi cùng nhau đi về phía Lục phủ.
Để tránh lộ thân phận, Lục Ly dứt khoát nhờ Châu lão giúp mình lên tiếng, dù sao thì giọng nói của hắn dù có ngụy trang thế nào cũng không thể lừa được những tay lão luyện trong giang hồ.
Tại Hỏa Linh đấu giá hành, Lục Ly đã từng chịu thiệt một lần, lần này chắc chắn sẽ không phạm sai lầm nữa.
Người Lục gia nhận được tin, từng người một cung kính đứng chờ trước cửa Lục phủ, thậm chí ngay cả vị lão tổ tông bế quan nhiều năm cũng đã ra đón.
Cảnh tượng này so với lần đầu tiên Lục Ly bước vào Lục phủ thì đúng là một trời một vực.
Lục Ly dưới lớp áo choàng đen, trên mặt đầy vẻ châm chọc.
Lục Uyên nhiệt tình đón tiếp: "Tiên sinh đại giá quang lâm, phủ đệ của ta thật sự là được vẻ vang rạng rỡ, tiên sinh mau mời vào!"
Lục Ly lạnh lùng "ừ" một tiếng, rồi ngẩng cao đầu đi vào trong Lục phủ, thậm chí không thèm nhìn những người xung quanh.
Lục Uyên dù bị thái độ lạnh nhạt đáp lại nhưng không hề tỏ ra bất mãn, vội vàng tiến lên nở nụ cười dẫn đường.
Lục Thần và những người trẻ tuổi thế hệ sau nhìn vị luyện dược sư áo đen với ánh mắt đầy khao khát.
Đây chính là luyện dược sư trong truyền thuyết đấy, rất nhiều người trong số họ đây là lần đầu tiên nhìn thấy luyện dược sư thật sự. Nếu có thể được vị luyện dược sư thần bí này ưu ái, thu làm đồ đệ, sau này dù chỉ trở thành một luyện dược sư học đồ, địa vị chắc chắn cũng sẽ tăng vọt.
Vì vậy, đám người Lục gia ai nấy đều tỏ ra vô cùng cung kính, đối với sự lạnh lùng của luyện dược sư áo đen cũng không hề có chút bất mãn nào.
Đến nghị sự sảnh Lục gia, Lục Ly thản nhiên ngồi vào ghế chủ tọa, Lục Uyên cùng lão tổ tông Lục Ngô của Lục gia cẩn thận ngồi hầu hai bên.
Sau đó Lục Uyên có lẽ cảm thấy hơi không ổn, vội vàng đổi chỗ ngồi gần luyện dược sư áo đen cho Lục Tuyết, còn mình thì ngồi lùi lại phía sau.
Lục Tuyết đầy vạch đen trên trán, nhưng không cãi lại được Lục Uyên, cuối cùng chỉ đành ngồi cạnh luyện dược sư áo đen dưới ánh nhìn đầy ẩn ý của mọi người.
Đợi mọi người đã ngồi yên vị, Lục Uyên cười lấy lòng hỏi: "Không biết tiên sinh xưng hô thế nào?"
"Họ Sở." Giọng nói tang thương, chính là phát ra từ Châu lão.
Về chuyện của Lục Ly, Châu lão rất rõ ràng, đối mặt với câu hỏi của Lục Uyên, ông chỉ lạnh lùng báo một cái họ rồi không nói thêm gì nữa.
Tuy nhiên, nụ cười trên mặt Lục Uyên không hề giảm đi chút nào: "Hóa ra là Sở tiên sinh, không biết Sở tiên sinh hiện đang ngụ ở đâu? Nếu không chê, Lục gia chúng ta cũng có chút chỗ ở, Sở tiên sinh có thể tạm thời hạ cố lưu lại, cũng để cho Tuyết nhi tận tình phục vụ."
Lục Tuyết nghe vậy đỏ bừng cả mặt, dáng vẻ thẹn thùng đó khiến đám con cháu trong tộc đều mê mẩn, huống chi là Lục Ly đang ở ngay sát bên cạnh.
Châu lão cười hắc hắc, đáp một tiếng: "Dễ thôi."
Lục Tuyết ngẩn người, sau đó vẻ thẹn thùng lập tức biến thành tức giận, nhưng trong tình huống này cũng không tiện nói ra, chỉ đành âm thầm giận dỗi.
Lục Ly cũng vô cùng cạn lời, hắn không ngờ Châu lão lại trêu chọc mình như vậy, nhưng hắn lại không thể lên tiếng, cuối cùng cũng chỉ đành âm thầm uất ức.
Lục Uyên thấy vị luyện dược sư thần bí quả nhiên có hứng thú với Lục Tuyết thì lập tức yên tâm hơn nhiều, rồi bắt đầu bàn bạc chuyện hợp tác với Lục Ly.