Môn đệ tử: Lăng Viêm. Ngoại môn ký danh đệ tử (Mộ Tâm Đường): Tư Đồ Mị Nhi, ngoại môn ký danh đệ tử (Mộ Tâm Đường): Tư Đồ Thiếu Vũ, ngoại môn ký danh đệ tử (Mộ Tâm Đường): Thu Thủy, ngoại môn ký danh đệ tử (Mộ Tâm Đường): Sở Thiếu Bạch.
Đây là những cái tên hiển thị trên lệnh bài đệ tử. Những người này, khi còn ở Mộ Tâm Đường, hắn cũng từng nghe qua, nhưng ấn tượng không mấy sâu sắc. Chắc chỉ quen biết mỗi Tư Đồ Mị Nhi mà thôi, nếu nàng không chủ động tiếp cận hắn, e rằng chính hắn cũng chẳng còn chút ấn tượng nào về những người còn lại.
Do số lượng người quá đông, các đệ tử phải tìm kiếm đội ngũ của mình. Lệnh bài đệ tử sẽ tự động dẫn dắt họ đi về phía nội môn đệ tử đang đóng vai trò trung tâm.
Nói đến lệnh bài đệ tử này, quả là một món pháp khí lợi hại. Tuy công năng không quá mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ thực dụng và phức tạp.
Lăng Viêm lặng lẽ ngắm nhìn lệnh bài nội môn đệ tử trong tay. Lệnh bài giữa nội môn và ngoại môn có đôi chút khác biệt, còn khi đã trở thành chân truyền đệ tử, lệnh bài sẽ có sự thay đổi rất lớn.
Lúc này, vài nam nữ thanh niên đi về phía sân tập Thiên Tuyết Trường Túng, cũng chính là nơi Lăng Viêm và Tư Đồ Mị Nhi đang đứng. Trong số đó, vài người vừa trông thấy Tư Đồ Mị Nhi, ánh mắt lập tức sáng rực lên.
"Đội trưởng của chúng tôi tìm thấy rồi, các vị không cần tiễn nữa!"
"Nhóc con, vậy ngươi cẩn thận một chút, có chuyện gì thì cứ lên tiếng!"
"Rõ! Đa tạ mấy vị đại ca!"
Trong nhóm người kia, một nam một nữ mỉm cười nói với những người còn lại.
Thế nhưng, cứ ngỡ mọi chuyện êm đẹp, đám nam nữ kia lại bất ngờ đi thẳng về phía Lăng Viêm.
Cảm nhận được vài ánh nhìn sắc lạnh như dao găm, Lăng Viêm dời mắt khỏi lệnh bài đệ tử.
"Nghe nói ngươi chính là Lăng Viêm, nội môn đệ tử đầu tiên thăng cấp từ Mộ Tâm Đường?"
Một giọng nói trầm hùng vang lên. Vài ánh mắt lạnh lẽo nhìn thấu tâm can Lăng Viêm, tạo nên một cảm giác kỳ lạ khiến hắn vô cùng khó chịu... như thể trước mặt những người này, hắn chỉ là một tờ giấy trắng, chẳng thể giấu giếm được điều gì.
"Chết tiệt... đây đều là những nội môn đệ tử có thực lực đạt tới Tứ Biến. Tin rằng ngoài Tứ Biến Bất Lão (Vạn Cổ Trường Thanh) ra, thì nhục thể và Nghịch Thiên Cảnh chắc chắn đã đạt tới Song Nhị Biến... nếu không, làm sao chỉ dùng ánh mắt đã có thể khiến mình cảm thấy lạnh thấu xương như vậy..."
Trong lòng chấn động, Lăng Viêm âm thầm cảnh giác. Cảnh giới tu vi của những người này dường như đều cao hơn hắn một bậc.
Trước đây khi Thiên Bá nhìn hắn cũng từng cho cảm giác như vậy, cả tên yêu nhân ở Quỷ Tâm Đường, Mạc Diệp Thanh... những kẻ có thực lực cao hơn hắn dường như xung quanh đều tỏa ra một khí thế khó lòng chống đỡ. Chỉ cần khí thế này tồn tại, hắn đã thua kém ba phần.
Xem ra chuyện vượt cấp khiêu chiến hoàn toàn không thực tế, bởi chỉ riêng bầu không khí áp chế thôi đã định sẵn cục diện rồi.
"Đúng vậy!"
Lăng Viêm điều chỉnh tâm trí, bình tĩnh đáp.
Trường Sinh Điện tuy chủ tu Bất Lão Cảnh, nhưng không hề hạn chế đệ tử chỉ được tu luyện cảnh giới này, các cảnh giới khác vẫn có thể tu luyện. Do đó, các trưởng lão không chỉ có Bất Lão Cảnh cao không thể chạm tới, mà các cảnh giới khác cũng vô cùng xuất chúng. Tuy nhiên, việc tu luyện các cảnh giới khác, Trường Sinh Điện sẽ không can thiệp.
Sự thăng tiến toàn diện ở Ngũ Biến Cảnh mới được coi là một cường giả thực thụ. Chỉ luyện mỗi Bất Lão Cảnh, cùng lắm chỉ được xem là đệ tử ưu tú của Trường Sinh Điện mà thôi.
Tinh khí thần của những người này đã tu luyện đến mức đủ vững chãi, rõ ràng họ là những người gia nhập Trường Sinh Điện sớm hơn hắn.
Lúc này, đám nam nữ kia thu lại sự uy hiếp. Một kẻ để đầu đinh, da dẻ trắng trẻo, trên người đeo đầy một bộ trang sức pháp khí hạ phẩm, vô tình bước lên phía trước một bước.
Nhìn vẻ mặt non nớt cùng thái độ cợt nhả của họ, chắc hẳn đây là đám con cháu nhà quan quyền hoặc phú hộ, thậm chí có thể còn có người của các thế gia cổ võ.
"Chào ngươi, Lăng Viêm. Chắc ngươi cũng biết rồi nhỉ, đệ đệ muội muội của ta là Sở Thiếu Bạch và Thu Thủy được phân vào cùng nhóm với các người. Ta không có ý gì khác, chỉ hy vọng trên đường đi ngươi hãy chăm sóc chu đáo cho đệ đệ muội muội của ta..."
Người kia nói lời nghe thì có vẻ tử tế, nhưng giọng điệu và ánh mắt lại đầy vẻ ra lệnh, như thể đang giao phó cho Lăng Viêm một việc còn quan trọng hơn cả tính mạng của hắn.
"Nếu đệ đệ muội muội của ta trên đường xảy ra chuyện gì..." Người nọ bỗng biến sắc, Lăng Viêm lập tức cảm thấy toàn thân lạnh buốt: "...ngươi tự liệu lấy hậu quả!"
Thu Thủy và Sở Thiếu Bạch không nói gì, chỉ bước ra, trong mắt lộ vẻ mỉa mai nhìn Lăng Viêm.
Mặc dù đối phương là nội môn đệ tử, nhưng không phải chân truyền đệ tử. Nội môn đệ tử chỉ là có thể đi nhiều nơi hơn một chút, thực lực cũng chẳng cao hơn ngoại môn đệ tử là bao. Dẫu sao thăng cấp nội môn đệ tử là nhờ vào cống hiến cho môn phái, chứ không phải nhờ thực lực.
Tuy nhiên, tốc độ tăng tu vi của nội môn đệ tử phổ biến nhanh hơn ngoại môn, vì họ tiếp xúc với nhiều thứ hơn. Dù nội môn đệ tử có thể sai bảo ngoại môn đệ tử, nhưng giữa người chơi với nhau chưa có quyền lực lớn đến thế, trừ khi đạt đến chân truyền đệ tử. Khi đó, mới có thể quyết định liệu người chơi khác có còn được ở lại Trường Sinh Điện hay không. Mà việc thăng lên chân truyền cũng phức tạp hơn nội môn rất nhiều, thường trong vạn người mới chọn được vài kẻ.
Uy hiếp? Lại nữa sao?
Lăng Viêm cảm thấy trong lòng dấy lên sự phẫn nộ.
"Ngươi nói cái gì vậy?" Một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên.
Mọi người sửng sốt. Thu Thủy, Sở Thiếu Bạch và những người khác vội nhìn sang bên cạnh.
"Ồ... Tư Đồ tiểu thư, không biết cô có cao kiến gì?"
Người kia vừa thấy là Tư Đồ Mị Nhi, lập tức mất hết khí thế, cười làm lành hỏi.
"Thu Thủy muội muội và Sở Thiếu Bạch cứ đi theo chúng ta là được. Mọi người đã quen biết nhau, thì bớt đem cái thói hợm hĩnh ngoài đời vào trong game đi, không ai nuốt trôi cái kiểu của ngươi đâu!"
Tư Đồ Mị Nhi lạnh lùng quét mắt nhìn đám người đó. Mặc dù một số kẻ có vẻ sợ hãi nàng, nhưng vẫn có vài công tử tiểu thư phớt lờ.
Rõ ràng, họ không chỉ quen biết Tư Đồ Mị Nhi trong game, mà dường như ngoài đời thực, họ cũng thuộc cùng một vòng tròn xã hội.
"Tỷ tỷ đừng hiểu lầm!"
Thấy sắc mặt Tư Đồ Mị Nhi hơi lạnh, Thu Thủy ở bên cạnh lên tiếng: "Tỷ tỷ, tỷ đừng hiểu lầm Lâm Phong đại ca. Anh ấy cũng là vì tốt cho chúng ta thôi. Anh ấy sợ Lăng Viêm đại ca sau khi thăng cấp nội môn sẽ dựa vào địa vị để bắt nạt chúng ta, nên mới làm vậy. Lâm Phong đại ca hoàn toàn không có ý gì khác đâu."
Nếu thật sự là vậy, thì ánh mắt của ngươi vừa rồi đã không như thế. Lăng Viêm cười lạnh trong lòng. Mình dựa thế bắt nạt người khác ư? Những kẻ này vốn dĩ chưa từng để mình vào mắt, thì làm sao mà dựa thế bắt nạt được?
Đây chính là nỗi bất lực của con người khi sống trên thế gian này, dù là ảo mộng hay hiện thực, vận mệnh từ lâu đã phân chia con người thành ba bảy loại, chỉ xem ai có thể nghịch thiên cải mệnh, giẫm đạp nó dưới chân mà thôi!